MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Dòng Sông Lên TiếngChương 1

Khi Dòng Sông Lên Tiếng

Chương 1

1,433 từ · ~8 phút đọc

Trong thế giới của Thuyên, âm thanh là một khái niệm xa xỉ và đôi khi trở nên thừa thãi. Làng quê vào những ngày hè oi nồng hiện lên trong đôi mắt em không phải bằng tiếng ve sầu kêu râm ran nhức óc, cũng không phải bằng tiếng gọi đò í ới bên sông, mà bằng những mảng màu rực rỡ và khô khốc. Đó là màu vàng của nắng như mật rót xuống đầu ngọn rơm, màu xám xịt của những bức tường gạch cũ bong tróc, và màu đỏ gạch của những vệt phù sa lắng đọng sau mỗi mùa lũ.

Thuyên mười tuổi, dáng người mỏng như một tờ giấy bản, cái cổ gầy dài và đôi mắt lúc nào cũng mở to như muốn nuốt trọn lấy mọi sự chuyển động của vạn vật. Em không nói được. Những âm thanh cố phát ra từ cổ họng chỉ là những tiếng ậm ự méo mó, khiến lũ trẻ trong làng mỗi lần nghe thấy đều cười rộ lên rồi lấy tay che miệng, giả vờ như đang thấy một con quái vật nhỏ. Nhưng Thuyên không quan tâm. Em có một thứ ngôn ngữ riêng – thứ ngôn ngữ được viết bằng than củi, bằng gạch non, hay bằng bất cứ thứ gì có thể để lại dấu vết trên bề mặt phẳng.

Chiều nay, nắng quái hanh vàng hắt lên bức tường vôi đổ nát của ngôi nhà hoang đầu xóm. Ngôi nhà này vốn thuộc về một gia đình đã chuyển đi từ lâu, chỉ còn lại những mảng tường loang lổ rêu xanh và mùi của sự tàn lụi. Thuyên đứng đó, đôi chân trần bấm sâu vào lớp đất bụi. Trong túi quần đùi sờn rách của em là những "báu vật" nhặt nhạnh được sáng nay: một cục vôi trắng từ công trình xây dựng đình làng, một mẩu than đen nhánh từ bếp lò của bà nội, và vài quả dâu tằm chín mọng tím ngắt.

Em bắt đầu vẽ.

Viên vôi trắng trong tay Thuyên di chuyển nhanh thoăn thoắt trên nền gạch đỏ thẫm. Em không vẽ người, cũng không vẽ những con vật quen thuộc. Em vẽ một vòng tròn lớn, nhưng đường nét không hề tròn trịa mà méo mó, rách nát như một cái miệng đang há hốc. Bên trong vòng tròn đó, Thuyên dùng mẩu than củi tô đậm những vệt đen kịt, kéo dài từ trên xuống dưới như những mũi tên sắc nhọn đang lao thẳng xuống đất.

Đôi tay em run lên. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng dù nắng hè đang thiêu đốt. Thuyên không hiểu tại sao mình lại vẽ như vậy, chỉ là hình ảnh này cứ ám ảnh em từ lúc tỉnh dậy sau giấc chiêm bao đứt quãng đêm qua. Trong giấc mơ đó, bầu trời không có mây, chỉ có những tảng đá xám xịt từ trên cao rơi xuống, nghiền nát những cánh đồng lúa đang thì con gái.

"Kìa! Thằng câm lại đang trù ẻo cái gì đấy?"

Một tiếng hét lanh lảnh cắt ngang sự tập trung của Thuyên. Em giật mình, viên vôi trong tay gãy đôi, rơi xuống lớp cỏ dại dưới chân. Đám trẻ trong làng, dẫn đầu là thằng Tí – con ông trưởng thôn, đang đứng cách đó không xa. Chúng cầm trên tay những chiếc ná cao su và túi đá sỏi, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt nhưng cũng phảng phất chút sợ hãi trước những hình vẽ kỳ lạ của em.

"Mày vẽ cái gì mà trông như người chết thế hả Thuyên?" Thằng Tí tiến lại gần, chỉ tay vào bức tường. "Bà tao bảo mày là điềm gở. Cứ mỗi lần mày vẽ bậy lên tường là làng lại có chuyện. Hôm trước mày vẽ con chim gãy cánh, hôm sau con gà nhà tao bị diều hâu tha mất. Mày có xóa ngay đi không?"

Thuyên đứng lặng, đôi môi mím chặt. Em muốn giải thích rằng em không trù ẻo ai cả, rằng em chỉ đang vẽ lại những gì trái tim em cảm nhận được, nhưng cổ họng em nghẹn đắng. Em chỉ biết nhìn chúng, đôi mắt chứa chan một nỗi buồn thẳm sâu mà một đứa trẻ mười tuổi lẽ ra không nên có.

