"Đứng lại! Đứng lại cho tôi!"
Tiếng gào của Thượng úy Trần Nam vang động cả một góc phố. Với chiều cao 1m85 và thân hình vạm vỡ như một con gấu xám, mỗi bước chạy của anh khiến mặt đường nhựa như rung chuyển. Anh đang đuổi theo một tên trộm túi xách lanh lẹ. Theo đúng phong cách "tay nhanh hơn não", thay vì gọi chi viện hay dùng loa giải tán đám đông, Nam quyết định thực hiện một cú tung người ngoạn mục.
"Dính này con trai!"
Nam bay người lên không trung, cánh tay cuồn cuộn bắp thịt định kẹp cổ tên tội phạm. Thế nhưng, đời không như phim hành động Hàn Quốc mà anh vẫn lén xem mỗi tối. Tên trộm bất ngờ rẽ ngoặt vào một con hẻm nhỏ đang giăng đầy băng rôn vàng. Nam không kịp hãm đà, cả thân hình hộ pháp lao thẳng qua dải băng "KHU VỰC CẤM VÀO", ngã nhào lên một đống thùng xốp, rồi lăn lông lốc ba vòng trước khi dừng lại ngay sát một đôi giày da đen bóng loáng.
"Khụ... khụ..." – Nam lồm cồm bò dậy, bụi bẩn bám đầy chiếc áo khoác da phong trần. Anh vuốt lại mái tóc rối, định bụng mắng tên trộm một trận, nhưng khi ngẩng đầu lên, hơi thở anh bỗng nghẹn lại.
Trước mắt anh không phải là tên trộm, mà là một hiện trường vụ án mạng thực sự. Và ngay dưới chân anh, một cô gái nhỏ nhắn đang ngồi xổm, thản nhiên cầm một chiếc nhíp gắp thứ gì đó từ kẽ răng của nạn nhân.
Cô gái ngước mắt lên. Đằng sau gọng kính cận mỏng manh là đôi mắt lạnh lẽo đến mức Nam cảm thấy sống lưng mình tê buốt. Cô tháo chiếc khẩu trang y tế ra, để lộ gương mặt trắng bệch vì thiếu nắng nhưng vô cùng sắc sảo.
"Anh là ai?" – Giọng cô trong trẻo nhưng đều đều, không một chút cảm xúc.
Nam lấy lại phong thái, giơ thẻ ngành ra: "Trần Nam, Đội phó Đội Hình sự. Tôi đang đuổi bắt tội phạm và... vô tình hỗ trợ phong tỏa hiện trường."
Cô gái đứng dậy. Cô chỉ cao đến ngực anh, trông nhỏ bé như một học sinh cấp ba trong bộ đồ blouse trắng quá khổ. Cô nhìn xuống vết giày của Nam đang đè lên một vệt máu khô, rồi nhìn lên khuôn mặt đang cố tỏ ra "ngầu" của anh.
"Hỗ trợ?" – Cô gái nhếch môi, một nụ cười đầy sự mỉa mai. "Thượng úy Nam, nếu định nghĩa 'hỗ trợ' của anh là phá nát vết giày của hung thủ, làm xáo trộn hướng rơi của vật chứng và mang theo mùi mồ hôi nồng nặc làm nhiễu loạn không khí hiện trường... thì chúc mừng, anh vừa giúp hung thủ có thêm 50% cơ hội thoát tội đấy."
Nam ngớ người, mặt đỏ bừng lên vì xấu hổ. Anh lắp bắp: "Tôi... tôi chỉ là sơ ý. Mà cô là ai mà dám dạy đời cảnh sát hình sự?"
"Lê Diệp. Chuyên gia pháp y mới chuyển về." – Cô thản nhiên đáp, rồi cúi xuống tiếp tục công việc như thể Nam chỉ là một bức tượng vô tri. "Và tôi không dạy đời anh. Tôi chỉ đang phân tích một sinh vật đơn bào vừa mới va chạm với hiện trường của tôi thôi."
