MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Dòng Sông Lên TiếngChương 2

Khi Dòng Sông Lên Tiếng

Chương 2

1,960 từ · ~10 phút đọc

Trong thế giới của Thuyên, sự im lặng không đơn thuần là không có tiếng động. Nó là một loại áp lực hữu hình, giống như khi em lặn sâu xuống đáy ao làng vào mùa hè, nơi tai em lùng bùng những tiếng u u và cả cơ thể bị bao bọc bởi một khối nước nặng nề. Sau trận mưa đá hôm ấy, sự im lặng bao quanh Thuyên càng trở nên đặc quánh hơn. Ánh mắt của dân làng nhìn em không còn là sự thương hại cho một đứa trẻ khuyết tật, mà đã chuyển sang một sự dè chừng, xen lẫn chút ghê sợ.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá chuối, Thuyên đã thức dậy từ lâu. Em lẳng lặng giúp bà nội nhặt những cành củi khô bị mưa đá đánh gãy rụng đầy vườn. Bà nội em, một người đàn bà gầy guộc với khuôn mặt chằng chịt những nếp nhăn như vỏ cây già, nhìn em thở dài. Bà không nói gì, chỉ thỉnh thoảng xoa đầu em bằng bàn tay thô ráp, nồng mùi trầu không. Bà biết người ta đang xầm xì về đứa cháu của mình, nhưng bà cũng chỉ là một người đàn bà quê mùa, không biết lấy gì để che chắn cho em trước những lời độc địa.

Thuyên lủi thủi xách chiếc túi vải sờn cũ đi ra phía bờ đê. Em không muốn ở lại trong xóm, nơi những người đàn bà đứng túm tụm bên giếng nước sẽ ngừng bặt câu chuyện khi thấy em đi ngang qua, rồi ném về phía sau lưng em những cái khạc nhổ để "giải xui".

Bờ đê buổi sớm lồng lộng gió. Cỏ gà còn đẫm sương đêm mướt rượt dưới chân trần. Thuyên tìm đến một đoạn tường bao cũ của một kho lương thực bỏ hoang từ thời chiến, nằm lọt thỏm giữa những rặng phi lao rì rào. Đây là vương quốc của em, nơi những bức tường không biết phán xét, chúng chỉ im lặng chờ đợi được em kể chuyện.

Em lấy mẩu than củi ra, nhưng bàn tay bỗng khựng lại. Hình ảnh đôi mắt khóc ra những bông hoa héo rũ từ đêm qua vẫn còn lởn vởn trong tâm trí. Em bắt đầu vẽ. Những nét vẽ hôm nay chậm rãi hơn, chau chuốt hơn. Em vẽ một người đàn bà, nhưng khuôn mặt không có ngũ quan rõ ràng, chỉ có một đôi mắt thật lớn chiếm trọn tâm điểm. Từ đôi mắt ấy, những cánh hoa rơi xuống, lả tả và rệu rã.

"Vẽ đẹp đấy, nhưng sao trông buồn thế?"

Một giọng nói trong trẻo, cao vút vang lên từ phía sau khiến Thuyên giật mình đánh thót. Em đánh rơi mẩu than, xoay người lại với vẻ cảnh giác như một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng.

Đứng trước mặt em là một cô bé trạc tuổi Thuyên, nhưng trông hoàn toàn khác biệt với đám trẻ trong làng. Cô bé mặc một chiếc váy hoa nhí màu xanh nhạt, mái tóc cột đuôi ngựa cao để lộ khuôn mặt trắng hồng rạng rỡ. Đôi mắt cô bé tròn xoe, lấp lánh sự tò mò thay vì vẻ chế giễu mà Thuyên vẫn thường thấy.

Thuyên đứng sững lại, đôi môi mím chặt, tay chân lóng ngóng muốn nhặt mẩu than lên nhưng lại sợ hãi không dám cử động.

"Cậu tên là gì? Tớ là Linh, tớ mới về quê thăm bà ngoại ở xóm trên," cô bé tự nhiên tiến lại gần, nghiêng đầu nhìn bức tranh trên tường. "Cậu vẽ bằng than à? Ở thành phố tớ cũng có học vẽ, nhưng tụi tớ vẽ bằng màu nước và cọ cơ."

