MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Bản Năng Sống LạiChương 7

Khi Bản Năng Sống Lại

Chương 7

756 từ · ~4 phút đọc

Ánh đèn pin quét qua cửa sổ phòng thí nghiệm như một lưỡi dao ánh sáng, cắt ngang bầu không khí đặc quánh dục vọng. Tim An Hạ như ngừng đập, cô cảm nhận được cơ bắp của Khôi Vũ cứng đờ lại ngay lập tức.

"Suỵt..." Vũ ra hiệu, bàn tay anh nhanh chóng bịt chặt miệng Hạ, trong khi tay kia ôm ngang eo cô, nhấc bổng cô xuống khỏi bàn thí nghiệm.

Anh kéo cô vào góc tối nhất của căn phòng, nấp sau dãy tủ sắt chứa mẫu vật. Trong không gian chật hẹp và tối tăm, hơi thở của hai người hòa quyện, nóng hổi và dồn dập. Hạ tựa lưng vào lồng ngực vững chãi của Vũ, cảm nhận rõ nhịp tim của anh đang đập liên hồi vào lưng mình — một nhịp điệu hoang dại, khác hẳn với vẻ điềm tĩnh thường ngày.

Tiếng bước chân nặng nề ngoài hành lang dừng lại ngay trước cửa phòng.

Cạch. Cạch.

Tiếng tay nắm cửa bị lay mạnh. May mắn thay, chốt trong đã được khóa chặt.

"Ai còn ở trong đó không?" Tiếng bác bảo vệ già vang lên, kèm theo sự nghi ngờ.

Khôi Vũ siết chặt vòng tay quanh người Hạ. Trong bóng tối, cô không nhìn rõ mặt anh, nhưng cô cảm nhận được cằm anh đang tì nhẹ lên đỉnh đầu mình. Mùi hương gỗ đàn hương từ áo sơ mi anh quyện với mùi mồ hôi nhẹ do sự hưng phấn và lo sợ tạo nên một loại mật mã cảm giác khiến Hạ không thể cưỡng lại. Cô xoay người lại trong vòng tay anh, áp mặt vào lồng ngực ấm áp, đôi tay vô thức siết lấy vạt áo sơ mi của thầy mình.

Sự nguy hiểm bị phát hiện không làm họ sợ hãi bằng việc sự gần gũi này có thể biến mất.

Sau vài phút im lặng kéo dài như hàng thế kỷ, tiếng bước chân xa dần. Ánh đèn pin ngoài cửa sổ cũng tắt lịm.

Khôi Vũ thở phào một hơi dài, nhưng anh vẫn chưa buông Hạ ra. Trong bóng tối bao trùm, sự im lặng còn đáng sợ hơn cả tiếng động. Vũ nới lỏng vòng tay, đẩy nhẹ Hạ ra để nhìn vào mắt cô, nhưng cô lại chủ động tiến tới, vòng tay qua cổ anh.

"Giáo sư... thầy sợ sao?" Hạ thì thầm, giọng nói mang theo sự khiêu khích xen lẫn run rẩy.

Vũ không trả lời ngay. Anh đẩy cô vào vách tủ sắt, đôi bàn tay to lớn trụ hai bên đầu cô. Dưới ánh sáng lờ mờ hắt vào từ cửa sổ cao, đôi mắt anh sâu thẳm như vực tối.

"Tôi không sợ bị bắt gặp," anh trầm giọng, thanh âm khàn đục. "Tôi sợ rằng mình sẽ không thể dừng lại được nữa nếu em cứ tiếp tục như thế này."

Hạ nhếch môi, cô kiễng chân, ghé sát tai anh: "Vậy thì đừng dừng lại. Chẳng phải thầy nói bản năng là con thú sao? Hãy để nó sổng chuồng đi."

Lời thách thức ấy khiến sợi dây lý trí cuối cùng trong Khôi Vũ đứt đoạn. Anh không hôn cô ngay, mà vùi mặt vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương hoa cỏ thanh khiết như một kẻ nghiện đang khát thuốc. Nụ hôn của anh trượt dài từ mang tai xuống bờ vai trần bị lệch áo, mỗi nơi đi qua đều để lại một dấu vết nóng rực.

"Em đúng là một ác quỷ, Hạ ạ," anh lầm bầm giữa những nhịp thở gấp.

Vũ bế thốc cô lên một lần nữa, nhưng lần này không phải đặt lên bàn thí nghiệm lạnh lẽo. Anh đưa cô đến chiếc ghế bành bọc da cũ kỹ ở góc phòng — nơi anh thường ngồi nghỉ trưa. Trong bóng tối của căn phòng khóa kín, giữa những dụng cụ đo lường tâm lý, họ bắt đầu một cuộc đo lường thực sự về giới hạn của bản thân.

Mọi chuyển động đều dè chừng vì sợ phát ra tiếng động, nhưng chính sự kìm nén đó lại khiến mỗi cái chạm, mỗi nụ hôn trở nên mãnh liệt và sâu sắc hơn gấp bội. Sự cấm kỵ giống như một chất xúc tác, đẩy cảm xúc của cả hai lên đến đỉnh điểm của sự đê mê.

Đêm đó, phòng thí nghiệm không chỉ có những số liệu khô khan, mà còn ghi dấu một bí mật không thể dung thứ giữa người thầy đáng kính và cô sinh viên kiêu kỳ.