Chiều muộn, cả khuôn viên trường đại học chìm trong sắc vàng cam của hoàng hôn, nhưng không khí bên trong dãy nhà khoa Tâm lý vẫn mang một vẻ tĩnh mịch, trang nghiêm đến lạ kỳ.
An Hạ đứng trước cánh cửa gỗ sồi có tấm biển đồng nhỏ khắc tên: "GS. Phạm Trần Khôi Vũ". Cô không gõ cửa ngay. Cô đứng đó, chỉnh lại cổ áo khoác da, cố ý xõa mái tóc hơi rối ra sau vai. Cô biết mình đã để quên chiếc kẹp tóc, và cô cũng biết thừa Khôi Vũ là người đã nhặt nó. Đó là một cái cớ hoàn hảo.
Cộc, cộc.
"Vào đi."
Giọng nói bên trong vẫn trầm đặc, mang theo chút âm hưởng mệt mỏi của một ngày dài.
An Hạ đẩy cửa bước vào. Văn phòng của Khôi Vũ phản ánh chính xác con người anh: tối giản, ngăn nắp và có phần lạnh lẽo. Những chồng sách dày cộm xếp thẳng tắp, mùi cà phê đen đắng nhẹ quyện với mùi giấy mới. Khôi Vũ đang ngồi sau bàn làm việc, ánh đèn vàng từ chiếc đèn bàn hắt lên nửa khuôn mặt anh, tạo nên những mảng sáng tối góc cạnh, nam tính.
Anh không ngẩng đầu lên, tay vẫn đang di chuyển cây bút máy trên mặt giấy. "Em cần gì, em Trình?"
Hạ không đứng ở cửa mà chậm rãi tiến lại gần, đôi giày gót nhọn nện khẽ trên sàn gỗ. Cô dừng lại ngay trước bàn làm việc, tựa một bên hông vào mép bàn – một tư thế đầy vẻ khiêu khích đối với một sinh viên.
"Thầy biết là em mà không cần nhìn sao?"
Lúc này, Khôi Vũ mới dừng bút. Anh ngẩng đầu, đôi mắt sau lớp kính không chút gợn sóng, nhưng ánh nhìn lại dừng lại ở vị trí cô đang ngồi trên bàn anh.
"Mùi hương của em khá... đặc biệt so với những sinh viên khác. Nó không được kỷ luật cho lắm."
An Hạ khẽ cười, âm thanh trong trẻo vang lên trong căn phòng tĩnh lặng. "Kỷ luật thật sự quá nhàm chán, thưa giáo sư. Em đến để lấy lại món đồ bị mất."
Khôi Vũ im lặng một lúc. Anh từ tốn mở ngăn kéo bàn, lấy ra chiếc kẹp tóc pha lê đen. Thay vì đặt nó lên bàn, anh lại cầm nó trên tay, xoay nhẹ giữa những ngón tay dài và thon.
"Trong tiết học của tôi, em nói về bản năng," Vũ đột ngột chuyển chủ đề, giọng anh thấp xuống, nghe như một lời thì thầm nhưng lại đầy uy lực. "Em có biết là khi một người cố tình để lại vật làm tin, đó cũng là một loại hành vi tâm lý không? Nó được gọi là 'Sự đánh dấu lãnh thổ'."
An Hạ nheo mắt, cô hơi cúi người xuống, thu hẹp khoảng cách giữa hai khuôn mặt. "Vậy giáo sư nghĩ em đang đánh dấu lãnh thổ của mình, hay là em đang muốn dụ dỗ con thú trong chiếc lồng của thầy?"
Bầu không khí trong phòng đột ngột trở nên đặc quánh. Ánh đèn bàn dường như nóng hơn. Khôi Vũ không lùi lại. Anh nhìn thẳng vào đôi môi hơi hé mở của Hạ, cảm nhận được hơi ấm từ hơi thở của cô đang phả vào cằm mình.
Cánh tay anh cử động. Khôi Vũ không đưa chiếc kẹp tóc cho cô, mà anh chậm rãi đưa tay lên, vén lọn tóc xõa bên tai của Hạ ra sau. Ngón tay anh, hơi lạnh nhưng đầy vẻ vững chãi, lướt nhẹ qua vành tai nhạy cảm của cô sinh viên trẻ.
Hạ khẽ run lên. Một luồng điện chạy dọc sống lưng cô. Cô vốn định đến để trêu chọc anh, nhưng chính cô lại là người đang bị sự điềm tĩnh của anh áp chế.
"Em Trình, em đang chơi một trò chơi rất nguy hiểm," Vũ nói, giọng anh giờ đây mang theo một chút khàn đục lạ lùng. "Giảng đường không phải là nơi để thử thách sự kiên nhẫn của một người đàn ông trưởng thành."
Anh cài chiếc kẹp tóc vào lại mái tóc cô, động tác cực kỳ chậm rãi, như thể anh đang tận hưởng sự mềm mại của những sợi tóc. Khi tay anh rút về, đầu ngón tay dường như cố tình lướt qua làn da cổ của cô, để lại một vệt nóng rực.
"Lấy đồ xong rồi. Em về được rồi đấy."
Vũ cúi xuống nhìn tập tài liệu, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Sự thay đổi trạng thái đột ngột của anh khiến Hạ cảm thấy hụt hẫng xen lẫn tức tối. Cô đứng thẳng dậy, nhìn người đàn ông đang tỏ vẻ đạo mạo kia, lòng thầm nghĩ: Anh càng đẩy tôi ra, tôi càng muốn thấy anh sụp đổ.
"Chào thầy, giáo sư Vũ. Hẹn gặp lại thầy ở buổi nghiên cứu tối mai... chỉ có hai chúng ta."
An Hạ quay người bước ra khỏi phòng, tà áo khoác lướt qua làm xáo trộn những trang giấy trên bàn.
Khi cánh cửa khép lại, Khôi Vũ mới thực sự buông cây bút máy xuống. Anh tháo kính ra, đưa tay lên bóp nhẹ sống mũi, lồng ngực phập phồng những nhịp thở gấp. Trên mu bàn tay anh, nơi vừa chạm vào da thịt cô, vẫn còn vương lại hơi ấm và mùi hương hoa cỏ ma mị ấy.
Anh nhìn vào chiếc lồng mà mình tự xây dựng bấy lâu nay, lần đầu tiên thấy nó xuất hiện những vết nứt li ti.