MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Hình Sự Yêu Pháp YChương 10: LẦN ĐẦU CÙNG CHIẾN TUYẾN

Khi Hình Sự Yêu Pháp Y

Chương 10: LẦN ĐẦU CÙNG CHIẾN TUYẾN

1,002 từ · ~6 phút đọc

Trời sập tối. Cơn mưa nặng hạt xóa nhòa tầm nhìn của cả sở cảnh sát, nhưng không thể dập tắt được sự căng thẳng đang bao trùm phòng điều hành. Sếp Vinh đứng trước bản đồ số, tay cầm điếu thuốc chưa châm.

"Manh mối từ Dạ Khúc đã khớp. 'Mắt Ma' khai ra một nhà kho bỏ hoang ở bến cảng. Đây là sào huyệt của tên 'Sát thủ không dấu vết'. Nam, cậu dẫn đội trinh sát bám sát vòng ngoài. Diệp, cháu đi cùng xe chỉ huy, chúng ta cần chuyên gia hiện trường ngay khi khống chế được đối tượng."

Nam kiểm tra lại khẩu súng ngắn, khoác chiếc áo khoác da đen bụi bặm. Ánh mắt anh vô tình chạm phải Diệp đang xách chiếc vali hành nghề màu bạc. Trông cô nhỏ bé giữa những gã cảnh sát hình sự cao to, nhưng đôi mắt sau lớp kính lại bình thản đến lạ lùng.

"Bác sĩ, nhớ đứng sau lưng tôi. Hiện trường lần này có thể... rất nặng đô," Nam nói, giọng anh trầm hơn thường lệ.

Diệp đẩy kính, nhàn nhạt đáp: "Anh lo cho cái dạ dày nhạy cảm của mình đi. Theo quan sát của tôi, cơ mặt anh đang co rút, dấu hiệu của việc sắp buồn nôn. Đừng có nôn vào tang vật, làm hỏng cấu trúc DNA là tôi sẽ giải phẫu anh đầu tiên đấy."

Nam cười khổ, leo lên chiếc mô tô. Tiếng động cơ gầm vang trong mưa, xé toạc màn đêm.

Nhà kho bến cảng hiện ra như một bóng ma khổng lồ. Nam và Tùng "Camera" lặng lẽ đột nhập từ cửa hông. Mùi rỉ sét, mùi nước biển mặn chát và một mùi hăng hắc lạ lùng xộc vào mũi. Trực giác của Nam thét gào: Nguy hiểm!

"Sếp! Có biến!" – Nam hét lớn vào bộ đàm khi thấy một bóng đen lao vút qua các kiện hàng.

Một tiếng súng nổ khô khốc. Nam đẩy Tùng ngã nhào xuống sau một thùng gỗ, bản năng "Gấu" trỗi dậy. Anh không đợi lệnh, lao vút đi như một con báo săn. Những cú tung đòn của Nam mạnh mẽ và dứt khoát. Tên sát thủ là một kẻ giỏi võ, nhưng hắn không ngờ gặp phải một gã cảnh sát "tay nhanh hơn não" và khỏe như trâu mộng.

Sau một hồi vật lộn kịch tính giữa những tia lửa điện lóe lên từ các dây cáp bị đứt, Nam hạ gục đối thủ bằng một cú khóa tay bẻ ngoặt ra sau. Hắn gầm lên trong đau đớn khi Nam ấn mặt hắn xuống sàn xi măng lạnh lẽo.

"Đứng im! Thượng úy Trần Nam đây. Anh bị bắt vì tội giết người và buôn lậu!"

Cảnh sát ập vào. Đèn pin quét sáng trưng góc nhà kho. Lúc này, Diệp bước tới. Cô lách qua đám đông trinh sát, tiến về phía một chiếc thùng phuy lớn ở góc tối – nơi phát ra mùi hắc nồng nặc nhất.

Diệp mở nắp thùng. Một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra. Nam chỉ kịp liếc nhìn qua đã thấy mặt mũi xây xẩm, cổ họng nghẹn đắng. Anh vội vã quay mặt đi, tay vịn vào cột sắt, cố gắng không để "mất mặt" trước lính lác.

"Nam, qua đây hỗ trợ tôi," Diệp gọi, giọng vẫn đều đều như đang yêu cầu một tách cà phê.

"Tôi... tôi đang bận giữ tội phạm," Nam nói vọng lại, giọng hơi run.

"Hắn đã bị còng rồi. Qua đây cầm đèn cho tôi. Nhanh lên, đây là bằng chứng then chốt."

Nam hít một hơi thật sâu, nhắm mắt rồi mở ra, lảo đảo bước lại. Dưới ánh đèn pin run rẩy trên tay anh, Diệp đang bình thản dùng kẹp gắp một mẩu vải vụn dính chất lỏng màu xanh từ hiện trường.

"Hung thủ dùng hợp chất này để xóa dấu vết sinh học. Anh nhìn xem, vết cắt rất gọn, chỉ người có kiến thức về giải phẫu mới làm được," Diệp giải thích, tay vẫn thoăn thoắt lấy mẫu. Cô ngước nhìn Nam, thấy mặt anh tái mét, mồ hôi hột chảy dài.

Bất ngờ, cô đưa tay lên, không phải để mỉa mai, mà là để nhẹ nhàng gạt một vết máu của hung thủ dính trên má anh.

"Làm tốt lắm, 'Gấu'. Anh bảo vệ sự sống rất giỏi. Bây giờ, hãy để tôi làm nốt phần việc của mình cho cái chết."

Nam ngẩn người. Câu khen ngợi hiếm hoi của Diệp như một liều thuốc trợ tim, khiến anh bớt thấy buồn nôn hẳn. Anh đứng thẳng người, dù vẫn không dám nhìn vào cái thùng phuy kia, nhưng tay cầm đèn đã không còn run nữa.

Vụ án "Sát thủ không dấu vết" kết thúc trong đêm. Khi áp giải hung thủ lên xe, Tùng "Camera" nháy mắt với Nam: "Anh Nam ơi, em thấy hết rồi nhé. Bác sĩ Diệp vừa lau mặt cho anh kìa. Phen này sếp Vinh khỏi cần viết bản kiểm điểm cho anh, chỉ cần viết giấy mời đám cưới thôi!"

"Thằng nhóc này, muốn ăn đấm không?" – Nam mắng yêu, nhưng môi lại nở nụ cười ngây ngô.

Diệp đi lướt qua họ, chiếc vali hành nghề vang lên lạch cạch. Cô dừng lại trước xe của Nam, thản nhiên leo lên ghế sau.

"Đưa tôi về viện. Tôi cần đối chiếu mẫu này ngay. Và... trên đường đi, mua cho tôi một hộp mì tôm."

Nam nổ máy, gió mưa tạt vào mặt nhưng anh thấy lòng mình ấm áp lạ thường. "Mì tôm không tốt cho sức khỏe đâu bác sĩ. Để tôi chở cô đi ăn phở đêm. Coi như... quà mừng chúng ta lần đầu cùng chiến tuyến."

Diệp không từ chối, cô khẽ tựa đầu vào lưng anh, nhắm mắt lại. Lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, cô thấy bóng tối của những vụ án mạng không còn quá đáng sợ, vì đã có một bờ vai cao lớn che chắn ở phía trước.