MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Dòng Sông Lên TiếngChương 4

Khi Dòng Sông Lên Tiếng

Chương 4

1,037 từ · ~6 phút đọc

Tiếng nước réo mỗi lúc một gần, âm thanh ấy không còn là tiếng rầm rì của dòng sông hiền hòa hằng ngày nữa mà là tiếng gào thét của một con quái vật đang lồng lộn xé toạc màn đêm. Dưới sân đình, mực nước dâng cao nhanh đến mức chóng mặt. Chỉ trong chớp mắt, những bậc tam cấp bằng đá xanh đã biến mất dưới lớp bùn đỏ quánh.

Thuyên vẫn không ngừng tay. Đôi tay em đã rã rời, bả vai đau nhức như có hàng ngàn mũi kim đâm vào, nhưng mỗi khi em định dừng lại, hình ảnh làng mạc bị nhấn chìm lại hiện ra khiến em giật mình tiếp tục. Em không biết mình đã đánh bao nhiêu nhịp, chỉ biết rằng tiếng trống ấy đã trở thành nhịp thở duy nhất của làng quê lúc này.

"Thằng Thuyên! Xuống mau! Nước lên đến chân gác rồi!"

Tiếng ông trưởng thôn gào lên từ phía dưới. Ông đang đứng trên một chiếc thuyền tôn, tay cầm đèn pin rọi thẳng lên gác chuông. Ánh sáng vàng vọt quét qua gương mặt nhễ nhại mồ hôi và đôi mắt đỏ hoe của Thuyên. Không còn sự giận dữ hay xua đuổi, trong giọng nói của người đàn ông quyền lực nhất làng lúc này chỉ còn sự hoảng loạn và một chút gì đó giống như là hối lỗi.

Thuyên buông dùi trống. Em nhìn xuống. Sân đình giờ đây là một biển nước mênh mông, rác rưởi, rơm rạ và cả những vật dụng gia đình trôi lềnh bềnh. Em run rẩy bò xuống cầu thang gỗ đã bắt đầu rung rinh vì sức nước đẩy phía dưới.

Vừa xuống đến sàn đình, một bàn tay thô bạo nhưng ấm áp chộp lấy nách em, nhấc bổng lên thuyền. Đó là ông trưởng thôn. Ông không nói một lời nào, chỉ hối hả khua mái chèo, đưa chiếc thuyền nhỏ nhoi vượt qua những luồng nước xoáy để hướng về phía gò cao phía sau làng – nơi duy nhất còn khô ráo.

Trên gò cao, cả làng tụ tập đông đủ. Tiếng lợn kêu, gà quác hòa lẫn với tiếng khóc thổn thức của những gia đình không kịp mang theo tài sản. Thuyên bước xuống thuyền, đôi chân run rẩy khuỵu xuống nền đất ẩm ướt. Em đưa mắt tìm kiếm trong đám đông.

"Thuyên! Bà đây!"

Tiếng bà nội thều thào vang lên từ một góc lán tạm. Bà đang được Linh và bà ngoại của cô bé chăm sóc. Thuyên lao đến, ôm chầm lấy bà, vùi đầu vào tấm áo cánh mục rát mùi khói bếp. Bà nội khóc, những giọt nước mắt nóng hổi rơi trên cổ em: "Con dại quá... sao không chạy ngay đi... lỡ có chuyện gì thì bà sống sao đây?"

Thuyên chỉ im lặng. Em không thể kể cho bà nghe về cảm giác khi đứng trên cao nhìn dòng lũ tràn về, cũng không thể nói về niềm vui kỳ lạ khi thấy mọi người đã kịp chạy thoát.

Sáng hôm sau, khi ánh bình minh nhợt nhạt hiện ra, ngôi làng chỉ còn là những nóc nhà nhấp nhô giữa biển nước đỏ ngầu. Những bức tường vôi mà Thuyên hằng ngày vẽ lên giờ đã nằm sâu dưới đáy nước, mang theo cả những bức tranh dự báo và cả những giấc mơ vụn vặt của em.

Lúc này, những người dân làng bắt đầu nhìn Thuyên với một thái độ khác hẳn. Họ đứng từ xa, nhìn đứa trẻ câm nhỏ bé đang ngồi bó gối bên cạnh bà nội. Không ai dám đến gần, nhưng cũng không còn ai ném về phía em những cái nhìn khinh miệt. Sự im lặng bao trùm lấy gò cao, một sự im lặng đầy sượng sùng và hổ thẹn.

"Này..." Thằng Tí tiến lại gần, tay cầm một nắm khoai lang nướng nóng hổi. Nó nhìn quanh quất, rồi chìa nắm khoai về phía Thuyên, giọng lí nhí: "Bố tao bảo đưa cho mày. Cầm lấy mà ăn đi."

Thuyên ngước nhìn Tí. Đôi mắt Tí không còn vẻ hống hách thường ngày, nó tránh ánh nhìn của Thuyên như thể sợ chạm phải một điều gì đó quá thánh thiện. Thuyên nhận lấy củ khoai, hơi ấm lan tỏa từ lòng bàn tay. Em bẻ đôi củ khoai, đưa một nửa cho Tí. Thằng bé ngớ người, rồi ngồi bệt xuống bên cạnh em, cả hai cùng ăn trong sự im lặng của một tình bạn vừa nhen nhóm từ đổ nát.

Linh bước đến, tay cầm một hộp màu sáp khác, còn mới nguyên: "Tớ để dành được đấy. Tớ biết cậu buồn vì thỏi màu xanh dương bị hỏng rồi. Cầm lấy đi Thuyên, khi nước rút, chúng mình lại đi vẽ nhé!"

Thuyên nhìn hộp màu, rồi nhìn ra biển nước mênh mông. Lần đầu tiên trong đời, em cảm thấy mình không còn đứng bên lề. Tiếng trống đêm qua đã xóa tan bức tường vô hình ngăn cách em với mọi người. Tuy nhiên, nỗi buồn trong lòng em vẫn chưa dứt. Em nhìn dòng nước và tự hỏi: Liệu khi nước rút đi, những định kiến có rút đi theo không? Hay người ta sẽ lại sớm quên đi tiếng trống báo động để quay lại với những nỗi lo toan cơm áo và lại bắt đầu sợ hãi những điều họ không hiểu?

Em nhìn xuống đất, dùng một cành cây nhỏ vẽ lên nền đất mềm: Một con thuyền mang hình dáng một trái tim lớn, đang chở cả ngôi làng đi qua cơn bão.

"Cậu vẽ gì thế?" Linh hỏi.

Thuyên không đáp, em chỉ mỉm cười. Một nụ cười nhẹ nhàng như gió thoảng. Em biết rằng, hành trình của mình chỉ mới bắt đầu. Những bức tường của ngôi làng cũ đã đổ, nhưng em sẽ vẽ lên những bức tường mới – những bức tường trong lòng người.

Ngày hôm ấy, giữa bộn bề mất mát, có một đứa trẻ câm đã dạy cho cả ngôi làng biết cách lắng nghe âm thanh của sự thấu cảm, thứ âm thanh còn vang vọng hơn cả tiếng trống đồng trong đêm bão nổi.