MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Hình Sự Yêu Pháp YChương 9: BÍ MẬT DƯỚI LỚP ÁO BLOUSE

Khi Hình Sự Yêu Pháp Y

Chương 9: BÍ MẬT DƯỚI LỚP ÁO BLOUSE

921 từ · ~5 phút đọc

Sau nụ hôn "nghiệp vụ" gây chấn động tại câu lạc bộ Dạ Khúc, cả Trần Nam và Lê Diệp đều rơi vào một trạng thái mà Nam gọi là "lag mạng xã hội". Nam lái xe về sở trong im lặng, thỉnh thoảng lại liếc gương chiếu hậu nhìn cô gái nhỏ nhắn đang bó mình trong chiếc khăn lụa, đôi mắt nhìn đăm đăm vào hư không như thể đang cố giải một phương trình hóa học siêu tưởng.

Khi chiếc mô tô phân khối lớn dừng lại trước cổng viện pháp y, Diệp định bước xuống thì Nam bỗng kéo tay cô lại.

"Này bác sĩ... chuyện lúc nãy, đừng để bụng nhé. Tôi chỉ không muốn ngày mai phải đi dự tang lễ của chính mình thôi."

Diệp khựng lại, cô gỡ tay anh ra, vẻ mặt đã lấy lại được sự lạnh lùng thường thấy nhưng vành tai vẫn hơi ửng đỏ. "Xét theo góc độ giải phẫu thần kinh, nụ hôn đó chỉ là một sự kích thích niêm mạc môi làm tăng nồng độ oxytocin tạm thời. Tôi không có thời gian để để bụng những phản ứng hóa học cơ bản. Ngủ ngon, Thượng úy."

Nhìn bóng dáng nhỏ bé ấy khuất sau cánh cửa sắt lạnh lẽo, Nam bỗng cảm thấy có gì đó không đúng. Anh nhớ lại khi mình chạm vào gáy cô, Diệp khẽ run lên không phải vì sợ, mà như thể cô vốn đã quá quen với việc không có ai chạm vào mình.

"Tay nhanh hơn não" – bản năng cũ trỗi dậy. Nam không về nhà mà lén gửi xe rồi đi vòng ra phía sau tòa nhà pháp y, nơi có cửa sổ phòng làm việc riêng của Diệp.

Qua kẽ hở của tấm rèm sáo, Nam sững người.

Diệp đã thay bộ váy lộng lẫy bằng chiếc áo blouse trắng quen thuộc. Cô không ngủ. Cô đang ngồi bệt dưới sàn nhà, giữa những chồng hồ sơ vụ án cũ cao ngất ngưởng. Ánh đèn tuýp trắng nhợt nhạt hắt xuống gương mặt nhợt nhạt của cô, trông cô nhỏ bé và cô độc đến tội nghiệp.

Nam thấy Diệp cầm một khung ảnh cũ lên, ngón tay cô vuốt ve tấm kính. Đó là ảnh một gia đình ba người, nhưng gương mặt người cha và người mẹ đã bị vạch nát bởi những vết trầy xước, chỉ còn lại hình ảnh một cô bé nhỏ xíu với đôi mắt u buồn. Cô không nói chuyện với Mr. Bone như mọi khi. Cô chỉ ngồi đó, im lặng đến mức không gian xung quanh như đóng băng.

"Ra là vậy..." Nam thầm nhủ.

Hóa ra sự lập dị, sở thích sưu tầm dao mổ hay việc chỉ tin vào người chết của cô đều bắt nguồn từ một khoảng trống không thể lấp đầy. Một người dành cả đời để đòi lại công lý cho người chết, thực chất lại là người sợ hãi sự sống nhất, vì sự sống luôn mang theo sự phản bội và biến mất.

Bỗng nhiên, một tiếng động nhẹ vang lên. Diệp giật mình, cô nhanh chóng cất khung ảnh vào ngăn kéo, đứng dậy đeo lại chiếc kính cận gọng mảnh. Lớp vỏ bọc "Diệp Lạnh" lại được dựng lên trong tích tắc.

Nam vội vàng nấp vào bóng tối. Anh nhìn xuống bàn tay mình, cảm giác mềm mại từ nụ hôn lúc nãy bỗng chốc hóa thành một nỗi xót xa kỳ lạ. Một anh chàng cảnh sát hình sự vốn chỉ biết bắt cướp và tập gym, giờ đây bỗng muốn dùng đôi vai rộng của mình để che chắn cho cái thế giới u tối dưới lớp áo blouse kia.

Sáng hôm sau, Nam xuất hiện tại phòng pháp y với một túi đồ ăn sáng nóng hổi, kèm theo một đóa hoa hồng... nhựa.

"Tặng cô này, bác sĩ." Nam gãi đầu cười hì hì.

Diệp liếc nhìn đóa hoa hồng nhựa đỏ choét, rồi nhìn Nam bằng ánh mắt như nhìn vật thể lạ. "Anh tặng tôi một thứ polymer không có khả năng phân hủy sinh học này để làm gì?"

"Thì hoa thật sẽ héo, còn hoa nhựa thì trung thực như người chết vậy, nó sẽ ở bên cô mãi mãi," Nam dùng chính logic của cô để phản đòn, môi nở nụ cười tươi rói. "Còn nữa, đây là xôi gấc. Màu đỏ của nó là do sắc tố tự nhiên Beta-carotene, không phải máu đâu nên tôi không buồn nôn. Ăn đi, đừng để cái dạ dày của cô chỉ biết chứa mì tôm."

Diệp sững lại. Cô nhìn túi xôi vẫn còn bốc khói, rồi nhìn đóa hoa nhựa rẻ tiền trong tay. Lần đầu tiên, cô không tìm thấy một thuật ngữ y khoa nào để mỉa mai sự "vô tri" của anh.

"Trần Nam... anh đúng là một sinh vật đơn bào phiền phức," cô lẩm bẩm, nhưng tay lại khẽ siết lấy đóa hoa nhựa.

Nam nháy mắt: "Phiền phức nhưng ấm áp đúng không? Đi thôi, sếp Vinh vừa gọi, có manh mối mới từ vụ 'Sát thủ không dấu vết' rồi. Lần này chúng ta cùng chiến tuyến thật sự nhé!"

Dưới ánh nắng sớm rọi qua cửa sổ, bóng của hai người đổ dài trên sàn nhà. Một kẻ bảo vệ sự sống, một người đòi lại công lý cho cái chết – hai thế giới trái ngược đang bắt đầu va chạm vào nhau, không phải bằng logic, mà bằng những rung động âm thầm nhất.