MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Hình Sự Yêu Pháp YChương 4: VỤ ÁN "SÁT THỦ KHÔNG DẤU VẾT"

Khi Hình Sự Yêu Pháp Y

Chương 4: VỤ ÁN "SÁT THỦ KHÔNG DẤU VẾT"

1,182 từ · ~6 phút đọc

Đúng 7 giờ 55 phút sáng, Trần Nam đứng trước cửa phòng giám định pháp y với một tâm trạng không thể tồi tệ hơn. Đêm qua anh đã thức trắng để cày bộ phim “Hạ cánh nơi anh” nhằm xoa dịu tâm hồn bị tổn thương sau bữa tối kinh hoàng, kết quả là sáng nay mắt anh thâm quầng như gấu trúc, hoàn toàn khớp với cái biệt danh Nam “Gấu”.

Anh hít một hơi thật sâu, đeo khẩu trang kín mít rồi mới đẩy cửa bước vào.

Đập vào mắt Nam không phải là một khung cảnh làm việc chuyên nghiệp mà là Lê Diệp đang thản nhiên ngồi vắt vẻo trên bàn thí nghiệm, một tay cầm cốc cà phê đen đặc, tay kia đang dùng kẹp y tế gắp… từng sợi mì tôm đưa vào miệng. Ngay bên cạnh cô, bộ xương khô Mr. Bone đang khoác chiếc áo blouse trắng, trông như một người đồng nghiệp đang chăm chú lắng nghe cô thuyết trình.

“Ngủ muộn, nhịp tim không đều, quầng thâm mắt có sắc tố tím… Thượng úy Nam, anh vừa trải qua một cuộc truy quét tội phạm hay lại vừa khóc lóc theo mấy tình tiết phi lý trên màn hình ti vi?” – Diệp không thèm ngẩng đầu, giọng nói vẫn mang theo độ lạnh đặc trưng.

Nam giật mình, vội vàng chỉnh lại vẻ ngoài: “Cô… cô bớt bói toán đi. Tôi đến đây để làm việc. Manh mối từ công ty bảo vệ tư nhân thế nào rồi?”

Diệp đặt bát mì xuống ngay cạnh một cái lọ đựng… một vật thể lạ ngâm trong dung dịch màu vàng khiến Nam phải nén cơn buồn nôn. Cô nhảy xuống đất, ra hiệu cho anh tiến lại gần kính hiển vi.

“Mẫu vải xanh navy thu được dưới kẽ móng tay nạn nhân là loại sợi tổng hợp Kevlar-C. Đây là loại vải chuyên dụng cho áo chống đâm của công ty bảo vệ 'Khiên Thép'. Nhưng điểm thú vị không nằm ở đó,” Diệp vừa nói vừa điều chỉnh tiêu cự kính hiển vi, “nhìn vào đây đi, sinh vật bậc cao.”

Nam miễn cưỡng ghé mắt vào. Qua ống kính, anh thấy những sợi vải li ti bị cháy sạm một đầu.

“Nó bị cháy?” Nam cau mày.

“Đúng. Nhưng không phải cháy do lửa,” Diệp giải thích, đôi mắt cô rực lên vẻ hứng thú kì lạ. “Nó bị cháy do phản ứng hóa học từ một loại chất tẩy rửa cực mạnh. Hung thủ đã cố gắng xóa dấu vết trên quần áo mình sau khi vật lộn với nạn nhân, nhưng hắn không ngờ một vài sợi vải đã kẹt lại trong móng tay người chết trước khi hắn kịp lau sạch.”

Nam đập tay xuống bàn, khiến Mr. Bone khẽ rung rinh: “Tôi biết công ty này! Chủ tịch của ‘Khiên Thép’ chính là em rể của nạn nhân. Họ đang có tranh chấp nảy lửa về quyền thừa kế khu đất ở công viên trung tâm.”

“Lại là trực giác?” Diệp nhướn mày.

“Không, lần này là dữ liệu trinh sát thực tế!” Nam tự tin rút máy tính bảng ra, chỉ vào hồ sơ vừa mới cập nhật. “Nhưng chúng ta không có bằng chứng trực tiếp. Hắn có bằng chứng ngoại phạm hoàn hảo: tối qua hắn đang dự tiệc từ thiện có hàng trăm ống kính phóng viên.”

