Sau một ngày dài bị "hành" bởi những biên bản và gương mặt lạnh như tiền của Lê Diệp, Trần Nam chỉ muốn phi thẳng về nhà, đắp chăn và luyện nốt tập cuối bộ phim tình cảm Hàn Quốc đang dang dở. Thế nhưng, đời không như là mơ, và mẹ anh – bà Lan – thì còn đáng sợ hơn cả tội phạm truy nã.
"Con không đi là mẹ tuyệt thực! Mẹ đã xem bói rồi, cô này tuổi Hợi, hợp với tuổi Dần của con lắm, đúng kiểu 'vợ chồng hòa hợp, làm ăn phát đạt'!"
Nam thở dài, nhìn bộ quân phục vứt trên giường. Anh thà đối mặt với một băng đảng có súng còn hơn là đối mặt với những cuộc xem mắt kéo dài vô tận của mẹ. Cuối cùng, dưới áp lực của "trùm cuối", Nam đành tặc lưỡi thay bộ áo khoác da bụi bặm, xịt nước hoa thơm nức mũi, vuốt lại mái tóc phong trần cho ra dáng một quý ông rồi lên con xe phân khối lớn hầm hố phóng tới nhà hàng.
Nhà hàng lãng mạn, ánh nến lung linh, nhạc Jazz nhẹ nhàng. Nam ngồi vào bàn, tự tin chỉnh lại cổ áo. Anh thầm nghĩ, dù mình có hơi "vô tri" một chút nhưng với cái chiều cao 1m85 và gương mặt điển trai này, chắc chắn cô bác sĩ nào đó sẽ gục ngã ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Mười lăm phút trôi qua. Hai mươi phút trôi qua.
Cánh cửa nhà hàng mở ra. Một bóng dáng nhỏ nhắn bước vào. Cô gái mặc một chiếc váy đen tối giản, mái tóc búi cao lộ ra chiếc cổ trắng ngần, đôi kính cận gọng mảnh phản chiếu ánh đèn. Nam khựng lại. Cái dáng đi thẳng tắp, gương mặt không chút biểu cảm kia... trông quen đến mức tim anh bắt đầu đập loạn nhịp vì một nỗi sợ hãi mơ hồ.
Cô gái đi thẳng đến bàn của anh, thản nhiên kéo ghế ngồi xuống.
"Lại là anh?"
Giọng nói trong trẻo như tiếng chuông nhưng lạnh lẽo như băng đá vang lên. Trần Nam suýt chút nữa là sặc ngụm nước vừa nhấp. Trước mặt anh chính là Lê Diệp – "cô nàng quái dị" vừa mới mỉa mai anh ở hiện trường vụ án sáng nay.
"Bác sĩ Diệp? Cô... cô là đối tượng xem mắt của tôi?" Nam lắp bắp, đôi mắt mở to hết cỡ.
Diệp đẩy kính, ánh mắt cô quét qua Nam từ đầu đến chân như đang khám nghiệm một tử thi mới nhập kho. Cô không trả lời ngay mà thong thả cầm thực đơn lên, gọi một miếng bít tết tái chín.
"Tôi cũng không ngờ mẹ tôi lại có thể giới thiệu một 'sinh vật cơ bắp' như anh. Nhưng xét về mặt sinh học, buổi tối là thời gian cơ thể cần nạp protein để tái tạo tế bào, nên tôi đi. Coi như là một bữa ăn miễn phí."
Nam tức đến nổ đom đóm mắt: "Này! Cô có thể bớt cái giọng điệu bác sĩ đó đi được không? Đây là buổi xem mắt, là nơi để tìm hiểu tâm hồn, chứ không phải nơi nạp protein!"
"Tâm hồn?" Diệp nhếch môi, nụ cười thoáng qua đầy vẻ châm chọc. "Tâm hồn chỉ là một khái niệm trừu tượng để bao biện cho các phản ứng hóa học trong não bộ thôi. Anh muốn tìm hiểu cái gì? Lượng Dopamine của tôi khi thấy anh à? Chia buồn nhé, nó vẫn ở mức 0 tuyệt đối."
Đúng lúc đó, phục vụ mang miếng bít tết ra. Nam định bụng sẽ thể hiện sự lịch thiệp bằng cách cắt thịt cho cô, nhưng Diệp đã nhanh hơn. Cô rút từ trong túi xách ra một chiếc hộp sắt nhỏ, bên trong là... một bộ dao mổ sáng loáng đã được khử trùng.
Trước sự bàng hoàng của Nam và ánh mắt khiếp đảm của những bàn xung quanh, Diệp điêu luyện cầm dao mổ, bắt đầu rạch những đường chính xác lên miếng thịt bò.
