MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Dòng Sông Lên TiếngChương 3

Khi Dòng Sông Lên Tiếng

Chương 3

1,754 từ · ~9 phút đọc

Trong không gian tĩnh mịch của ngôi làng sau trận mưa đá, tiếng nước rò rỉ trên bức tường kho lương thực bỏ hoang nghe chát chúa như tiếng đồng hồ đếm ngược. Thuyên đứng đó, hơi thở dồn dập, đôi bàn tay gầy guộc bám chặt vào mép gạch bong tróc. Dự cảm về một trận lụt không phải là thứ gì đó mơ hồ, nó là một mùi vị—mùi của bùn non nồng nặc và mùi sắt gỉ của những cánh cổng đập nước bị dòng lũ vặn xoắn.

Em nhìn xuống thỏi màu xanh dương mà Linh vừa tặng. Nó nằm im lìm trên cỏ, đẹp đẽ và lạc lõng. Thuyên nhặt nó lên, nhưng lần này em không vẽ những cánh hoa nữa. Tay em vạch những đường sóng dữ dội, chồng chéo lên nhau, bao vây lấy chân của người đàn bà trong tranh. Em muốn vẽ sự nguy hiểm, muốn vẽ cái cách mà dòng nước sẽ nuốt chửng lấy những mái nhà tranh lụp xụp ven sông.

Nhưng ai sẽ tin em?

Thuyên chạy về làng. Đôi chân trần của em đạp lên những mảnh vụn của mưa đá vẫn chưa tan hết, lạnh buốt. Em chạy thẳng đến đình làng, nơi những người đàn ông đang tụ tập để bàn về việc tu sửa mái đình sau cơn giông. Ông trưởng thôn – bố của thằng Tí – đang đứng giữa sân, tay cầm điếu cày, vẻ mặt quan trọng.

Thuyên lao vào giữa đám đông, hơi thở đứt quãng. Em không thể gọi "Bác ơi!", em chỉ có thể khua chân múa tay, cố gắng kéo vạt áo của ông trưởng thôn.

"Cái gì thế này? Thằng Thuyên câm à? Mày làm cái gì mà như ma đuổi thế?" Ông trưởng thôn nhíu mày, gạt tay Thuyên ra như gạt một con ruồi phiền phức.

Thuyên cuống quýt nhìn quanh. Em thấy một khoảng sân gạch trống trải, liền quỳ xuống, dùng thỏi màu xanh quý giá vạch lên nền gạch. Em vẽ một con đê, rồi vẽ những vệt nước hung hãn tràn qua, em vẽ người ta đang chèo thuyền trên những mái nhà. Em vừa vẽ vừa nhìn họ với đôi mắt khẩn thiết, miệng phát ra những tiếng "Ah... ứ... ứ..." nghẹn ngào.

Đám đàn ông nhìn nhau, rồi nhìn những vệt màu xanh rực rỡ trên sân đình.

"Nó vẽ cái gì thế? Lụt à?" Một người đàn ông trung niên lên tiếng, giọng nửa tin nửa ngờ.

"Lụt cái gì mà lụt!" Ông trưởng thôn gạt đi, mặt đỏ gay vì giận dữ. "Trời đang nắng chang chang, hạn hán còn chưa qua, mưa đá vừa xong làm gì có lụt. Thằng này đúng là bị dở người. Mày lại định trù ẻo cái làng này tan nát trong nước đúng không?"

"Thôi đi Thuyên, về nhà đi cháu!" Một ông lão khác tặc lưỡi. "Đừng có vẽ bậy lên sân đình, thánh vật cho bây giờ."

Thuyên lắc đầu điên cuồng. Em lại chỉ tay về phía thượng nguồn sông Đáy, nơi có con đập ngăn nước đã cũ kỹ. Em làm động tác tay như thể một thứ gì đó sắp vỡ tung. Nhưng phản ứng duy nhất em nhận được là những tiếng thở dài và những cái nhìn đầy định kiến. Với họ, Thuyên chỉ là một đứa trẻ không bình thường, một kẻ mang đến những điềm báo mà họ không muốn nghe, vì nghe đồng nghĩa với việc phải sợ hãi.

