MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Hình Sự Yêu Pháp YChương 6: "MR. BONE" – KẺ THỨ BA TỘI NGHIỆP

Khi Hình Sự Yêu Pháp Y

Chương 6: "MR. BONE" – KẺ THỨ BA TỘI NGHIỆP

1,066 từ · ~6 phút đọc

Nếu có ai hỏi Trần Nam đâu là nơi đáng sợ nhất thế gian, anh sẽ không ngần ngại trả lời: "Phòng làm việc của Lê Diệp vào đêm khuya". Sau khi vụ án chủ tịch Đạt tạm khép lại, Nam bị sếp Vinh tống sang phòng pháp y để lấy nốt bản báo cáo giám định cuối cùng.

Đèn hành lang sở cảnh sát mờ ảo, thỉnh thoảng lại chớp tắt theo kiểu phim kinh dị. Nam hít một hơi sâu, đẩy cửa bước vào. Trái ngược với dự đoán về một mùi hóa chất nồng nặc, căn phòng lại thoang thoảng mùi trà lài và... tiếng nhạc Mozart du dương.

Lê Diệp đang ngồi quay lưng về phía cửa, vẫn là bộ đồ đen từ đầu đến chân. Nhưng điều khiến Nam đứng hình là cô đang thản nhiên cầm một chiếc kim tiêm, không phải để lấy mẫu máu, mà là để bơm nước vào một chậu cây xương rồng tí hon đặt cạnh... một con gấu bông.

Đó là một con gấu bông màu nâu, nhưng thay vì mặc áo thun hay thắt nơ, nó lại được mặc một chiếc blouse trắng mini, đeo kính cận và có một bộ xương được vẽ thủ công bằng sơn phát quang lên ngực.

"Mr. Bone, anh thấy sao? Hôm nay Thượng úy Nam trông có vẻ 'đần' hơn thường ngày 15% nhỉ? Có lẽ là do áp lực từ mẹ anh ta đã làm ức chế vùng hạ đồi," Diệp thản nhiên nói với con gấu bông, giọng điệu tâm tình như với một người bạn thân thiết.

Nam hắng giọng, cố xua đi bầu không khí quái dị: "Này bác sĩ, cô đang nói xấu tôi với một cục bông đấy à?"

Diệp xoay ghế lại, đẩy kính nhìn anh. "Đính chính nhé, Mr. Bone không phải là 'cục bông'. Anh ấy là trợ lý duy nhất trong phòng này có khả năng giữ im lặng và lắng nghe mà không đưa ra những phán đoán vô tri."

Nam bước tới, tò mò nhìn con gấu bông rồi nhìn sang bộ xương khô trong góc phòng. "Cô thật sự... thích trò chuyện với mấy thứ này sao? Cô không thấy cô đơn à?"

Câu hỏi của Nam khiến căn phòng bỗng chốc im lặng. Tiếng nhạc Mozart vẫn réo rắt nhưng dường như tâm trạng của Diệp đã thay đổi. Cô quay mặt đi, ngón tay nhẹ nhàng chạm vào chiếc áo blouse của Mr. Bone.

"Người chết không phản bội, Nam ạ. Họ không nói dối, không hứa lèo và càng không bỏ mặc người khác khi họ cần nhất. Họ trung thực đến đau lòng," Diệp nói, giọng cô nhỏ hẳn đi, lớp vỏ bọc sắc sảo thường ngày dường như có một vết nứt.

Nam đứng lặng người. Bản năng "Gấu" ấm áp trong anh trỗi dậy. Anh nhận ra sự độc miệng và lạnh lùng của Diệp thực chất chỉ là một lớp giáp sắt để bảo vệ một tâm hồn từng chịu nhiều thương tổn. Anh gãi đầu, định nói một câu thả thính kiểu phim Hàn nhưng miệng lại thốt ra một câu "vô tri" đúng chất Trần Nam:

"Thì... ít ra tôi cũng là sinh vật sống mà. Tuy đôi khi tôi có hơi 'đơn bào' như cô nói, nhưng tôi biết chở cô đi ăn kem, biết cãi nhau với cô, và quan trọng là tôi biết... đập gián."

