MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Hình Sự Yêu Pháp YChương 7: NHIỆM VỤ BÍ MẬT: ĐÓNG GIẢ NGƯỜI YÊU (PHẦN 1)

Khi Hình Sự Yêu Pháp Y

Chương 7: NHIỆM VỤ BÍ MẬT: ĐÓNG GIẢ NGƯỜI YÊU (PHẦN 1)

984 từ · ~5 phút đọc

Sáng thứ Hai, không khí tại Đội Cảnh sát Hình sự căng như dây đàn, nhưng không phải vì một vụ trọng án mới. Sếp Vinh đang đứng trước tấm bảng ghim, vẻ mặt nghiêm trọng một cách đầy… kịch kịch tính.

“Các đồng chí nghe rõ đây. Chúng ta vừa nhận được tin báo về một đường dây buôn bán cổ vật trái phép núp bóng câu lạc bộ khiêu vũ quý tộc ‘Dạ Khúc’. Để thâm nhập vào đây, chúng ta cần một cặp đôi: một gã công tử ăn chơi, lắm tiền nhưng… hơi đần, và một tiểu thư kiêu kỳ, có kiến thức sâu rộng để thẩm định món hàng.”

Cả đội đồng loạt quay sang nhìn Trần Nam và Lê Diệp. Tùng “Camera” vừa nhai mẩu bánh mì vừa gật đầu lia lịa: “Chuẩn bài luôn sếp! Anh Nam có cái vẻ ngoài ‘phú nhị đại’ thừa cơ bắp thiếu nếp nhăn não, còn bác sĩ Diệp thì… chỉ cần đứng im là ra chất tiểu thư băng giá rồi.”

Nam đập bàn đứng phắt dậy: “Sếp! Đóng giả người yêu với cô ấy? Sếp muốn tôi chết vì bị hạ đường huyết hay chết vì bị mỉa mai đến thối rữa tâm hồn?”

Lê Diệp thong thả lật một trang hồ sơ, không buồn ngước lên: “Xét về xác suất thống kê, việc tôi đóng giả người yêu của anh sẽ làm giảm uy tín xã hội của tôi xuống mức âm. Nhưng vì công lý cần được thực thi, tôi chấp nhận hi sinh… chỉ số danh dự của mình.”

“Cô nói cái gì cơ? Chỉ số danh dự?” Nam trợn mắt. “Cô có biết bao nhiêu cô gái ngoài kia xếp hàng để được đi cạnh tôi không?”

“Hầu hết họ đều bị thu hút bởi vẻ ngoài phong trần – một dạng ảo giác thị giác do sự đối xứng của các khối cơ tạo ra, che lấp đi sự thiếu hụt trầm trọng của các nơ-ron thần kinh phía trong.” – Diệp đẩy kính, buông một câu kết luận xanh rờn.

“Thôi thôi!” Sếp Vinh cắt ngang cuộc đấu khẩu quen thuộc. “Đây là nhiệm vụ! Nam, tối nay cậu mặc bộ suit đắt nhất cho tôi. Diệp, cháu cứ thoải mái… nhưng nhớ là phải lãng mạn một chút. Đừng có mang theo Mr. Bone hay dao mổ đi đấy!”

7 giờ tối. Chiếc xe phân khối lớn của Nam đỗ trước cổng viện pháp y. Hôm nay Nam không mặc áo khoác da. Anh diện một bộ suit xanh navy may đo chuẩn chỉnh, tóc vuốt ngược ra sau, trông điển trai và lịch lãm đến mức mấy cô y tá đi ngang qua đều phải ngoái nhìn.

“Đúng là thiết bị gây chấn thương cột sống.” – Một giọng nói lạnh lùng vang lên.

Nam quay lại và suýt chút nữa quên mất cách thở. Lê Diệp bước ra trong một chiếc váy đen dài hở lưng trần, ôm sát thân hình nhỏ nhắn. Làn da trắng bệch của cô dưới ánh đèn đường trở nên lung linh như sứ trắng. Thay vì búi tóc cao, cô xõa tóc dài ngang vai, đôi kính cận gọng mảnh được thay bằng kính áp tròng, khiến đôi mắt cô trông sâu thẳm và bí ẩn hơn hẳn.

“Cô… cô là Diệp thật à?” Nam lắp bắp, đôi mắt không tự chủ được mà dán chặt vào bờ vai thon thả của cô.

“Sự thay đổi về diện mạo bên ngoài chỉ là một hình thức ngụy trang sinh học để thích nghi với môi trường. Đừng đứng đó ngây người ra như bệnh nhân vừa hồi tỉnh sau hôn mê nữa. Đi thôi.” – Diệp bước lên xe, nhưng nhìn chiếc váy dài, cô nhíu mày.

Nam bỗng nhớ ra điều gì đó, anh lấy từ trong cốp xe ra một chiếc khăn lụa lớn – quà của bà Lan bắt anh mang theo để “che cho con dâu”. Anh vụng về choàng khăn qua đùi Diệp khi cô ngồi lên xe.

“Cẩn thận… váy cô ngắn, à không, váy cô dài nhưng dễ vướng.” Nam ngượng nghịu, tay chạm nhẹ vào eo cô để đỡ. “Lát nữa vào trong, chúng ta phải… nắm tay, hoặc ôm eo. Cô đừng có dùng kĩ thuật bẻ khớp tay tôi đấy nhé.”

Diệp khựng lại một giây, hơi thở của Nam phả vào gáy cô khiến các dây thần kinh bỗng dưng hoạt động hỗn loạn. “Nếu anh không làm gì đi quá giới hạn sinh lý cho phép, tôi sẽ giữ cho anh toàn mạng.”

Chiếc xe lao vút đi trong đêm. Tại sảnh câu lạc bộ ‘Dạ Khúc’, Nam đưa một cánh tay ra. Diệp chần chừ một chút rồi đặt bàn tay nhỏ nhắn lên khuỷu tay anh. Cảm giác cơ bắp săn chắc của Nam dưới lớp vải suit truyền qua tay khiến Diệp hơi giật mình.

“Cố lên bác sĩ, đây chỉ là diễn kịch thôi.” Nam thì thầm vào tai cô, giọng anh bỗng thấp xuống, ấm áp lạ thường. “Em là tiểu thư kiêu sa, còn anh là gã đại gia đang say mê em điên cuồng. Để anh thử xem… ‘Em có biết em và cổ vật khác nhau ở đâu không? Cổ vật ở trong bảo tàng, còn em ở trong tim anh’.”

Diệp rùng mình, lạnh lùng đáp: “Nếu tim anh chứa tôi, anh sẽ bị hẹp van tim và suy tim cấp tính trong vòng 5 phút. Đề nghị anh đổi câu thả thính khác có tính logic cao hơn.”

Nam cười khổ, dắt cô bước vào không gian xa hoa của bữa tiệc, nơi những kẻ săn lùng cổ vật đang ẩn nấp sau những ly champagne lấp lánh. Anh không biết rằng, nhiệm vụ này sẽ không chỉ tìm ra cổ vật, mà còn tìm ra những rung động mà logic khoa học của Diệp không bao giờ giải thích nổi.