MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Họng Súng Phải Lòng Con MồiChương 1: Con tin của Hiệp định Bạc

Khi Họng Súng Phải Lòng Con Mồi

Chương 1: Con tin của Hiệp định Bạc

1,191 từ · ~6 phút đọc

Dưới chân núi Sương Mù, cơn mưa tầm tã như muốn gột rửa sạch mùi máu tanh còn vương vất trong không khí. Lạc Yên quỳ trên mặt đất lạnh buốt, hai tay bị trói chặt bởi sợi xích bạc mảnh nhưng rát bỏng. Da thịt cô tiếp xúc với bạc nguyên chất bốc lên những làn khói trắng nhạt, cảm giác đau đớn len lỏi vào tận xương tủy, nhưng cô không rên rỉ nửa lời. Đôi mắt màu hổ phách của cô xuyên qua màn mưa, nhìn thẳng vào gã đàn ông đang bước xuống từ chiếc xe bọc thép đen tuyền.

Đó là Hàn Triệt. "Ác mộng của rừng sâu" – kẻ mà bất cứ ma sói nào cũng phải khiếp sợ khi nghe danh.

Hàn Triệt không mặc quân phục thợ săn rườm rà. Anh diện một bộ suit đen cắt may thủ công tinh xảo, chiếc áo khoác măng tô dài tung bay trong gió bão. Đôi giày da nện xuống mặt đường nhựa phát ra những tiếng "cộp, cộp" đều đặn, lạnh lùng như tiếng gõ cửa của thần chết. Khi anh dừng lại trước mặt Lạc Yên, thuộc hạ của anh vội vàng che ô, che đi những hạt mưa đang cố bám vào bờ vai rộng lớn kia.

Anh cúi đầu, đôi mắt xám tro sau lớp kính gọng mảnh nhìn cô như nhìn một món hàng hóa vừa được định giá xong xuôi.

"Lạc Yên. Con gái út của tộc trưởng tộc Sói xám." Giọng anh trầm thấp, mang theo độ rung lạnh lẽo của kim loại. "Cha cô đã ký vào bản giao kèo. Từ hôm nay, cô không còn thuộc về rừng rậm nữa."

Lạc Yên nghiến răng, cố chấp ngẩng cao đầu. Những giọt nước mưa chảy dài trên gương mặt mong manh, nhợt nhạt của cô, thấm vào đôi môi đang run rẩy vì lạnh.

"Ông ta không phải cha tôi. Một kẻ bán đứng đồng loại để cầu vinh không xứng đáng làm cha." Cô gằn từng chữ, giọng nói chứa đựng sự kiêu hãnh cuối cùng của một quý tộc sói đã sa cơ.

Hàn Triệt khẽ nhếch môi, một cái nhếch môi không chút cảm xúc. Anh đưa bàn tay đang đeo găng da đen tuyền chạm vào cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mình. Lớp da thuộc lạnh lẽo khiến Lạc Yên rùng mình.

"Lòng tự trọng của loài sói đúng là thứ vô dụng nhất mà tôi từng thấy." Anh nói, lực tay đột ngột mạnh hơn khiến cô đau đớn. "Ở thế giới của tôi, cô chỉ có hai lựa chọn: Hoặc là một tù nhân hữu dụng, hoặc là một cái xác trưng bày trong viện bảo tàng thợ săn. Cô muốn chọn cái nào?"

Lạc Yên không trả lời, cô đột ngột nhe răng nanh, một tiếng gầm gừ nhỏ phát ra từ cuống họng. Bản năng hoang dã trỗi dậy, cô định chồm lên cắn vào cổ tay anh, bất chấp sợi xích bạc đang thiêu cháy cổ tay mình. Nhưng Hàn Triệt nhanh hơn. Anh không hề nao núng, tay kia rút khẩu súng lục bạc tùy chỉnh từ bao súng bên hông, họng súng lạnh ngắt ấn thẳng vào giữa trán cô.

Tiếng "tạch" của chốt an toàn vang lên khô khốc giữa tiếng sấm rền.

Lạc Yên khựng lại. Hơi lạnh từ họng súng lan tỏa, đánh thẳng vào nỗi sợ nguyên thủy nhất trong lòng cô. Cô sợ tiếng súng. Tiếng súng đã tiễn đưa mẹ cô vào một đêm đông mười năm trước.

