Sáng thứ Hai, trời sau cơn mưa trong vắt nhưng không khí trong hội trường A1 lại đặc quánh sự căng thẳng ngầm.
An Hạ đến lớp muộn năm phút. Cô cố ý chọn một chiếc váy ôm sát màu xanh rêu, mái tóc hạt dẻ được búi cao để lộ phần cổ trắng ngần – nơi mà đêm qua, hơi nóng từ hơi thở của Khôi Vũ vẫn còn như in dấu. Cô thản nhiên bước vào, đôi giày cao gót gõ xuống sàn tạo nên những nhịp điệu khiêu khích.
Khôi Vũ đang viết bảng. Nét phấn của anh hôm nay dường như gắt hơn, để lại những vệt trắng sắc lẹm. Anh không dừng lại, cũng không ngẩng đầu khi cô đi ngang qua bục giảng.
"Em Trình, lần sau hãy đi học đúng giờ."
Giọng anh vẫn vậy, lạnh lùng và xa cách như thể nụ hôn cuồng nhiệt trong văn phòng đêm qua chỉ là một cơn ảo giác của riêng cô.
An Hạ ngồi xuống vị trí quen thuộc ở hàng ghế đầu, ngay tầm mắt của anh. Cô mở cuốn sổ tay, chậm rãi đặt chiếc kẹp tóc pha lê đen lên mặt bàn – món đồ mà chính tay anh đã cài lên tóc cô.
"Em xin lỗi giáo sư. Tối qua em bận làm nghiên cứu... muộn quá nên sáng nay dậy không nổi."
Cả lớp ồ lên một tiếng nhỏ. Đám sinh viên chỉ đơn thuần nghĩ cô đang than phiền về khối lượng bài tập, nhưng Khôi Vũ thì biết rõ "nghiên cứu" mà cô nói là gì. Tay cầm phấn của anh khựng lại một nhịp khiến nét chữ bị chệch đi.
Anh xoay người lại, chỉnh lại gọng kính, ánh mắt bắt gặp nụ cười nửa miệng đầy ma mãnh của Hạ. Anh nhận ra cô đang chơi một trò chơi tâm lý cực kỳ nguy hiểm: Cô muốn ép anh phải thừa nhận sự hiện diện của cô, không phải với tư cách sinh viên, mà là một người tình.
"Hôm nay chúng ta học về 'Sự ức chế tâm lý'," Khôi Vũ bắt đầu bài giảng, giọng anh trầm ổn nhưng nếu quan sát kỹ, người ta sẽ thấy các đốt ngón tay anh đang siết chặt lấy cạnh bàn. "Ức chế là khi bạn muốn thực hiện một hành vi bản năng nhưng bị các rào cản xã hội và đạo đức ngăn chặn. Sự mâu thuẫn này thường tạo ra một áp lực lớn bên trong, khiến con người dễ dẫn đến những quyết định sai lầm."
Hạ giơ tay, môi vẫn giữ nụ cười ấy. "Thưa thầy, vậy nếu áp lực đó quá lớn đến mức không thể ức chế được nữa thì sao? Chúng ta nên đầu hàng hay tiếp tục chịu đựng sự giả dối?"
Khôi Vũ bước xuống bục giảng. Anh đi thẳng về phía cô, đứng ngay trước bàn của Hạ. Khoảng cách này quá gần cho một mối quan hệ thầy trò thông thường. Mùi hương gỗ đàn hương từ cơ thể anh ập đến, bao vây lấy cô như một lời cảnh cáo.
"Trong trường hợp đó," Vũ cúi xuống, giọng anh chỉ vừa đủ để mình cô nghe thấy, "người thông minh sẽ biết cách tận hưởng bí mật trong bóng tối, thay vì phô bày nó ra ngoài ánh sáng và để nó hủy hoại chính mình."
Anh cầm lấy chiếc kẹp tóc trên bàn của cô, thản nhiên bỏ vào túi áo mình trước sự ngỡ ngàng của Hạ.
"Chiếc kẹp này gây mất tập trung trong giờ học. Tôi sẽ thu giữ."
Anh quay lưng trở lại bục giảng, tiếp tục bài giảng như chưa hề có cuộc đối thoại riêng tư nào vừa diễn ra. An Hạ sững sờ, rồi một cảm giác hưng phấn len lỏi trong lồng ngực. Anh không hề né tránh, anh đang... đáp trả.
Tiết học kết thúc, đám sinh viên ùa ra cửa. Khôi Vũ thu dọn tài liệu, không nhìn cô lấy một lần. Nhưng khi anh bước ra khỏi cửa lớp, một mảnh giấy nhỏ từ trong túi áo anh vô tình rơi xuống ngay cạnh chỗ Hạ ngồi.
Cô nhặt lên. Trên đó là nét chữ sắc sảo của anh: "Phòng thí nghiệm tâm lý, 9 giờ tối. Đừng để ai thấy."
An Hạ siết chặt mảnh giấy, tim đập rộn ràng. Hóa ra, giáo sư đáng kính của cô không hề muốn dừng lại. Anh chỉ đang thay đổi "kịch bản" mà thôi.