MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Bản Năng Sống LạiChương 1

Khi Bản Năng Sống Lại

Chương 1

954 từ · ~5 phút đọc

Hội trường A1 của trường Đại học KHXH&NV hôm nay chật kín chỗ ngồi. Không khí ngột ngạt bởi hơi người và tiếng xì rầm to nhỏ, nhưng tất cả đều đột ngột im bặt khi tiếng giày da nện trên nền gạch vang lên đều đặn, khô khốc.

Phạm Trần Khôi Vũ bước vào. Anh đặt chiếc cặp da lên bàn giảng, tháo chiếc kính gọng bạc xuống rồi dùng khăn lụa lau nhẹ. Anh không nhìn sinh viên ngay lập tức, nhưng cái khí chất lạnh lùng, xa cách toát ra từ bộ vest xám tro được cắt may hoàn hảo khiến những nữ sinh hàng ghế đầu bất giác ngồi thẳng lưng, nín thở.

"Tôi là Khôi Vũ. Từ hôm nay, tôi sẽ đảm nhiệm môn Tâm lý học hành vi của các bạn."

Giọng anh trầm và vang, không chút cảm xúc dư thừa. Anh viết tên mình lên bảng, nét chữ sắc sảo như dao cạo. Khôi Vũ nổi tiếng là giáo sư trẻ nhất khoa, nhưng cũng là người khắc nghiệt nhất với những quy tắc bất di bất dịch. Đối với anh, giảng đường là thánh đường của lý trí, không có chỗ cho những cảm xúc phù phiếm.

Ở hàng ghế cuối cùng, Trình An Hạ chống cằm, đôi mắt to tròn nhưng đượm vẻ bất cần nhìn chăm chằm vào bóng lưng của người đàn ông trên bục giảng. Cô không giống những cô gái đang mộng mơ về một "nam thần giáo sư". Hạ nhìn thấy dưới lớp áo sơ mi trắng phẳng phiu, cài kín đến chiếc cúc cổ cuối cùng kia là một sự kiểm soát đến cực đoan. Và điều đó làm cô thấy... ngứa ngáy.

"Thưa giáo sư!"

Hạ giơ tay khi Khôi Vũ vừa kết thúc phần giới thiệu về khái niệm 'Sự tự kiểm soát'.

Khôi Vũ dừng phấn, xoay người lại. Ánh mắt anh sắc lẹm lướt qua hàng trăm khuôn mặt rồi dừng lại ở cô gái đang mặc chiếc áo khoác da đen, mái tóc hạt dẻ xoăn nhẹ xõa trên bờ vai gầy.

"Mời em."

"Thầy vừa nói con người có thể kiểm soát hoàn toàn hành vi bằng lý trí," An Hạ đứng dậy, khóe môi hơi nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy thách thức. "Nhưng nếu cái gọi là 'bản năng' mạnh hơn 'lý trí' thì sao? Ví dụ như... một sự hấp dẫn không thể cưỡng lại giữa hai người không nên thuộc về nhau. Liệu khi đó, lý trí của thầy có còn giá trị, hay nó chỉ là một lớp vỏ bọc đạo đức giả?"

Cả hội trường nín lặng. Những tiếng hít hà vang lên. Đây không đơn thuần là một câu hỏi học thuật, nó giống như một gáo nước lạnh tạt vào sự trang nghiêm mà Khôi Vũ dày công xây dựng.

Khôi Vũ không giận dữ. Anh chậm rãi đeo kính lên, ánh mắt sau lớp mắt kính trở nên sâu thẳm và nguy hiểm hơn. Anh bước xuống khỏi bục giảng, đi dọc theo lối đi giữa các dãy ghế, tiến về phía Hạ. Mỗi bước chân của anh như dẫm lên nhịp tim của cô.

Anh dừng lại ngay trước bàn của Hạ. Khoảng cách gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi gỗ đàn hương thanh lạnh từ cơ thể anh – một mùi hương của sự tĩnh lặng và kỷ luật.

"Em tên gì?" Anh hỏi, giọng thấp xuống nhưng đầy sức ép.

"Trình An Hạ."

"Tốt, em Trình. Câu hỏi của em rất thú vị." Khôi Vũ chống hai tay xuống mặt bàn gỗ, hơi cúi người về phía cô. Hành động này khiến anh gần như bao trùm lấy không gian của Hạ. "Bản năng là con thú trong mỗi người, còn lý trí là chiếc lồng. Một chiếc lồng tốt sẽ không bao giờ để con thú sổng chuồng. Nếu nó sổng ra, đó không phải lỗi của bản năng, mà là do chủ nhân của nó... quá yếu đuối."

Anh nhìn sâu vào mắt cô, một cái nhìn kéo dài hơn mức cần thiết cho một cuộc đối thoại giữa thầy và trò. Hạ cảm thấy một luồng điện xẹt qua sống lưng. Cô không thấy sợ, trái lại, sự hiếu thắng trong cô bùng cháy.

"Vậy hy vọng chiếc lồng của giáo sư đủ vững chắc," Hạ đáp trả, không hề né tránh.

Khôi Vũ thu người lại, khóe môi dường như có một sự chuyển động rất nhẹ, khó có thể gọi là nụ cười. Anh quay lưng đi thẳng lên bục giảng, giọng nói lại khôi phục sự lạnh lùng thường nhật:

"Chúng ta bắt đầu bài học. Ai không muốn tuân theo 'chiếc lồng' của lớp này, cửa luôn mở."

Hạ ngồi xuống, tim đập nhanh hơn bình thường. Cô nhìn xuống bàn tay mình, nó hơi run rẩy. Không phải vì sợ, mà vì cô vừa nhận ra rằng, đằng sau vẻ đạo mạo kia, người đàn ông này sở hữu một sức hút đầy tội lỗi. Và cô, bằng một cách nào đó, rất muốn xem chiếc lồng ấy sẽ gãy vỡ ra sao.

Tiết học kết thúc, khi Khôi Vũ thu dọn tài liệu, anh vô tình nhìn thấy một chiếc kẹp tóc bằng pha lê đen rơi dưới chân bàn nơi Hạ vừa ngồi. Anh cúi xuống nhặt lấy nó. Vật nhỏ nhắn ấy còn vương lại chút mùi hương hoa cỏ thanh nhẹ của cô.

Khôi Vũ siết nhẹ chiếc kẹp tóc trong lòng bàn tay, cảm giác cạnh sắc của nó hơi khứa vào da thịt. Anh không vứt đi, mà lặng lẽ thả nó vào túi áo sơ mi, ngay vị trí gần trái tim mình nhất.

Trò chơi này, dường như chỉ mới bắt đầu.