"Đừng dùng bản năng thú vật đó với tôi." Hàn Triệt thì thầm, hơi thở của anh mang theo mùi gỗ đàn hương lẫn chút mùi thuốc súng nhàn nhạt, bao vây lấy giác quan nhạy bén của cô. "Ngoan ngoãn đi theo tôi, cô sẽ được sống. Phản kháng... và tôi sẽ tự tay ghim viên đạn bạc này vào trái tim kiêu ngạo của cô."

Sát khí tỏa ra từ người đàn ông này quá đặc quánh, nó khiến Lạc Yên cảm thấy nghẹt thở. Đây không phải là sát khí của một kẻ giết chóc đơn thuần, mà là uy quyền của một kẻ đứng đầu – một "Alpha" của loài người. Sự áp chế chủng tộc khiến cơ thể cô mềm nhũn, đôi mắt hổ phách dần mất đi ánh sáng hung dữ, thay vào đó là một sự uất ức tột cùng.

Anh thu súng lại, quay sang phía thuộc hạ, giọng ra lệnh dứt khoát: "Đeo vòng cổ định vị cho cô ta. Loại bạc Nitrat ức chế gen. Tôi không muốn thấy bất kỳ sợi lông sói nào xuất hiện trong biệt thự của mình."

"Vâng, Thống lĩnh!"

Lâm Vệ – đội phó đội thợ săn, một kẻ có ánh mắt đầy thù hằn với tộc sói – bước tới. Hắn cầm lấy một chiếc vòng cổ bằng kim loại bạc sáng loáng, bên trên gắn những con chip điện tử tinh vi. Hắn không hề nhẹ tay, thô bạo quàng nó vào cổ Lạc Yên rồi bấm khóa.

"A..." Lạc Yên thốt lên một tiếng đau đớn. Ngay khi chiếc vòng khép lại, một luồng điện cực nhỏ kèm theo dung dịch bạc thấm qua da, chạy dọc theo tủy sống của cô. Sức mạnh trong huyết quản của cô như bị một bàn tay khổng lồ bóp nghẹt. Cô cảm thấy mình yếu đi rõ rệt, những giác quan nhạy bén vốn có dần trở nên mờ mịt. Cô không còn là một nữ sói mạnh mẽ, mà giờ đây chẳng khác gì một cô gái nhân loại yếu đuối không có sức trói gà.

Hàn Triệt nhìn cô ngã sụp xuống bùn đất, mái tóc đen dài bết lại vì nước mưa. Anh không ra tay giúp đỡ, cũng không để thuộc hạ chạm vào cô quá lâu.

"Đưa cô ta lên xe. Đưa về biệt thự Tĩnh Lặng."

Anh bước đi, không ngoảnh đầu lại.

Lạc Yên bị hai thợ săn lôi xếch lên xe. Qua cửa kính đẫm nước, cô thấy ngôi rừng già nơi mình sinh ra đang mờ dần. Hiệp định Bạc đã thực thi. Cha cô đã đổi lấy sự bình yên cho bộ tộc bằng cách dâng nộp cô cho kẻ tàn nhẫn nhất thế gian.

Trong không gian hẹp của chiếc xe bọc thép, mùi của Hàn Triệt vẫn quẩn quanh đâu đây – một mùi hương sạch sẽ, lạnh lẽo và đầy tính chiếm hữu. Lạc Yên co người lại trên ghế da, tay chạm vào chiếc vòng cổ bạc đang tỏa nhiệt nóng rát. Cô biết, kể từ giây phút này, cuộc đời của một "con mồi" bị giam cầm chính thức bắt đầu. Cô không còn đường lùi, nhưng sự bất khuất trong dòng máu tộc Sói xám vẫn âm thầm thề thốt: Anh có thể giam cầm thân xác tôi, nhưng đừng hòng thuần hóa được linh hồn này.

Chiếc xe lao đi trong đêm tối, hướng về phía biệt thự cô độc trên đỉnh đồi, nơi ánh đèn vàng vọt đang chờ đợi để nhấn chìm cô vào một lồng giam mới – lộng lẫy nhưng cũng đầy nghiệt ngã.