Nam cứng họng. Biệt danh Nam "Gấu" của anh ở sở cảnh sát vốn để chỉ sự dũng mãnh, vậy mà trước mặt cô nàng nhỏ thốn này, anh thấy mình giống một con gấu bông bị rút hết bông hơn. Anh định cãi lại thì bất chợt nhìn xuống nạn nhân nằm trên đất. Gương mặt trắng bệch, đôi mắt trợn trừng và vết cắt sâu ở cổ khiến dạ dày Nam lộn nhào.
Dù là cảnh sát hình sự, nhưng Nam có một bí mật kinh khủng: Anh cực kỳ sợ máu nếu nó không phải là do anh trực tiếp gây ra trong lúc đánh nhau. Cảm giác buồn nôn dâng lên cổ họng.
"Oẹ..." – Nam quay mặt đi, tay bịt miệng.
Lê Diệp không ngước lên, nhưng giọng nói lạnh lùng của cô lại vang lên: "Nếu định nôn thì vui lòng bước ra ngoài 5 mét. Axit dạ dày của anh sẽ làm hỏng cấu trúc DNA của bằng chứng tôi vừa thu thập. Đừng để tôi phải giải phẫu dạ dày anh để lấy lại nó."
Nam xanh mặt, vừa xấu hổ vừa tức giận. Anh lảo đảo bước ra ngoài dải băng vàng, nơi cậu lính mới Tùng đang hớt hải chạy tới.
"Anh Nam! Anh có sao không? Em thấy anh bay người đẹp lắm mà!" – Tùng vừa thở vừa hỏi.
"Đẹp cái đầu cậu!" – Nam gầm gừ, mắt vẫn liếc về phía cô gái nhỏ bé đang tỉ mẩn bên xác chết. "Cái cô pháp y mới kia... cô ta bị biến thái à? Sao có thể vừa nhìn cái xác vừa nói chuyện độc địa như thế?"
Tùng nhìn theo, tặc lưỡi: "À, bác sĩ Lê Diệp đấy ạ. Nghe nói cô ấy du học ở Đức về, giỏi lắm nhưng tính tình hơi... dị. Cô ấy hay nói chuyện với người chết lắm, bảo là người chết trung thực hơn người sống."
Nam rùng mình. Đúng là một lũ biến thái. Anh thầm thề trong lòng sẽ không bao giờ dính dáng đến cô nàng "Lạnh" này lần thứ hai.
Đúng lúc đó, sếp Vinh bước vào hiện trường, vỗ vai Nam một cái đau điếng: "Nam! May quá có cậu ở đây. Giới thiệu nhé, đây là bác sĩ Diệp, chuyên gia phụ trách chính cho đội chúng ta từ nay về sau. Hai đứa làm quen đi, sau này còn phối hợp nhiều."
Diệp lúc này mới đứng dậy, tháo găng tay cao su ra, nhìn Nam bằng ánh mắt như đang nhìn một vật mẫu thí nghiệm kém chất lượng: "Chào Thượng úy Nam. Hy vọng lần sau gặp lại, anh sẽ mang theo não thay vì chỉ mang theo cơ bắp."
Nam nghiến răng, cố nở một nụ cười méo mó: "Chào bác sĩ Diệp. Hy vọng lần sau tôi không phải thấy cô đang... tâm sự với người quá cố."
Cuộc gặp gỡ đầu tiên kết thúc bằng một bầu không khí nặc mùi thuốc sát trùng và sự thù địch. Trần Nam không hề biết rằng, đây chỉ là khởi đầu cho một chuỗi những ngày tháng "dở khóc dở cười" khi anh chính thức bước vào thế giới của cô nàng pháp y lập dị này.
Và quan trọng hơn, anh vẫn chưa biết rằng tối nay, mẹ anh đã sắp xếp một buổi xem mắt với một "cô bác sĩ hiền lành, xinh xắn" mà bà vừa mới xin được số điện thoại.