Chiếc xe phân khối lớn của Trần Nam rít lên một hồi dài trước khi phanh cháy mặt đường ngay sát dải băng ngăn cách hiện trường tại công viên trung tâm. Lê Diệp bước xuống, thản nhiên tháo mũ bảo hiểm, mái tóc búi cao hơi rối nhẹ nhưng đôi mắt sau gọng kính vẫn giữ nguyên vẻ sắc lạnh.
“Lái xe kiểu này… tôi khuyên anh nên đăng ký hiến tạng sớm. Với lực quán tính đó, nếu có va chạm, thùy trán của anh sẽ là thứ đầu tiên hôn mặt đường đấy,” Diệp buông một câu khô khốc rồi xách vali hành nghề tiến thẳng vào khu vực trung tâm hiện trường.
Nam nghiến răng, lẩm bẩm trong miệng: “Cái thùy trán của tôi còn cứng hơn cái tảng băng trong người cô đấy!”
Hiện trường là một góc khuất của công viên, dưới chân một bức tượng cổ. Nạn nhân là một người đàn ông trung niên, nằm gục trong tư thế khá kỳ lạ. Ánh đèn pin của lực lượng chức năng quét qua mặt đất đẫm máu. Nam hít một hơi sâu, cố áp chế cảm giác nôn nao đang trực trào trong lồng ngực. Anh tự nhủ: “Mày là hình sự, Nam ạ. Đừng để cô ta khinh.”
“Chào sếp! Anh tới rồi à?” Tùng “Camera” hớt hải chạy lại, trên tay vẫn cầm túi bánh tráng trộn đang ăn dở. “Vụ này căng đấy anh. Nạn nhân không có giấy tờ tùy thân, nhưng nhìn bộ đồ hiệu trên người thì chắc chắn không phải dân thường.”
“Bác sĩ Diệp đâu?” Sếp Vinh bước tới, mặt mày nhăn nhó vì mùi máu và mùi… bánh tráng của Tùng.
“Đang ‘tâm sự’ với nạn nhân rồi sếp,” Nam hất hàm về phía bóng dáng nhỏ nhắn đang quỳ trên bãi cỏ.
Nam bước lại gần, cố giữ khoảng cách an toàn 2 mét để tránh bị Diệp mắng là “làm nhiễu loạn không khí”. Diệp lúc này đã đeo găng tay cao su, cô không dùng dao mổ ngay mà đang đưa mũi lại gần vết thương trên cổ nạn nhân.
“Cô đang làm cái quái gì thế? Ngửi máu à?” Nam không nhịn được thốt lên.
Diệp không ngẩng đầu, giọng nói vang lên đều đều: “Mùi hạnh nhân đắng… Rất nhẹ, nhưng có. Nạn nhân không chết vì vết cắt ở cổ. Vết cắt này được tạo ra sau khi tim đã ngừng đập để đánh lạc hướng điều tra.”
Nam nhíu mày, trực giác của một trinh sát thực chiến trỗi dậy: “Cô muốn nói là nhiễm độc Cyanide? Nhưng tư thế này… trông giống như một vụ thanh toán vì tình hơn.”
Diệp đứng bật dậy, quay lại nhìn Nam như nhìn một học sinh tiểu học vừa phát biểu sai công thức toán. “Anh dựa vào đâu để kết luận là ‘vì tình’? Vì nạn nhân đang ôm một đóa hoa hồng héo à? Thượng úy Nam, trong thế giới của tôi, hoa hồng chỉ là một tập hợp các tế bào thực vật đang phân hủy. Còn vết bầm tím ở cổ tay nạn nhân cho thấy anh ta đã bị khống chế bằng một kĩ thuật quân đội cực kỳ chuyên nghiệp.”
“Kĩ thuật quân đội?” Nam tiến lại gần hơn một bước, quên bẵng cả nỗi sợ máu. “Ý cô là…”
“Ý tôi là anh nên dùng mắt để quan sát thay vì dùng cái ‘trực giác’ vô tri đó để phán đoán,” Diệp cắt ngang, cô lấy kính lúp ra soi vào móng tay nạn nhân. “Nhìn đây, sinh vật đơn bào. Dưới kẽ móng tay có những sợi vải màu xanh navy. Loại vải này chỉ dùng cho đồng phục của một công ty bảo vệ tư nhân cao cấp trong thành phố.”
Nam ngẩn người. Anh phải thừa nhận cô nàng này quá nhạy bén. Nhưng cái cách cô gọi anh là “sinh vật đơn bào” thực sự khiến anh muốn bùng nổ.
“Này bác sĩ Diệp, cô có biết ở sở cảnh sát, người ta gọi tôi là Nam ‘Gấu’ không? Gấu là động vật bậc cao, có hệ thần kinh trung ương phát triển, không phải đơn bào!”
Diệp thu dọn vali, đứng thẳng người đối diện với Nam. Khoảng cách chiều cao quá lớn khiến cô phải hơi ngửa đầu, nhưng khí thế của cô hoàn toàn áp đảo. “Gấu thường ngủ đông và có xu hướng hành động theo bản năng hơn là lý trí. Nếu anh muốn chứng minh mình là bậc cao, thì sáng mai lúc 8 giờ, hãy mang mẫu vải này đến phòng Lab của tôi. Đừng đi muộn, vì tôi không có thói quen chờ đợi những kẻ chỉ có cơ bắp.”
Nói rồi, Diệp thản nhiên bước qua người Nam, để lại một mùi hương Menthol bạc hà thanh mát, át đi cả mùi tanh của hiện trường.
“Anh Nam… bác sĩ Diệp vừa hẹn anh 8 giờ sáng mai à?” Tùng ghé tai hỏi nhỏ, mặt đầy vẻ hóng hớt. “Hẹn hò ở phòng Lab… lãng mạn kinh khủng anh nhỉ?”
“Lãng mạn cái con khỉ!” Nam gào lên, mặt đỏ tía tai. “Cậu có biết trong phòng Lab của cô ta có cái gì không? Có Mr. Bone và một đống nội tạng ngâm phoóc-môn đấy! Hẹn hò ở đó thì thà tôi đi bắt cướp một mình giữa đêm còn hơn!”
Sếp Vinh đi ngang qua, vỗ vai Nam: “Cứ đi đi con trai. Biết đâu nhìn vào kính hiển vi nhiều, mắt cậu sẽ sáng ra mà thấy được cái ‘duyên’ của con bé. Mẹ cậu vừa gọi cho tôi, khen con bé Diệp hết lời đấy. Bảo là hai đứa xứng đôi vừa lứa lắm.”
Nam đứng chết lặng giữa công viên. Xứng đôi? Một anh cảnh sát sợ máu và một cô nàng pháp y coi thi thể là bạn? Đây không phải là duyên số, đây chắc chắn là quả báo!
Trong bóng tối, Nam nhìn theo bóng lưng nhỏ nhắn của Diệp đang bước lên xe cứu thương chở tử thi. Anh thở dài, rút điện thoại ra định nhắn tin cho mẹ để phàn nàn, nhưng cuối cùng lại chỉ gõ một dòng: “Mẹ ơi, con gián ở nhà mình vẫn hiền hơn cái cô bác sĩ này nhiều…”
Sáng mai 8 giờ. Phòng Lab. Trần Nam rùng mình, thầm cầu nguyện cho cái dạ dày của mình sẽ trụ vững qua buổi sáng định mệnh đó.