Vừa bước chân vào sở cảnh sát, Trần Nam đã cảm thấy một luồng sát khí quen thuộc. Tại sảnh chờ, một người phụ nữ mặc bộ áo dài hoa nhã nhặn đang cầm túi xách, đứng chống nạnh mắng Tùng "Camera" sa sả. Đó không ai khác chính là bà Lan – "trùm cuối" của gia đình họ Trần.
"Đấy, con xem! Thằng Nam nhà bác nó có bao giờ chịu nghe điện thoại đâu. Bác đã dặn là hôm nay phải đưa bác sĩ Diệp về ăn cơm, thế mà nó dám để con gái nhà người ta đi bắt cướp lấm lem thế kia à?"
Nam giật bắn mình, định quay đầu bỏ chạy nhưng cánh tay sắt đá của sếp Vinh đã kịp thời giữ vai anh lại.
"Chạy đi đâu hả con Gấu kia? Vào giải quyết 'nội loạn' rồi ra phòng thẩm vấn gã chủ tịch cho tôi!" – Sếp Vinh cười gian xảo, rồi đẩy mạnh Nam về phía trước.
Bà Lan vừa thấy con trai đã lập tức đổi sắc mặt, nhưng khi nhìn thấy Lê Diệp đi ngay phía sau, đôi mắt bà sáng rực lên như vừa trúng độc đắc. Bà lao tới nắm lấy tay Diệp, mặc cho cô nàng đang cầm một chiếc vali hành nghề chứa đầy dao kéo.
"Ôi, bác sĩ Diệp! Con dâu... à không, bác sĩ của bác! Nhìn con trắng trẻo, nhỏ nhắn thế này mà thằng con bác nó nỡ bắt con đi ngửi mùi khói bụi ngoài đường sao?"
Lê Diệp đứng hình. Đây là lần đầu tiên trong đời có một người phụ nữ nắm tay cô nhiệt tình mà không sợ… vi khuẩn. Diệp đẩy kính, nhìn bà Lan rồi nhìn sang Nam đang đứng vò đầu bứt tai. Cô định buông một câu thuật ngữ y khoa về việc "tiếp xúc vật lý làm tăng cortisol gây căng thẳng", nhưng thấy ánh mắt van nài của Nam, cô bỗng khựng lại.
"Cháu chào bác. Cháu không đi ngửi khói bụi, cháu chỉ đi giải mã các tín hiệu từ người quá cố thôi ạ." – Diệp đáp tỉnh bơ.
Bà Lan sướng rơn: "Đấy! Con thấy chưa Nam? Con bé hiền lành, nhân hậu thế này, suốt ngày đi làm từ thiện giúp người ta thế kia cơ mà! Phải biết trân trọng nghe chưa!"
Nam suýt té ngửa: "Từ thiện? Mẹ ơi, cô ấy mổ..."
Chưa kịp nói hết câu, Nam đã bị một cái "liếc mắt tử thần" từ Diệp khiến anh nuốt chửng hai chữ "tử thi" vào bụng. Anh vội vàng đánh trống lảng: "Mẹ, giờ con đang có án quan trọng. Mẹ về trước đi, tối con đưa Diệp về, nhé?"
Sau khi tiễn được "vị thần hộ mệnh" về nhà bằng lời hứa danh dự của một người cảnh sát, Nam mồ hôi hột nhễ nhại, quay sang nhìn Diệp: "Cảm ơn cô đã... không nói thật cho mẹ tôi biết công việc của cô."
"Tôi chỉ không muốn lãng phí năng lượng vào việc giải thích cho một người có tư duy mặc định sẵn." – Diệp thản nhiên đáp, rồi hất hàm về phía phòng thẩm vấn. "Đi thôi, gã chủ tịch 'Khiên Thép' đang đợi anh kìa. Nhớ cầm theo cái kính lúp này, kẻo anh lại nhìn gà hóa cuốc."
Trong phòng thẩm vấn, Lê Văn Đạt – gã chủ tịch cáo già – đang ngồi rung đùi, bên cạnh là một luật sư bóng bẩy. Hắn nhìn Nam bằng ánh mắt khinh bỉ.
"Thượng úy Nam, tôi tưởng anh gọi tôi đến đây để xin lỗi vụ anh dám khám xét xe tôi mà không có lệnh? Anh biết đấy, thời gian của tôi là tiền bạc."