"Câm à? À quên, mày câm thật mà!" Đám trẻ cười rộ lên. Thằng Tí thấy Thuyên không phản ứng, cảm giác như quyền lực của mình bị thách thức. Nó nhặt một hòn đá, ném mạnh về phía bức tường, ngay chính giữa hình vẽ của Thuyên.

Cộp.

Viên đá trúng vào bức tường, để lại một vết sứt mẻ ngay giữa vòng tròn vôi trắng. Đám trẻ bắt đầu hùa theo, những viên sỏi bay tới tấp. Thuyên không chạy, em chỉ đưa tay lên che lấy khuôn mặt gầy gò, mặc cho những viên sỏi nhỏ va vào cánh tay đau nhói. Trong tâm trí em lúc này, hình ảnh trên bức tường còn quan trọng hơn cả nỗi đau thể xác. Em nhìn những vệt trắng xám bị nhòe đi dưới làn mưa đá từ đám bạn đồng trang lứa.

Bỗng nhiên, một luồng gió lạnh từ đâu thổi tới, cuốn theo lớp bụi đất mịt mù. Bầu trời vốn đang trong xanh bỗng chốc sầm lại, một đám mây đen đặc quánh như mực tàu từ phía chân trời xa xăm lừng lững kéo đến, che khuất cả mặt trời. Đám trẻ đang cười đùa bỗng im bặt. Không gian trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ, chỉ còn tiếng lá khô xoay tròn dưới chân tường.

"Sao... sao tự nhiên tối sầm thế này?" Thằng Tí lắp bắp, chiếc ná cao su buông thõng trên tay.

Chưa kịp để chúng hiểu chuyện gì xảy ra, một tiếng nổ lớn từ trên không trung vang lên, nhưng không phải tiếng sấm. Đó là tiếng va chạm của những vật thể rắn chắc. Ngay sau đó, từ đám mây đen, những vật thể màu trắng đục, to bằng hạt mít, rồi bằng quả chanh, bắt đầu rơi xuống ào ạt.

"Mưa đá! Mưa đá rồi!"

Đám trẻ hoảng loạn kêu thét, lấy tay che đầu rồi chạy thục mạng về phía lũy tre làng tìm chỗ trú. Chúng quên mất Thuyên, quên mất bức tường ngôi nhà hoang.

Thuyên vẫn đứng đó. Em ngửa mặt lên trời, mặc cho những viên đá lạnh buốt va vào da thịt. Cảm giác đau đớn biến mất, chỉ còn lại sự bàng hoàng. Những viên đá rơi xuống, vỡ tan trên mặt đất, trông y hệt như những vệt trắng mà em vừa vạch trên tường. Em quay lại nhìn bức tranh của mình. Dưới làn mưa đá trắng xóa, hình vẽ vòng tròn há hốc và những mũi tên đen kịt như đang sống dậy, hòa quyện vào cơn thịnh nộ của thiên nhiên.

Hóa ra, bức tường không hề câm lặng. Nó đã nói thay em những điều mà đôi môi này không thể phát ra thành lời.

Chiều hôm đó, làng quê xơ xác. Những luống rau màu bị dập nát, mái ngói của vài nhà bị thủng lỗ chỗ. Người dân đổ ra đường, xót xa nhìn thành quả lao động bị phá hủy chỉ trong chớp mắt. Và giữa những lời than vãn đó, người ta bắt đầu nhắc đến cái tên của em với một sự kiêng dè đáng sợ.

"Lúc nãy tôi thấy thằng Thuyên vẽ mưa đá trên tường nhà ông Giáo..." "Thật à? Cái thằng câm ấy... sao nó biết trước được?" "Nó không phải người thường đâu, chắc chắn là có 'vong' theo rồi..."

Thuyên đứng núp sau bụi chuối sau nhà, nghe thấy tất cả. Em nhìn xuống đôi bàn tay lấm lem than củi và vôi trắng, lòng trĩu nặng. Em không biết mình nên vui vì đã nhìn thấy trước, hay nên sợ hãi vì chính sự thấu thị đó đã biến em thành kẻ lạ mặt ngay chính trên mảnh đất chôn nhau cắt rốn của mình.

Đêm đó, trong gian buồng tối om mùi ẩm mốc, Thuyên lại lần tìm mẩu than nhỏ. Em không ngủ được. Ánh trăng yếu ớt hắt qua khe cửa sổ gỗ, soi rọi lên nền đất nện phẳng phiu. Em lại bắt đầu vạch những nét đầu tiên. Một hình ảnh mới lại hiện lên: một đôi mắt lớn đang khóc, nhưng nước mắt không phải là nước, mà là những bông hoa héo rũ rơi rụng.

Em tự hỏi, ngày mai, điều gì lại sắp xảy đến với ngôi làng này?