Thuyên không đáp, em chỉ đứng trân trân nhìn Linh. Đây là lần đầu tiên có một người bạn đồng trang lứa chủ động trò chuyện với em mà không kèm theo một cái biệt danh xúc phạm hay một hòn đá ném kèm. Linh dường như không nhận ra sự khác thường của Thuyên, hoặc cô bé chẳng hề bận tâm.

Linh chìa tay ra, trong lòng bàn tay nhỏ nhắn là một hộp nhựa xinh xắn. Khi cô bé mở nắp, Thuyên cảm thấy tim mình như lỡ một nhịp. Bên trong là những thỏi màu rực rỡ, đủ mọi sắc độ mà em chưa bao giờ được nhìn thấy ngoài đời: màu xanh lục bảo, màu vàng thư, màu đỏ thẫm và cả màu tím oải hương.

"Tặng cậu một thỏi này. Đây là màu sáp dầu đấy, vẽ lên tường chắc chắn sẽ đẹp hơn than củi nhiều," Linh chọn một thỏi màu xanh dương đậm, chìa về phía Thuyên.

Thuyên lùi lại một bước, hai tay giấu sau lưng. Em sợ. Em sợ cái màu sắc rực rỡ kia sẽ làm bẩn sự im lặng của mình, hoặc em sợ mình không xứng đáng được nhận một món quà đẹp đẽ đến thế. Nhưng Linh vẫn kiên trì, cô bé bước tới, nắm lấy bàn tay thô ráp, lấm lem bụi than của Thuyên và đặt thỏi màu vào đó.

"Cầm lấy đi! Đừng sợ, tớ không cắn cậu đâu."

Hơi ấm từ bàn tay Linh khiến Thuyên bàng hoàng. Một cảm giác lạ lẫm len lỏi vào lồng ngực em, giống như một tia nắng mùa đông đột ngột xuyên qua lớp mây mù xám xịt. Thuyên nhìn thỏi màu trong tay, nó mịn màng và thơm mùi sáp mới. Em ngước nhìn Linh, đôi môi khẽ động đậy nhưng vẫn không thể phát ra tiếng.

"À... cậu không nói được à?" Linh chớp mắt, rồi nhanh chóng nở một nụ cười hồn nhiên. "Không sao hết! Bà tớ bảo những người không nói bằng lời thường nói bằng tim. Chắc là cậu đang nói chuyện bằng những bức tranh này đúng không?"

Thuyên lặng lẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ đến mức tưởng như chỉ có ngọn gió vừa thổi qua rặng phi lao mới nhận thấy.

Linh phấn khích ngồi bệt xuống đám cỏ, vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh mình: "Cậu vẽ tiếp đi! Vẽ cho tớ xem với. Tớ muốn biết tại sao người đàn bà kia lại khóc ra hoa?"

Thuyên ngập ngừng ngồi xuống. Em cầm thỏi màu xanh dương của Linh, cảm nhận sự khác biệt hoàn toàn khi nó chạm vào mặt tường nhám. Màu sắc hiện ra đậm nét, mượt mà như nhung. Em bắt đầu tô lên những cánh hoa. Màu xanh của Linh hòa quyện với màu đen của than củi tạo ra một sắc thái trầm buồn nhưng đầy mê hoặc.

Linh ngồi im lặng quan sát. Trong không gian chỉ còn tiếng sột soạt của màu sáp chạm vào tường và tiếng sóng vỗ rì rào dưới chân đê. Lần đầu tiên trong đời, Thuyên cảm thấy sự im lặng không còn là một nhà tù, mà là một khoảng không tự do để em chia sẻ thế giới nội tâm của mình với một linh hồn khác.

"Cậu biết không," Linh lên tiếng, giọng nhỏ lại như đang kể một bí mật. "Ở trên phố, người ta cũng hay vẽ lên tường giống cậu. Họ gọi đó là Graffiti. Nhưng tranh của cậu khác lắm... nó giống như là đang thở vậy."

Thuyên dừng tay, em nhìn bức tranh của mình rồi nhìn sang Linh. Trong một khoảnh khắc, em muốn cho Linh thấy dự cảm về những cánh hoa héo. Những cánh hoa ấy không phải là cái chết, mà là sự tàn úa của một niềm tin. Đêm qua, em đã thấy trong mơ mẹ em trở về, nhưng mẹ không nhận ra em, mẹ đi ngang qua em như đi ngang qua một hốc cây mục rỗng, và mỗi bước mẹ đi, những đóa hoa trên tay mẹ lại rụng xuống, đen ngóm.

