Nụ hôn ấy không giống như những gì An Hạ từng tưởng tượng. Nó không lãng mạn, không dịu dàng; nó mang theo sự chiếm hữu, một chút trừng phạt và cả sự dồn nén của một người đàn ông đã quá lâu sống trong cái lồng kỷ luật.
Trong không gian chật hẹp của văn phòng, hơi nóng tỏa ra từ cơ thể cả hai khiến không khí như muốn bốc cháy. Bàn tay Khôi Vũ vẫn siết chặt eo Hạ, kéo cô sát vào lòng mình như muốn khảm cô vào da thịt. Cảm giác cấm kỵ giống như một loại độc dược, càng nếm trải càng thấy hưng phấn đến tê dại.
Bất chợt, tiếng sấm nổ vang trời ngay phía trên mái nhà thư viện làm rung chuyển những ô cửa kính. Tiếng động lớn ấy giống như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào lý trí đang mụ mị của Khôi Vũ.
Anh khựng lại.
Dùng chút sức tàn của lý trí, Vũ đẩy nhẹ vai An Hạ ra. Anh thở dốc, lồng ngực phập phồng mạnh mẽ dưới lớp áo sơ mi đã nhăn nhúm. Ánh mắt anh lúc này đầy sự xáo trộn—đó là sự đấu tranh kinh khủng giữa một giáo sư đại học danh giá và một người đàn ông vừa sa chân vào vũng lầy của dục vọng.
"Đủ rồi..." Vũ thốt lên, giọng nói khàn đặc không còn ra hơi.
An Hạ đứng không vững, cô vịn tay vào mép bàn, đôi môi sưng đỏ và ánh mắt vẫn còn phủ một tầng sương mù mông lung. Cô nhìn anh, thấy người đàn ông trước mặt đang run rẩy thắt lại chiếc cà vạt một cách vội vã, đôi tay vốn luôn vững chãi khi cầm phấn giờ đây lại lóng ngóng lạ thường.
"Giáo sư..." Hạ khẽ gọi, giọng cô mềm yếu hơn bao giờ hết.
"Em về đi." Khôi Vũ cắt ngang, anh quay lưng về phía cô, chống hai tay xuống bàn, cúi đầu tránh đi sự thật vừa xảy ra. "Dự án tối nay... đến đây thôi."
Sự lạnh lùng đột ngột của anh khiến Hạ cảm thấy tim mình thắt lại. Một phút trước họ còn như thuộc về nhau, một phút sau anh lại dựng lên bức tường ngăn cách cao vợi. Sự kiêu hãnh của một cô gái trẻ trỗi dậy, Hạ chỉnh lại chiếc áo sơ mi lụa đã lệch vai, hít một hơi sâu để lấy lại vẻ bình thản thường ngày.
"Thầy định coi như chưa có chuyện gì xảy ra sao?" Cô hỏi, giọng đã cứng cỏi hơn.
Vũ im lặng hồi lâu, rồi anh chậm rãi xoay lại. Gương mặt anh đã lấy lại được vẻ lãnh đạm như thường nhật, nhưng đôi mắt đỏ vằn tia máu đã bán đứng anh.
"Chuyện xảy ra đêm nay là một sai lầm nghiêm trọng về đạo đức. Tôi sẽ coi như đây là một sự cố do căng thẳng công việc." Anh dừng lại một chút, ánh mắt găm chặt vào cô. "Đừng để nó lặp lại lần nữa, em Trình. Nếu không, cả tôi và em đều sẽ không còn chỗ đứng ở ngôi trường này."
An Hạ không đáp. Cô cầm lấy túi xách, bước ra cửa. Nhưng ngay khi chạm vào tay nắm, cô dừng lại, quay đầu nhìn anh một lần cuối.
"Thầy có thể lừa dối cả trường, nhưng thầy không lừa dối được chính mình đâu, thầy Vũ. Chiếc lồng của thầy không phải do em phá vỡ... mà nó vốn đã mục nát từ bên trong rồi."
Tiếng cửa đóng lại cái rầm khô khốc.
Khôi Vũ đổ gục xuống ghế. Anh đưa tay lên môi, nơi vẫn còn vương lại vị ngọt lịm và cả chút hương bạc hà từ hơi thở của Hạ. Căn phòng giờ đây trở nên rộng lớn và lạnh lẽo đến đáng sợ. Anh nhìn lên bức tường, nơi bóng của hai người vừa quyện vào nhau, giờ chỉ còn là một khoảng không u tối.
Anh biết, kể từ giây phút này, mỗi khi đứng trên bục giảng nhìn xuống phía dưới, anh sẽ không bao giờ có thể giảng bài về "sự tự kiểm soát" một cách thản nhiên được nữa.
Bản năng đã chiến thắng. Và cái giá phải trả... có lẽ sẽ đắt hơn anh tưởng.