"Anh nhìn xem," Diệp vừa cắt vừa giảng giải, giọng thản nhiên như đang ở phòng Lab. "Nhát dao này cắt ngang qua các thớ cơ. Nếu hung thủ vụ án sáng nay cũng có kĩ thuật chuẩn như thế này, nạn nhân sẽ không mất quá 30 giây để tử vong do đứt động mạch cảnh. Tiếc là tên đó hơi vụng về, giống anh vậy."
Nam nhìn miếng bít tết còn đỏ hồng, rồi nhìn bàn tay trắng bệch của Diệp đang cầm con dao mổ sắc lẹm, dạ dày anh bắt đầu biểu tình. Cái cảm giác buồn nôn quen thuộc lại kéo đến. Mùi thơm của thịt bò bỗng chốc trong tâm trí anh biến thành mùi phoóc-môn cay nồng ở phòng khám nghiệm.
"Cô... cô mang cả dao mổ đi ăn tối?" Nam bịt miệng, mặt xanh mét.
Diệp thản nhiên nhai một miếng thịt, mắt vẫn không rời khỏi cấu trúc thớ thịt bò: "Dao của nhà hàng quá cùn, làm xơ hóa các sợi collagen, ăn vào không tốt cho tiêu hóa. Anh sao thế? Mặt đỏ, đồng tử giãn, hô hấp gấp gáp... Anh bị dị ứng thịt bò hay là đang xúc động vì được tôi chỉ dạy?"
"Tôi... tôi đi vệ sinh!"
Nam đứng bật dậy, suýt nữa làm đổ cái ghế. Anh lao vào nhà vệ sinh, rửa mặt bằng nước lạnh để trấn tĩnh. Trong gương, hình ảnh Thượng úy Nam "Gấu" dũng mãnh thường ngày giờ trông thật thảm hại.
"Trời ơi là trời! Mẹ ơi, bác sĩ này không cứu người, bác sĩ này... giết người bằng lời nói!" anh gào thét trong lòng.
Khi Nam quay lại bàn, anh thấy Diệp đang lướt điện thoại, trên màn hình là hình ảnh một bộ não bị tổn thương nghiêm trọng.
"Này bác sĩ Diệp," Nam cố lấy lại vẻ phong trần cuối cùng, "Dù sao chúng ta cũng đã ngồi đây rồi. Cô có thể nói về cái gì đó... sống động hơn không? Ví dụ như sở thích, hay... ước mơ?"
Diệp ngước lên, suy nghĩ một giây rồi đáp: "Ước mơ của tôi là một ngày nào đó tìm được một xác chết hoàn hảo, không bị các tác động bên ngoài như... cảnh sát hình sự làm hỏng hiện trường. Còn sở thích? Tôi thích nghe nhạc Mozart khi đang khâu vết thương trên thi thể. Nó giúp nhịp tay tôi ổn định hơn."
Nam hoàn toàn bỏ cuộc. Anh nhận ra rằng, với Lê Diệp, lãng mạn chính là một khái niệm bị lỗi trong hệ điều hành của cô. Anh thở dài, rút điện thoại ra định nhắn tin cầu cứu Tùng "Camera", thì bất ngờ điện thoại của cả hai cùng vang lên tiếng chuông báo động của sở.
"Có án mạng ở công viên trung tâm. Hung thủ ra tay rất dã man. Đề nghị đội hình sự và pháp y có mặt ngay lập tức!"
Trong tích tắc, không gian lãng mạn của nhà hàng biến mất. Diệp thu gọn bộ dao mổ vào hộp sắt trong vòng 3 giây, đôi mắt cô rực sáng một cách kỳ lạ – đó là sự phấn khích của một nhà khoa học trước một bài toán khó. Còn Nam, bản năng "Gấu" trỗi dậy, anh đứng phắt dậy, vẻ mặt nghiêm nghị, không còn một chút "vô tri" nào.
"Đi thôi bác sĩ! Xe tôi ở ngoài."
"Xe của anh có làm chấn thương cột sống tôi không?" Diệp lạnh lùng hỏi khi chạy theo sau.
"Cột sống của cô tôi không biết, nhưng nếu cô không nhanh chân, tôi sẽ còng tay cô lại vì tội cản trở nhiệm vụ đấy!" Nam đáp trả, lần đầu tiên anh cảm thấy mình thắng thế được một chút.
Dưới ánh đèn đường lấp loáng, chiếc phân khối lớn gầm vang, chở theo hai con người trái ngược hoàn toàn lao về phía bóng tối của vụ án mới. Bữa tối xem mắt kết thúc không bằng một nụ hôn, mà bằng một hiện trường đẫm máu đang chờ đợi.