Tiếng cửa kính tự động của nhà hàng Pháp mở ra một lần nữa, hắt một dải sáng dài ra bãi đậu xe tối mờ. Khôi Vũ giật mình, theo bản năng đẩy An Hạ ra, nhưng đôi chân cô vẫn vòng qua hông anh, chiếc váy lụa đỏ bị kéo cao lên quá mức, tạo thành một khung cảnh không thể chối cãi.
Tuệ Nghi đứng đó.
Ánh sáng từ sảnh nhà hàng rọi thẳng vào gương mặt cô ấy – một gương mặt đang chuyển từ bàng hoàng sang ghê tởm. Chiếc túi hiệu trên tay Tuệ Nghi rơi xuống đất với một tiếng "bộp" khô khốc, xé toạc sự im lặng của màn đêm.
"Vũ... anh đang làm cái gì thế này?"
Giọng Tuệ Nghi run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự sỉ nhục tột cùng. Phía sau cô ấy, bóng dáng của cha mẹ Khôi Vũ bắt đầu xuất hiện ở cửa.
Khôi Vũ cảm thấy toàn bộ thế giới của mình sụp đổ ngay trong tích tắc. Anh đứng chôn chân, đôi bàn tay vừa nãy còn vuốt ve làn da mềm mại của Hạ giờ đây run rẩy kịch liệt. Anh nhìn Tuệ Nghi, rồi nhìn sang cha mẹ mình – những người luôn coi anh là niềm tự hào, là biểu tượng của sự chuẩn mực.
An Hạ chậm rãi bước xuống khỏi thành xe. Cô không hề hoảng loạn. Cô thản nhiên chỉnh lại dây áo lụa bị lệch, dùng ngón tay vuốt lại mái tóc rối bời, rồi đứng tựa lưng vào cửa xe, nhìn thẳng vào Tuệ Nghi với một ánh mắt đắc thắng nhưng cũng đầy sự lạnh lẽo.
"Như chị thấy đấy," Hạ cất tiếng, giọng cô bình thản đến đáng sợ. "Giáo sư của các người cũng chỉ là một người đàn ông bình thường thôi."
Chát!
Một cái tát trời giáng khiến khuôn mặt Hạ lệch sang một bên. Không phải Tuệ Nghi, mà là mẹ của Khôi Vũ. Bà nhìn cô bằng ánh mắt khinh bỉ tột cùng: "Đồ con gái mất dạy! Cô đã dùng bùa mê thuốc lú gì để hại con trai tôi?"
Hạ không khóc. Cô đưa tay quệt vết máu nhỏ ở khóe môi, nụ cười trên mặt càng thêm đậm nét chua chát. Cô quay sang nhìn Khôi Vũ, chờ đợi một lời nói, một sự bảo vệ.
Nhưng Khôi Vũ chỉ đứng đó, cúi gục đầu.
"Mẹ... Nghi... con xin lỗi," Vũ thốt lên, giọng anh vỡ vụn. "Tôi... tôi bị điên rồi. Là do tôi không kiểm soát được..."
Anh không nhìn Hạ lấy một lần. Những lời nói ấy như những nhát dao đâm nát trái tim đang rướm máu của cô sinh viên trẻ. Cô đã đặt cược tất cả sự kiêu hãnh của mình vào anh, nhưng cuối cùng, khi đối diện với cái "lồng" đạo đức mà anh tôn thờ, anh đã chọn cách ruồng bỏ cô một cách tàn nhẫn nhất.
"Vũ, anh nói lại đi?" Hạ tiến lại gần anh, giọng cô lạc đi. "Anh nói là do anh 'không kiểm soát được' sao? Những đêm ở văn phòng, những lời anh thì thầm vào tai em... tất cả chỉ là sự cố thôi sao?"
"Em về đi!" Vũ gầm lên, lần đầu tiên anh nhìn cô với ánh mắt tràn đầy sự oán hận. "Em đã có được thứ em muốn rồi, em đã phá nát cuộc đời tôi rồi. Em hài lòng chưa?"
An Hạ khựng lại. Sự hưng phấn khi được trả thù bỗng chốc biến thành một nỗi đau thắt nghẹn. Cô nhận ra mình đã sai. Cô muốn anh sống thật, nhưng thực tế, sự thật của anh chính là cái vẻ đạo mạo này. Anh thà chọn một cuộc sống giả tạo với danh tiếng, còn hơn là chọn một tình yêu đầy tội lỗi với cô.
Tuệ Nghi không khóc lóc ầm ĩ. Cô ấy chỉ nhặt chiếc túi lên, nhìn Khôi Vũ bằng ánh mắt lạnh lùng như nhìn một người dưng: "Cuộc hôn nhân của chúng ta kết thúc tại đây. Anh hãy tự giải quyết đống hỗn độn của mình đi, Giáo sư."
Khi những chiếc xe hơi sang trọng nối đuôi nhau rời khỏi bãi đậu xe, chỉ còn lại Khôi Vũ và An Hạ đứng dưới ánh đèn đường vàng vọt.
Khôi Vũ đổ gục xuống bên cạnh lốp xe, đôi bàn tay đan vào tóc, tiếng nấc nghẹn ngào bật ra từ lồng ngực. An Hạ đứng đó, nhìn người đàn ông mình vừa yêu vừa hận, cô thấy mình cũng đã mất tất cả. Không còn giáo sư, không còn sinh viên, chỉ còn lại hai linh hồn vụn vỡ giữa bóng tối của sự cấm kỵ.
"Thầy Vũ..." Cô khẽ gọi.
"Biến đi..." Vũ thì thầm, giọng anh đầy sự tuyệt vọng. "Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa."
Hạ quay lưng, bước đi trên đôi chân trần đau đớn. Cô biết, ngày mai khi mặt trời mọc, giảng đường A1 sẽ không bao giờ còn như cũ. Quân bài domino đầu tiên đã đổ, kéo theo toàn bộ tương lai của họ vào vực thẳm.