Nam không nói không rằng, đặt tập hồ sơ xuống bàn. Theo gợi ý của Diệp, anh không hỏi về vụ án mạng ngay. Anh chậm rãi lấy chiếc kính lúp ra, bắt đầu soi xét… chiếc cà vạt của gã chủ tịch.
"Cà vạt của anh đẹp đấy. Lụa tơ tằm nguyên chất đúng không?" – Nam hỏi một câu vô tri đến mức Tùng "Camera" đứng ngoài cửa sổ một chiều suýt nữa thì đập đầu vào kính.
"Anh điên à?" – Đạt nhíu mày.
"Không, tôi chỉ đang học cách 'quan sát' như một chuyên gia thôi." – Nam bắt đầu học theo giọng điệu đều đều của Diệp. "Anh thuận tay trái đúng không? Nhưng chiếc cà vạt này lại được thắt theo kiểu thắt của người thuận tay phải. Thú vị thật. Giống hệt như cách ai đó đã dùng tay trái để tạo ra một vết cắt lệch 3 độ trên cổ nạn nhân, rồi cố tình dùng tay phải để bôi mỡ lên hiện trường vậy."
Gương mặt gã chủ tịch thoáng cứng lại trong một giây. Luật sư định lên tiếng nhưng Nam đã giơ tay chặn lại.
"Tôi còn thấy một thứ nữa." – Nam đưa kính lúp sát vào cổ tay của Đạt, nơi có một vết xước mờ đã được bôi kem che khuyết điểm. "Dưới lớp kem này, chắc chắn là những sợi Kevlar-C của bộ đồng phục bảo vệ. Nếu tôi mời bác sĩ Diệp vào đây, cô ấy sẽ không chỉ soi bằng kính lúp đâu, cô ấy sẽ lấy mẫu da của anh để 'tâm sự' đấy. Anh muốn nói chuyện với tôi, hay muốn 'tâm sự' với dao mổ của cô ấy?"
Đạt bắt đầu đổ mồ hôi. Hắn không sợ Nam "Gấu" hung dữ, nhưng hắn sợ cái vẻ mặt bình thản đến rợn người của cô gái nhỏ nhắn đang đứng quan sát qua lớp kính một chiều phía bên kia. Hắn biết, cô gái đó là người đã tìm ra mảnh kim loại siêu nhỏ trong vết thương – thứ mà hắn tưởng đã phi tang sạch sẽ.
Cuộc đấu trí kéo dài thêm hai giờ đồng hồ. Cuối cùng, trước những chứng cứ khoa học không thể chối cãi mà Diệp đã chuẩn bị và sự áp đảo tâm lý của Nam, gã chủ tịch đã phải cúi đầu nhận tội.
Bước ra khỏi phòng thẩm vấn, Nam thở phào một hơi dài. Anh thấy Diệp đang đứng đợi ở hành lang, tay vẫn cầm cốc cà phê đen đặc.
"Thế nào? Kẻ cơ bắp cầm kính lúp trông cũng không đến nỗi tệ chứ?" – Nam đắc ý khoe khoang.
Diệp đẩy kính, khẽ nhếch môi: "Cầm ngược kính lúp suốt 5 phút đầu mà vẫn dọa được hắn, tôi phải công nhận là chỉ số 'may mắn' của những kẻ vô tri thường rất cao."
Nam méo mặt: "Cô... cô không khen tôi được một câu tử tế à?"
"Khen anh sẽ làm tăng cái tôi cá nhân, dẫn đến chủ quan trong các vụ án sau. Đó không phải là logic của tôi." – Diệp quay lưng đi, nhưng trước khi khuất bóng ở ngã rẽ, cô nói vọng lại. "Tối nay 7 giờ. Nếu anh đến đón muộn, tôi sẽ bảo mẹ anh là tôi vừa mới mổ gà bằng bộ dao mổ chuyên dụng."
Nam đứng ngây người ra, rồi bỗng nhiên bật cười. Hóa ra, đằng sau lớp băng giá kia cũng có một chút "lửa" đấy chứ.
"Đợi đã bác sĩ! 7 giờ tôi tới! Nhưng cô nhớ rửa tay bằng xà phòng 10 lần trước khi gặp mẹ tôi đấy nhé!"