Diệp ngước lên nhìn anh, đôi mắt hơi ngấn nước bỗng chốc trở lại vẻ lạnh lùng vốn có. "Anh vừa nhắc đến gián?"

"À... thì... ừ." Nam bỗng thấy sống lưng lạnh toát. "Nhưng chỉ là ví dụ thôi! Tôi cực kỳ sợ gián, cô biết mà!"

Ngay lúc đó, như một định mệnh trớ trêu, một "vị khách không mời" cánh nâu bóng loáng bất ngờ bò từ sau lưng Mr. Bone ra, hiên ngang diễu hành trên bàn làm việc của Diệp.

"Áaaaaa! Gián! Gián kìa Diệp!"

Thượng úy hình sự cao 1m85, cơ bắp cuồn cuộn, vừa mới quật ngã gã chủ tịch cao to, giờ đây lại nhảy dựng lên như một đứa trẻ, theo bản năng lao tới ôm chầm lấy... Lê Diệp. Anh giấu mặt sau vai cô, thân hình khổng lồ run rẩy bần bật.

Diệp bị ôm chặt đến mức suýt nghẹt thở, đôi kính cận suýt rơi xuống sàn. Cô thở dài, tay phải cầm lấy cái kẹp y tế gần đó, gắp gọn con gián ném thẳng vào lọ cồn một cách chuyên nghiệp.

"Xong rồi, sinh vật nhát gan. Anh định ôm tôi đến lúc tôi bị hoại tử cơ vì thiếu máu cục bộ à?"

Nam hoàn hồn, vội vàng buông Diệp ra, mặt đỏ bừng như gạch nung. "Tôi... tôi xin lỗi. Tại con gián đó nó nhìn tôi một cách rất khiêu khích!"

"Nhịp tim của anh là 120 lần/phút, lòng bàn tay đổ mồ hôi, phản ứng chiến đấu-hay-chạy đã chuyển hoàn toàn sang 'chạy vào lòng đồng nghiệp'. Đây là một case lâm sàng về nỗi sợ phi lý rất thú vị," Diệp vừa chỉnh lại áo vừa mỉa mai, nhưng lần này trong giọng nói của cô không còn sự gay gắt, mà lại thấp thoáng một chút buồn cười.

Nam ngượng quá hóa liều, anh cầm con gấu bông Mr. Bone lên, che mặt mình lại. "Mr. Bone, anh thấy không? Cô chủ của anh thật là ác độc. Người ta đang tổn thương mà cô ấy chỉ biết phân tích sinh lý học thôi."

Diệp nhìn Nam đang dùng con gấu bông của mình để làm lá chắn, bất giác khóe môi cô cong lên một độ rất nhỏ – một nụ cười thật sự.

"Trả Mr. Bone lại cho tôi. Và cầm lấy báo cáo này rồi đi nhanh đi, trước khi tôi quyết định xét nghiệm nước tiểu của anh để tìm nồng độ Adrenaline khi gặp gián."

Nam cầm lấy xấp tài liệu, chạy biến ra cửa như bị ma đuổi. Nhưng khi ra đến hành lang, anh lại nhìn vào đôi bàn tay mình, cảm giác ấm áp từ cái ôm bất ngờ khi nãy vẫn còn vương vấn.

Trong phòng làm việc, Diệp ngồi lại vào ghế, nhìn Mr. Bone rồi lại nhìn ra cửa. Cô cầm chiếc bút chì lên, viết nhẹ vào mặt sau bản báo cáo cá nhân: "Thượng úy Trần Nam: IQ thấp, trực giác cao, nhiệt độ cơ thể... rất ấm."