"Đi chỗ khác chơi! Cút ngay!" Thằng Tí từ đâu chạy đến, đá mạnh vào mông Thuyên một cái đau điếng. "Mày lại định làm điềm gở nữa hả? Sân đình không phải chỗ cho thằng câm như mày bôi bẩn!"

Thuyên ngã nhào trên sân gạch. Thỏi màu xanh dương văng ra, lăn vào một kẽ nứt sâu dưới chân cột đình. Em cố với tay theo nhưng thằng Tí đã nhanh chân dẫm lên thỏi màu, nghiến nát nó thành những vụn sáp bết dính trên nền đất.

Nước mắt Thuyên trào ra. Không phải vì đau, mà vì sự bất lực. Một sự bất lực tột cùng khi em nhìn thấy cái chết đang đến gần nhưng không có cách nào để cứu lấy những người đang xua đuổi mình.

Em lầm lũi đứng dậy, lủi thủi đi về phía cuối làng. Đi ngang qua giếng nước, em lại nghe thấy tiếng xì xào:

"Đấy, nó lại vừa định làm phép ở đình làng đấy. Nghe đâu nó vẽ cả làng bị chìm trong nước. Thật là cái loại ác ôn, nhỏ mà đã độc mồm độc miệng." "Chắc tại mẹ nó bỏ đi, bố nó đi biệt xứ nên nó hóa dại. Phải bảo bà nội nó xích nó lại, kẻo nó trù cho làng này tuyệt chủng mất."

Thuyên không nhìn họ. Em đi thẳng về ngôi nhà nhỏ của mình. Bà nội đang ngồi dưới hiên, đôi mắt mờ đục nhìn vào cõi vô định. Thuyên ôm lấy vai bà, dụi đầu vào lồng ngực gầy guộc của người già. Bà không hỏi em đi đâu, bà chỉ vuốt ve mái tóc khét nắng của em, hơi thở bà nhọc nhằn.

"Thuyên ơi... cực cho con quá..." Bà thì thào, giọng run rẩy.

Đêm đó, làng quê chìm vào một sự im lặng giả tạo. Thuyên nằm trên chiếc chõng tre, mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà lợp lá. Gió bắt đầu rít qua khe cửa, không phải tiếng gió khô của mùa hè mà là tiếng gió mang theo hơi nước lạnh lẽo từ phương Bắc.

Ở phía thượng nguồn, nơi con đập già nua đang phải gồng mình gánh chịu một lượng nước khổng lồ đổ về từ những trận mưa rừng phía xa, một vết nứt nhỏ bắt đầu xuất hiện. Nó âm thầm và lặng lẽ, giống như những vết nứt trên trái tim của Thuyên.

Thuyên bật dậy. Em không thể ngủ. Em lấy mẩu than củi cuối cùng trong túi ra, bò xuống đất. Trên nền đất nện bằng phẳng của gian buồng, em vẽ một hình ảnh cuối cùng trước khi cơn bão ập đến. Đó là một con thuyền nhỏ, nhưng trên thuyền không có người, chỉ có những bức tranh.

Bỗng nhiên, em nghe thấy tiếng chân chạy thình thịch ngoài ngõ.

"Thuyên! Thuyên ơi!"

Tiếng gọi nhỏ nhưng gấp gáp. Thuyên chạy ra cửa. Là Linh. Cô bé mặc chiếc áo khoác mỏng, gương mặt đầy vẻ hoảng hốt.

"Thuyên! Bà ngoại tớ bảo con đập có chuyện rồi! Bố tớ vừa gọi điện từ thành phố nói vùng trên mưa lớn lắm, nước đang đổ về đây. Nhà tớ đang chuẩn bị di tản, cậu cũng bảo bà cậu đi ngay đi!"

Thuyên nhìn Linh, ánh mắt em như muốn nói: "Tớ đã cố bảo họ, nhưng không ai nghe."

Linh nắm lấy tay Thuyên, đôi tay cô bé run lên vì lạnh: "Tớ tin cậu! Những gì cậu vẽ... tớ tin tất cả. Đi với tớ, sang nhà bà ngoại tớ rồi cùng đi!"

