Ánh nắng ban mai xuyên qua những kẽ lá bằng lăng, hắt lên cửa sổ giảng đường những đốm sáng nhảy múa. Nhưng bên trong căn phòng 402, không khí lại bao trùm bởi một sự đông cứng lạ thường.
Khôi Vũ đứng trên bục giảng, nút áo sơ mi vẫn cài kín mít, cà vạt thắt chỉnh chu không lệch một milimet. Gương mặt anh lạnh lùng như thể đêm qua anh chưa từng quỳ dưới chân một cô gái, chưa từng để những âm thanh hoang dại chiếm lấy lý trí trong phòng thí nghiệm.
An Hạ ngồi ở vị trí cũ, hôm nay cô mặc một chiếc váy hoa nhí nhẹ nhàng, nhưng đôi mắt lại không giấu nổi sự mệt mỏi đầy thỏa mãn. Cô nhìn anh, chờ đợi một cái liếc mắt, một sự công nhận ngầm. Nhưng đáp lại cô chỉ là những con chữ khô khanh về thuyết hành vi.
"Chào cả lớp, hôm nay chúng ta có một vị khách mời đặc biệt."
Khôi Vũ vừa dứt lời, cửa phòng học mở ra. Một người phụ nữ bước vào, mang theo mùi nước hoa Chanel quý phái và phong thái của một quý cô thượng lưu. Cô ấy trông khoảng 28 tuổi, đẹp một cách mặn mà và trí tuệ.
"Giới thiệu với các bạn, đây là Thạc sĩ Lâm Tuệ Nghi, chuyên gia tâm lý lâm sàng, cũng là... người bạn thanh mai trúc mã của tôi."
Hai chữ "thanh mai trúc mã" vang lên như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào lòng An Hạ. Cô thấy Tuệ Nghi mỉm cười, một nụ cười đầy thân thuộc và chiếm hữu khi cô ấy đặt tay lên vai Khôi Vũ. Đáng ghét hơn, Khôi Vũ không hề né tránh.
"Chào các bạn sinh viên," Tuệ Nghi lên tiếng, giọng nói ngọt ngào như mật. "Tôi rất vui được đồng hành cùng Giáo sư Vũ trong dự án nghiên cứu sắp tới. Hy vọng chúng ta sẽ có thời gian làm việc thật tốt."
Trong suốt tiết học, An Hạ cảm thấy mình như một người ngoài cuộc. Cô nhìn cách họ phối hợp ăn ý, cách Tuệ Nghi thỉnh thoảng ghé tai nói nhỏ với Vũ và cách anh khẽ mỉm cười – một nụ cười ôn nhu mà anh chưa bao giờ dành cho cô trên giảng đường.
Sự ghen tuông bùng lên, cháy rát trong lồng ngực Hạ. Cô cảm thấy nụ hôn đêm qua, những lời thì thầm đầy dục vọng đêm qua dường như chỉ là một vở kịch do anh dàn dựng để giải tỏa căng thẳng.
Giờ giải lao, khi đám sinh viên vây quanh Tuệ Nghi để đặt câu hỏi, An Hạ bước thẳng lên bục giảng. Cô đứng chắn ngang lối đi của Khôi Vũ khi anh đang định thu dọn tài liệu.
"Thầy Vũ, em có một thắc mắc về... phản xạ có điều kiện mà đêm qua thầy chưa giải thích hết."
Khôi Vũ khựng lại. Anh ngẩng đầu, ánh mắt lạnh băng chạm vào đôi mắt đang rực lửa của cô. Phía sau, Tuệ Nghi dường như cảm nhận được điều gì đó, cô ấy quay đầu lại nhìn hai người với vẻ dò xét.
"Em Trình, đây là giờ nghỉ. Nếu em có câu hỏi chuyên môn, hãy hẹn gặp tôi ở văn phòng sau." Anh nói, giọng điệu xa cách đến mức tàn nhẫn.
"Văn phòng sao?" Hạ nhếch môi, cô tiến sát lại gần anh, hạ thấp giọng chỉ đủ hai người nghe thấy. "Thầy định dùng cách cũ để giải thích cho em sao? Hay là thầy sợ... 'chị thanh mai' của thầy sẽ biết được bộ mặt thật của giáo sư đáng kính đằng sau cánh cửa khóa kín?"
Bàn tay Khôi Vũ siết chặt lấy cạnh bàn làm việc. Gân xanh nổi lên trên mu bàn tay anh. Sự bình tĩnh mà anh cố gắng duy trì suốt buổi sáng đang bị sự nổi loạn của cô sinh viên trẻ này phá nát.
"Hạ, đừng quá đáng," anh gằn giọng qua kẽ răng.
Đúng lúc đó, Tuệ Nghi bước lại gần, bàn tay thon dài của cô ấy đặt lên cánh tay Khôi Vũ một cách tự nhiên. "Vũ à, chúng ta có hẹn ăn trưa với gia đình hai bên lúc 12 giờ đấy. Anh đừng để muộn nhé."
Gia đình hai bên. Bốn chữ đó như một nhát dao cuối cùng cắt đứt sự kiên nhẫn của An Hạ. Cô nhìn xuống bàn tay của Tuệ Nghi trên tay áo Khôi Vũ, rồi nhìn thẳng vào mắt anh – một cái nhìn đầy tuyệt vọng và thách thức.
An Hạ lùi lại một bước, cô mỉm cười nhưng nước mắt suýt chút nữa trào ra. Cô lôi từ trong túi xách ra chiếc kẹp tóc pha lê đen – thứ mà anh đã bí mật trả lại cho cô sáng sớm nay trước khi cô rời khỏi phòng thí nghiệm.
"Cảm ơn thầy đã nhắc nhở. Em sẽ không làm phiền 'thời gian riêng tư' của hai người đâu."
Nói rồi, cô quay lưng đi thẳng ra khỏi giảng đường, để lại Khôi Vũ đứng đó với một cảm giác trống rỗng và dằn vặt đang gặm nhấm tâm hồn. Anh biết mình vừa đẩy cô vào một hố sâu của sự hận thù, nhưng anh cũng biết, nếu không đẩy cô ra, cả hai sẽ cùng rơi xuống vực thẳm.