Tiếng giày cao gót của An Hạ nện thình thịch trên hành lang, mỗi bước chân là một sự phẫn nộ không lời. Cô không về nhà, cũng không đi ăn trưa. Cô đứng một mình trong nhà vệ sinh của khoa, nhìn vào gương. Đôi môi cô vẫn còn hơi sưng, dấu vết của sự cuồng nhiệt đêm qua vẫn hiện rõ nếu ai đó nhìn kỹ vào vùng cổ được che đậy vụng về bằng lớp phấn nền.
"Gia đình hai bên sao? Thanh mai trúc mã sao?"
Hạ bật cười chua chát. Cô nhận ra mình chỉ là một món tráng miệng lạ miệng trong thực đơn đầy những quy chuẩn của Khôi Vũ. Anh ta cần một sinh viên nổi loạn để giải tỏa những dồn nén, nhưng lại chọn một quý cô danh giá để làm đẹp mặt gia đình.
Sự kiêu hãnh của An Hạ không cho phép cô trở thành một kẻ thua cuộc thảm hại. Nếu anh muốn đóng kịch, cô sẽ cho anh thấy một vở kịch thực sự.
9 giờ tối hôm đó, tại nhà hàng Pháp sang trọng nơi Khôi Vũ và Tuệ Nghi đang dùng bữa cùng người thân, không gian yên tĩnh và tiếng nhạc không lời du dương đột ngột bị phá vỡ. An Hạ bước vào trong một chiếc váy lụa đỏ rực, xẻ cao đến tận đùi, khoác bên ngoài chiếc áo lông hờ hững. Cô không giống một sinh viên, cô giống như một nữ hoàng của bóng đêm.
Ánh mắt Khôi Vũ đóng băng ngay khi nhìn thấy cô. Ly rượu vang trong tay anh khẽ rung động.
"Ô kìa, thật trùng hợp," Hạ đi thẳng đến bàn của họ, nụ cười trên môi rạng rỡ nhưng lạnh lẽo. "Chào Giáo sư Vũ, chào chị Tuệ Nghi."
Tuệ Nghi ngẩng lên, hơi nhíu mày nhưng vẫn giữ lịch sự: "Em là... cô sinh viên sáng nay phải không?"
"Vâng, em đến để trả lại thầy Vũ một thứ," Hạ không đợi mời, cô thản nhiên kéo ghế ngồi xuống ngay cạnh Khôi Vũ. Cô có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể đang căng cứng của anh.
Dưới gầm bàn bọc khăn trải trắng muốt, Hạ tháo đôi giày cao gót, bàn chân trần mảnh mai của cô chậm rãi vươn ra, lướt nhẹ lên ống quần tây của Khôi Vũ, rồi dừng lại ở đầu gối anh, nhẹ nhàng mơn trớn.
Khôi Vũ hít vào một hơi lạnh, tay anh siết chặt lấy chiếc nĩa đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Anh nhìn cô trừng trừng, một lời cảnh cáo hiện rõ trong mắt, nhưng Hạ chỉ đáp lại bằng một cái nháy mắt đầy khiêu khích.
"Thứ gì mà em phải lặn lội đến tận đây?" Tuệ Nghi hỏi, giọng đã bắt đầu có chút nghi ngại khi thấy vẻ mặt khác lạ của Khôi Vũ.
Hạ mở lòng bàn tay, bên trong là chiếc khuy măng sét bằng bạc có khắc chữ "V" — món đồ cô đã bí mật gỡ khỏi cổ áo anh trong phòng thí nghiệm đêm qua.
"Thầy đánh rơi nó ở... 'phòng nghiên cứu' tối qua. Em nghĩ nó rất quan trọng với thầy, nên không thể đợi đến sáng mai," Hạ nói, giọng đầy ẩn ý.
Bàn chân cô dưới bàn bắt đầu di chuyển cao hơn, chạm vào vùng đùi trong nhạy cảm của anh. Khôi Vũ cảm thấy máu trong người mình như sôi lên. Đây là một sự tra tấn ngọt ngào và tàn nhẫn nhất mà anh từng phải chịu đựng. Anh đang ngồi giữa cha mẹ mình, giữa vị hôn thê tương lai, vậy mà tâm trí và cơ thể anh lại đang bị một cô gái 21 tuổi điều khiển.
"Cảm ơn em Trình," Khôi Vũ lên tiếng, giọng anh trầm đục và run rẩy một cách khó nhận ra. Anh chộp lấy tay Hạ để lấy lại chiếc khuy, thực chất là để siết chặt tay cô như một lời cầu xin lẫn đe dọa. "Em đã vất vả rồi. Bây giờ em nên về nghỉ sớm đi."
"Thầy không định mời em một ly sao? Em thấy không khí ở đây rất... kích thích," Hạ không chịu buông tha, cô dùng bàn tay còn lại vuốt nhẹ mái tóc, để lộ hoàn toàn vùng cổ có một vết đỏ mờ chưa kịp tan hết.
Tuệ Nghi nhìn thấy vết đỏ đó. Ánh mắt người phụ nữ trưởng thành sắc lẹm lại. Không gian trên bàn tiệc bỗng chốc trở nên ngột ngạt hơn cả một phòng thẩm vấn.
"Vũ à," Tuệ Nghi nói, giọng lạnh đi vài phần, "hình như sinh viên của anh hơi quá thân mật thì phải?"
Khôi Vũ đứng bật dậy, lực đẩy khiến chiếc ghế suýt đổ. Anh nhìn Hạ, đôi mắt đỏ rực sự giận dữ lẫn khao khát điên cuồng. "Tôi tiễn em ra ngoài."
Anh nắm lấy cổ tay Hạ, kéo cô đi một cách dứt khoát trước những ánh mắt ngỡ ngàng của người thân. Vừa ra đến bãi đậu xe tối tăm, anh đẩy mạnh cô vào thành xe Audi của mình, khóa chặt cô bằng cả hai cánh tay.
"Em điên rồi sao, Hạ? Em muốn hủy hoại tôi đến thế sao?" Anh gầm lên, hơi thở hổn hển phả vào mặt cô.
"Em không muốn hủy hoại thầy," Hạ ngẩng mặt lên, đôi mắt cô lấp lánh nước nhưng nụ cười vẫn đầy thách thức. "Em chỉ muốn thầy thừa nhận rằng, dù thầy có cưới ai, dù thầy có đứng trên bục giảng cao quý thế nào, thì thầy vẫn là kẻ nô lệ cho sự khao khát dành cho em. Đêm qua thầy đã nói gì? Thầy nói em là bài toán khó nhất của thầy mà..."
Khôi Vũ không kiềm chế được nữa. Anh cúi xuống, nghiến ngấu đôi môi cô trong một nụ hôn mang vị đắng của rượu và vị chát của sự tuyệt vọng. Trong bóng tối của bãi đậu xe, giữa những chiếc xe sang trọng, một lần nữa họ lại rơi vào vòng xoáy của sự cấm kỵ, mặc cho bên trong nhà hàng, một cơn bão sắp sửa ập đến.