MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Hình Sự Yêu Pháp YChương 8: NỤ HÔN BẤT NGỜ ĐỂ TRÁNH TAI MẮT

Khi Hình Sự Yêu Pháp Y

Chương 8: NỤ HÔN BẤT NGỜ ĐỂ TRÁNH TAI MẮT

932 từ · ~5 phút đọc

Ánh đèn chùm trong sảnh câu lạc bộ "Dạ Khúc" tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, sang trọng nhưng đầy giả tạo. Trần Nam khẽ siết nhẹ khuỷu tay Diệp, dẫn cô len qua những nhóm người đang mải mê bàn tán về gốm sứ đời nhà Thanh hay những bức họa phục hưng.

"Tập trung đi bác sĩ, mục tiêu ở hướng 2 giờ," Nam thì thầm, môi anh gần như chạm vào vành tai cô. "Gã béo mặc vest nhung đỏ kia chính là 'Mắt Ma' – kẻ môi giới chính."

Diệp khẽ gật đầu, gương mặt vẫn giữ vẻ kiêu kì của một tiểu thư quyền quý. Cô đưa mắt nhìn quanh, não bộ bắt đầu hoạt động như một máy quét sinh trắc học. "Nhịp tim của hắn có vẻ ổn định, nhưng cách hắn liên tục điều chỉnh nút tay áo cho thấy hắn đang che giấu một sự lo lắng mức độ nhẹ. Có thể hàng sắp xuất hiện."

Cả hai tiến lại gần quầy bar. Để giữ đúng vai gã đại gia si tình, Nam kéo ghế cho Diệp rồi gọi một chai Champagne đắt đỏ nhất. Anh nghiêng người về phía cô, tay luồn qua sau ghế, tạo ra một tư thế bảo bọc đầy thân mật.

"Em yêu, món đồ này nếu em thấy ưng, anh sẽ mua bằng mọi giá," Nam nói lớn, giọng điệu hợm hĩnh của một kẻ thừa tiền.

Diệp liếc nhìn anh, khóe môi hơi giật: "Vậy thì anh chuẩn bị hóa đơn đi, vì nhãn quang của tôi thường đi kèm với những con số có ít nhất chín chữ số không."

Đúng lúc đó, "Mắt Ma" bỗng dừng cuộc trò chuyện, ánh mắt sắc lẹm của hắn quét về phía hai người. Hắn bước lại gần, theo sau là hai gã vệ sĩ to con.

"Cặp đôi này trông lạ mặt quá nhỉ? Tôi chưa từng thấy đại thiếu gia nào chịu chi mà lại... có tướng đi giống cảnh sát như anh cả," gã Mắt Ma cười khẩy, tay hắn luồn vào trong túi áo như thể đang cầm sẵn vũ khí.

Không khí đông đặc lại. Nam cảm nhận được hơi thở của Diệp khựng lại trong giây lát. Trực giác trinh sát mách bảo anh rằng chỉ cần một sai sót nhỏ, nhiệm vụ sẽ đổ bể và tính mạng của Diệp sẽ bị đe dọa.

"Cảnh sát?" Nam bật cười, âm thanh vang dội đầy vẻ ngạo mạn. Anh đứng dậy, một tay kéo mạnh Diệp vào lòng mình. "Này ông bạn, nhìn kĩ đi. Cảnh sát nào mà có được cô người yêu tuyệt vời thế này? Họ bận đi bắt cướp chứ đâu có thời gian để... nếm vị ngọt của môi nhau."

Nói rồi, không để bất kỳ ai kịp phản ứng, đặc biệt là Diệp, Nam cúi xuống.

Mọi thứ như ngưng đọng. Diệp trừng mắt nhìn gương mặt điển trai của Nam phóng đại ngay trước mắt mình. Cô cảm nhận được hơi ấm từ làn môi anh, mùi hương nam tính pha chút mùi da thuộc từ áo khoác của anh bao vây lấy cô. Trái tim vốn chỉ tin vào logic giải phẫu của Diệp bỗng nhiên lỗi nhịp, một luồng điện chạy dọc sống lưng khiến các dây thần kinh của cô tê liệt hoàn toàn.

Nam không hôn thật, anh chỉ nghiêng đầu tạo góc khuất để đôi môi họ chạm nhẹ vào nhau, nhưng bàn tay anh áp lên gáy Diệp lại rất chân thật, mạnh mẽ và che chở.

Gã Mắt Ma nhìn chăm chú vài giây, rồi bật cười hô hố, xua tay cho đám vệ sĩ lùi lại. "Haha! Được rồi, được rồi! Nhìn cái cách anh hôn nồng cháy thế kia thì đúng là không phải cảnh sát rồi. Mấy lão cảnh sát khô khan lắm, không lãng mạn thế này đâu. Mời thiếu gia và tiểu thư vào phòng VIP, chúng ta bàn chuyện làm ăn."

Khi gã Mắt Ma quay đi, Nam vội vàng buông Diệp ra. Anh thấy mặt cô trắng bệch nay bỗng ửng hồng một cách bất thường, đôi mắt sau lớp áp tròng vẫn còn vẻ bàng hoàng.

"Tôi... tôi xin lỗi," Nam nói nhỏ, giọng run run vì sợ Diệp sẽ rút dao mổ ra thiến mình ngay tại chỗ. "Tình thế bắt buộc, 'tay nhanh hơn não' mà..."

Diệp hít một hơi sâu, chỉnh lại dây váy, gương mặt nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng vốn có, nhưng hơi thở vẫn còn gấp gáp.

"Áp suất máu của tôi vừa tăng lên 140/90, tuyến thượng thận tiết ra lượng Adrenaline quá mức cho phép," Diệp đẩy kính (dù cô không đeo kính), giọng nói hơi khàn đi. "Nếu nhiệm vụ lần này không bắt được gã đó, tôi sẽ mổ phanh lồng ngực anh để kiểm tra xem cái vùng 'tay nhanh hơn não' của anh nằm ở đâu."

Nam gãi đầu, vừa sợ vừa thấy... ngọt. Anh khẽ mỉm cười, ra hiệu cho cô bước vào phòng VIP. "Tuân lệnh bác sĩ. Nhưng trước hết, cứ nắm tay anh đã, kẻo hắn lại nghi."

Diệp chần chừ một chút rồi đưa bàn tay nhỏ nhắn của mình lọt thỏm vào bàn tay to lớn, chai sần của Nam. Cô tự nhủ rằng đây chỉ là để tránh tai mắt, nhưng cái cách Nam đan chặt ngón tay mình vào ngón tay cô lại khiến cô cảm thấy, có lẽ trong cái thế giới đầy rẫy những xác chết trung thực này, hơi ấm của một "sinh vật đơn bào" như anh cũng không tệ đến th