Thuyên chỉ vào bức tranh, rồi chỉ vào tim mình, sau đó làm một cử động tay như thể đang bay đi mất.

Linh nhìn theo tay em, nét mặt thoáng chút đăm chiêu rồi bỗng nhiên xị xuống: "Cậu đang thấy buồn vì có ai đó bỏ đi phải không?"

Thuyên gật đầu thật mạnh. Em kinh ngạc vì Linh có thể hiểu được ý mình nhanh đến thế.

"Bố tớ cũng hay đi công tác xa lắm," Linh thở dài, nhổ một ngọn cỏ gà quấn quanh ngón tay. "Mỗi lần bố đi, mẹ tớ lại trồng thêm một bông hồng vào chậu sứ trước hiên. Mẹ bảo khi nào hoa nở hết một vòng thì bố về. Nhưng có những mùa hoa tàn hết rồi mà bố vẫn chưa về... Lúc đó tớ cũng thấy buồn y như màu xanh này của cậu vậy."

Hai đứa trẻ ngồi đó, bên bức tường cũ nát, giữa một bên là cánh đồng lúa đang vật vã hồi sinh sau mưa đá, một bên là dòng sông đỏ nặng phù sa. Sự kết nối giữa họ không cần đến một đại từ nhân xưng, không cần đến những câu chào hỏi xã giao. Nó bắt đầu từ sự đồng cảm của những nỗi buồn bị bỏ rơi.

Nhưng cuộc vui ngắn chẳng tày gang. Từ phía xa, tiếng gọi lanh lảnh của một người đàn bà vang lên phá tan bầu không khí tĩnh lặng:

"Linh ơi! Con đi đâu thế hả? Đã bảo không được ra mương rẫy chơi với đám trẻ con trong làng cơ mà, bẩn hết quần áo rồi!"

Linh giật mình đứng dậy, phủi phủi chiếc váy xanh đã lấm lem vết cỏ. Cô bé vẫy tay với Thuyên: "Mẹ tớ gọi rồi, tớ phải về đây. Mai tớ lại ra nhé! Nhớ giữ thỏi màu đấy, tớ còn nhiều lắm!"

Linh chạy đi, chiếc váy hoa nhấp nhô giữa những rặng phi lao rồi khuất hẳn. Thuyên đứng lặng nhìn theo bóng dáng ấy, tay vẫn nắm chặt thỏi màu xanh dương như nắm giữ một báu vật duy nhất của cuộc đời mình.

Em quay lại bức tường, định vẽ nốt những cánh hoa cuối cùng. Nhưng một cảm giác kỳ lạ lại ập đến. Tay em bỗng run rẩy. Trên mặt tường, bên cạnh hình ảnh người đàn bà khóc, em bỗng nhìn thấy một vệt nước chảy dài từ phía trên xuống. Không phải nước mưa, vì trời đang nắng gắt. Đó là nước từ một đường ống dẫn phía trên bị rò rỉ, thấm qua kẽ tường.

Vệt nước đó chảy đúng vào vị trí những cánh hoa màu xanh dương mà em vừa tô. Màu sáp dầu không thấm nước, nhưng nước chảy quanh nó, tạo thành một hình thù kì dị giống như một dòng sông nhỏ đang nhấn chìm người đàn bà.

Mắt Thuyên chợt co thắt lại. Một hình ảnh khác vụt qua não bộ nhanh như một tia chớp: Tiếng nước réo vang, tiếng đập tràn xả lũ, và những tiếng kêu cứu thất thanh hòa lẫn trong bóng tối.

Thuyên đánh rơi thỏi màu xuống đất. Em nhìn vệt nước đang loang nhanh trên bức tường và hiểu rằng, nỗi buồn của người đàn bà không phải là điều duy nhất sắp xảy đến. Một tai ương khác, lớn hơn cả trận mưa đá, đang rình rập ngôi làng này từ phía thượng nguồn.

Em phải làm gì đây? Một đứa trẻ không thể nói, một đứa trẻ bị coi là điềm gở, làm sao có thể cảnh báo cho cả một ngôi làng về một cơn đại hồng thủy đang âm thầm kéo đến trong những giấc mơ màu xanh dương?

Thuyên đứng đó, nhỏ bé và bất lực trước bức tường vôi đang rỉ máu nước, trong khi nắng chiều vẫn vàng rực một cách tàn nhẫn trên những mái nhà tranh.