Thuyên quay lại nhìn vào trong buồng. Bà nội em đang ho sù sụ, sức khỏe bà quá yếu để có thể chạy đi trong đêm tối. Và còn làng xóm nữa—những người vừa xua đuổi em, những đứa trẻ vừa ném đá em. Nếu nước về thật, họ sẽ không kịp trở tay.

Thuyên lắc đầu. Em gỡ tay Linh ra, rồi chỉ về hướng đình làng—nơi có chiếc trống khẩu lớn dùng để báo động cho cả làng mỗi khi có hỏa hoạn hay giặc giã.

"Cậu định ra đó sao? Nguy hiểm lắm!" Linh hốt hoảng.

Thuyên không trả lời. Em chạy vụt đi trong bóng tối. Gió đã bắt đầu mạnh lên, quật vào những rặng tre vang lên tiếng kèn kẹt ghê người. Bầu trời đêm không một ngôi sao, đen đặc như mẩu than củi trong tay em.

Em chạy qua những con đường làng quen thuộc, nơi mọi nhà đã đóng cửa cài then. Em chạy bằng bản năng của một đứa trẻ luôn đứng bên lề cuộc sống, nhưng lúc này lại là người duy nhất mang trong mình sự thật.

Đến cổng đình, Thuyên thấy vắng lặng không một bóng người. Em lao lên gác chuông, nơi đặt chiếc trống đồng cổ kính và chiếc dùi gỗ nặng trịch. Đôi tay nhỏ bé của em ôm lấy dùi trống, nhưng em khựng lại một nhịp.

Nếu em đánh trống, người ta sẽ thức giấc, người ta sẽ sống. Nhưng người ta cũng sẽ biết là "thằng câm" phá hoại giấc ngủ của họ. Có thể họ sẽ đánh em, sẽ xua đuổi em vĩnh viễn khỏi ngôi làng này.

Một tiếng "Rắc" kinh thiên động địa vang lên từ phía xa xa, hướng về phía đập nước. Tiếng nước réo bắt đầu nghe rõ hơn, như tiếng hàng ngàn con thú dữ đang lồng lộn tràn về.

Thuyên không chần chừ nữa. Em dồn hết sức bình sinh, nâng chiếc dùi gỗ lên cao.

Thùng!

Tiếng trống đầu tiên vang lên, xé toạc màn đêm tĩnh mịch của làng quê.

Thùng! Thùng! Thùng!

Thuyên đánh như chưa bao giờ được đánh. Mỗi nhịp trống là một tiếng hét mà em đã kìm nén suốt mười năm qua. Mỗi nhịp trống là một mảng màu rực rỡ mà em muốn thét lên cho thế giới thấy. Em không còn là đứa trẻ câm lặng nữa. Lúc này, em là tiếng nói của cả ngôi làng, là nhịp đập của sự sống đang chạy đua với tử thần.

Dưới sân đình, ánh đèn pin bắt đầu nhấp nháy. Tiếng người xôn xao, tiếng trẻ con khóc, tiếng gọi nhau thất thanh.

"Đập vỡ rồi! Nước về! Nước về rồi!"

Tiếng hô hoán vang lên khắp nơi. Trong lúc hỗn loạn đó, không ai để ý đến dáng người nhỏ bé đang đứng trên cao, đôi tay vẫn không ngừng vung dùi, mặc cho những giọt nước mưa đầu tiên đã bắt đầu hòa lẫn với những giọt mồ hôi và nước mắt.

Thuyên nhìn xuống sân đình, thấy bóng Linh đang dắt bà ngoại chạy về phía đồi cao. Em mỉm cười—một nụ cười méo mó trong bóng tối. Thỏi màu xanh dương đã bị nghiến nát, nhưng bầu trời lúc này, trong mắt em, đang hiện lên một màu xanh của hy vọng, dù nó được báo hiệu bằng một cơn bão lòng.

Nước tràn vào làng. Những con sóng bạc đầu bắt đầu liếm vào chân tường đình. Thuyên vẫn đứng đó, trên đỉnh cao nhất của sự cô độc và lòng can đảm.