MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Bản Năng Sống LạiChương 3

Khi Bản Năng Sống Lại

Chương 3

782 từ · ~4 phút đọc

Mười giờ tối. Thư viện khu C chỉ còn lại những ánh đèn lẻ loi ở góc phòng nghiên cứu dành cho giảng viên. Tiếng mưa bên ngoài bắt đầu nặng hạt, đập liên hồi vào những ô cửa kính lớn, tạo nên một không gian tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.

Khôi Vũ ngồi đối diện với màn hình máy tính, cặp kính gọng bạc phản chiếu những dãy số phức tạp của dự án khảo sát tâm lý học tội phạm. Phía đối diện, An Hạ đang cặm cụi lật những trang tài liệu cũ, tiếng giấy sột soạt là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng ngột ngạt này.

"Thầy Vũ, biểu đồ hành vi này có vẻ không khớp với giả thuyết ban đầu của thầy."

Hạ lên tiếng, phá tan sự tĩnh mịch. Cô đứng dậy, vòng qua bàn làm việc để tiến lại gần phía anh. Lần này, cô không mặc áo khoác da nổi loạn, mà chỉ diện một chiếc áo sơ mi lụa trắng mỏng manh, vài chiếc cúc phía trên buông hờ, để lộ xương quai xanh thanh tú.

Vũ không rời mắt khỏi màn hình, nhưng đôi vai anh hơi cứng lại. "Sai chỗ nào?"

Hạ cúi thấp người xuống, một tay chống lên lưng ghế của anh, tay kia vươn qua vai Vũ để chỉ vào màn hình. Ở góc độ này, tóc cô xõa xuống chạm vào vai áo anh, và mùi hương hoa cỏ dịu ngọt lại một lần nữa bao vây lấy giác quan của người đàn ông.

"Ở đây..." Hạ thì thầm, ngón tay cô lướt trên mặt kính máy tính, nhưng cơ thể cô lại cố tình áp sát vào cánh tay anh. "Đối tượng bị kích động không phải vì nỗi sợ, mà là vì... sự hưng phấn khi được nếm trải cảm giác cấm đoán."

Khôi Vũ đột ngột xoay ghế lại. Anh không lùi ra xa, mà ngược lại, sự xoay chuyển này khiến gương mặt anh chỉ cách gương mặt Hạ chưa đầy năm centimet.

"Em đang nói về đối tượng trong tài liệu, hay đang nói về chính mình, em Trình?"

Ánh mắt Vũ rực lên một tia sáng khác lạ dưới ánh đèn vàng mờ ảo. Anh không còn vẻ điềm tĩnh của một giáo sư đang giảng bài. Sự mệt mỏi sau một ngày dài dường như đã bào mòn lớp vỏ bọc lý trí của anh, để lộ ra một người đàn ông đầy bản năng và nguy hiểm.

An Hạ không hề nao núng. Cô nhìn thẳng vào đôi môi mỏng của anh, một sự thách thức đầy mê hoặc hiện lên trong mắt. "Thầy là chuyên gia tâm lý mà. Thầy không đọc được câu trả lời trong mắt em sao?"

Bàn tay Vũ chậm rãi đưa lên, không phải để đẩy cô ra, mà là để tháo chiếc cà vạt đang siết chặt lấy cổ họng mình. Anh nới lỏng nó, nhịp thở bắt đầu nặng nề hơn.

"Tôi đã dạy em rồi, Hạ. Đừng bao giờ chơi đùa với những thứ mà em không thể kiểm soát."

"Nếu em nói... em muốn bị mất kiểm soát thì sao?"

Lời nói của Hạ như mồi lửa ném vào kho xăng. Khôi Vũ vươn tay ra, bất thình lình siết chặt lấy eo cô, kéo mạnh cô về phía mình. An Hạ không kịp phản ứng, cả người cô đổ nhào vào lòng anh, hai tay cô bám chặt lấy vai anh để giữ thăng bằng.

Trong không gian chật hẹp của chiếc ghế xoay, sự va chạm thể xác trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết. Vũ có thể cảm nhận được sự mềm mại của cơ thể thiếu nữ qua lớp lụa mỏng, và Hạ cũng cảm nhận được cơ bắp rắn chắc và nhịp tim đập loạn xạ của người thầy vốn luôn lạnh lùng kia.

Vũ cúi sát vào tai cô, giọng trầm đục như tiếng sấm rền từ phương xa: "Đêm nay chỉ có tôi và em ở đây. Không có giảng đường, không có đạo đức, cũng không có chiếc lồng nào cả. Em có chắc là mình muốn tiếp tục không?"

Hạ run rẩy, nhưng bàn tay cô lại luồn vào mái tóc cắt tỉa gọn gàng của anh, kéo anh lại gần hơn. Câu trả lời của cô bị nuốt chửng bởi một nụ hôn bất ngờ và khao khát – nụ hôn đầu tiên mang vị đắng của cà phê, vị nồng của ham muốn và vị mặn của sự cấm kỵ.

Bên ngoài, cơn mưa vẫn xối xả, che giấu đi những hơi thở gấp gáp và những ranh giới đang dần tan vỡ trong căn phòng tối.