Diệp im lặng một lúc, cô đi lại quanh phòng thí nghiệm, đôi giày boots gõ nhịp đều đặn trên sàn gạch men. Bất chợt, cô dừng lại trước tủ đông lạnh đựng mẫu vật.

“Anh có mang theo hồ sơ khám nghiệm tử thi của nạn nhân vụ án mười năm trước mà sếp Vinh vừa nhắc tới không?”

Nam ngẩn người: “Có, nhưng vụ đó đã khép lại vì hung thủ đã tự sát trong tù mà? Nó có liên quan gì đến chuyện này?”

Diệp lấy một túi nilon đựng một mảnh kim loại nhỏ xíu, xám xịt – vật chứng cô mới tách ra từ vết cắt sau cổ nạn nhân sáng nay. “Vết thương ở cổ nạn nhân này và vụ án mười năm trước có một điểm chung mà không một báo cáo nào nhắc tới: Góc cắt lệch trái 3 độ, lực ấn không đều ở điểm cuối. Đây là dấu hiệu của một người thuận tay trái nhưng cố gắng tập sử dụng tay phải để ngụy trang.”

Nam sững sờ. Anh lật đật mở hồ sơ cũ, tra cứu thông tin về gã em rể chủ tịch. “Lê Văn Đạt… vận động viên đấu kiếm giải nghệ… thuận tay trái!”

“Bằng chứng ngoại phạm ở bữa tiệc có thể dàn dựng bằng video quay sẵn hoặc người đóng thế, nhưng thói quen vận động của cơ bắp thì không biết nói dối,” Diệp nói, giọng cô bỗng trở nên trầm xuống, có chút gì đó như là sự đồng cảm với người đã khuất. “Hắn nghĩ mình là sát thủ không dấu vết, nhưng cái xác này đã kể cho tôi nghe tất cả.”

Nam nhìn Diệp, lần đầu tiên anh không thấy cô quái dị. Dưới ánh đèn huỳnh quang trắng nhợt của phòng Lab, dáng người nhỏ nhắn của cô trông như một vị trọng tài cuối cùng của công lý.

“Bác sĩ Diệp này,” Nam gãi đầu, dùng tông giọng mà anh cho là ấm áp nhất, “cô giỏi thật đấy. Hay là xong vụ này, tôi mời cô đi ăn món gì đó không có vị… phoóc-môn nhé?”

Diệp nhìn anh, đẩy kính lên sống mũi, buông một câu xanh rờn: “Muốn mời tôi thì trước hết anh nên đi thu thập mẫu nước tiểu của gã chủ tịch đó đi. Tôi cần kiểm tra xem hắn có dùng thuốc an thần để giữ bình tĩnh khi đối mặt với cảnh sát không. Đó mới là ‘bữa tối’ tôi cần.”

Nam cứng đờ người, nụ cười trên môi tắt ngấm. Anh quay sang nhìn Mr. Bone, lẩm bẩm: “Người anh em, tôi hiểu tại sao anh chỉ còn bộ xương rồi. Ở gần cô ta chắc thịt da cũng tự tiêu biến vì tức giận mất.”

Tùng “Camera” lúc này đột ngột đẩy cửa xông vào, mặt cắt không còn giọt máu: “Anh Nam! Sếp Vinh bảo anh và bác sĩ Diệp đi ngay! Gã chủ tịch vừa gửi đơn khiếu nại anh tội xúc phạm nhân phẩm, và… mẹ anh đang đứng ở đổng cảnh sát đòi gặp con dâu tương lai!”

Nam suýt ngã quỵ. Vừa có án, vừa có sếp, lại vừa có mẹ. Anh nhìn sang Diệp, thấy cô vẫn thản nhiên cất túi vật chứng vào vali, môi khẽ nhếch lên một tia ý cười cực mỏng.

“Đi thôi, sinh vật bậc cao. Đến lúc xem anh diễn kịch trước mặt mẹ anh rồi.”

Nam thở dài thườn thượt, lủi thủi đi sau cô. Công việc cảnh sát vốn đã nguy hiểm, nhưng việc yêu (lầm) một cô nàng pháp y quái chiêu thế này có lẽ còn kịch tính hơn cả một cuộc vây bắt tội phạm xuyên quốc gia.