Chiếc SUV bọc thép dừng lại trước cánh cổng sắt khổng lồ được bao bọc bởi dây thép gai điện. Trong bóng tối của cơn bão, biệt thự "Tĩnh Lặng" hiện ra như một con quái vật bằng đá đang phủ phục trên vách đá ven biển. Những ánh đèn pha quét qua quét lại, cùng với tiếng sóng vỗ rì rào bên dưới vách đá, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến mức Lạc Yên cảm thấy phổi mình như bị ép chặt.
Hàn Triệt bước xuống xe trước. Anh không nhìn lại, chỉ để lại một câu lệnh cụt ngủn cho đám thuộc hạ:
"Đưa cô ta vào phòng thẩm định. Tôi sẽ đích thân kiểm tra vật mẫu."
Vật mẫu. Lạc Yên cười khẩy, nhưng cái cười của cô bị dập tắt bởi sự thô bạo của Lâm Vệ khi hắn lôi cô ra khỏi xe. Đôi chân cô run rẩy vì lạnh và vì tác dụng của chiếc vòng cổ bạc, nhưng sự kiêu hãnh khiến cô cố gắng đứng vững. Cô bị áp giải qua những dãy hành lang dài lát đá cẩm thạch trắng toát, nơi mà mỗi bước chân đều vang vọng một cách khô khốc. Căn biệt thự này quá sạch sẽ, quá ngăn nắp, và hoàn toàn thiếu vắng hơi ấm của sự sống.
Họ đẩy cô vào một căn phòng rộng lớn ở tầng hầm. Ánh đèn LED trắng rực sáng khiến đôi mắt hổ phách của cô nhất thời bị chói lòa. Ở giữa phòng là một chiếc ghế kim loại lạnh lẽo, bao quanh bởi các thiết bị quét sinh trắc học và những lọ dung dịch bạc lấp lánh dưới ánh đèn.
Hàn Triệt đã ở đó. Anh đã cởi bỏ chiếc măng tô và áo vest, chỉ còn lại chiếc sơ mi đen ôm sát cơ thể săn chắc. Anh đang thong thả đeo một đôi găng tay cao su mới, tiếng cao su co giãn phát ra âm thanh "chát" nhẹ trong không gian yên tĩnh.
"Ngồi xuống," anh ra lệnh, đôi mắt xám tro khóa chặt lấy cô sau lớp kính.
"Tại sao tôi phải nghe lời một kẻ giết thuê như anh?" Lạc Yên lùi lại một bước, lưng cô chạm vào bức tường chì lạnh lẽo.
Hàn Triệt không nổi giận. Anh tiến lại gần, từng bước một, mang theo áp lực kinh người. "Tôi không giết thuê. Tôi là thợ săn. Và cô không phải con người, cô là một mối nguy hại tiềm tàng đã được ký gửi vào tay tôi. Nếu cô không hợp tác, buổi thẩm định này sẽ trở nên... rất đau đớn đấy."
Anh đột ngột vươn tay, nắm lấy cánh tay mảnh khảnh của cô và ấn mạnh cô xuống chiếc ghế kim loại. Một chiếc còng bạc tự động bật ra, khóa chặt cổ tay cô vào thành ghế. Lạc Yên hét lên một tiếng khi da thịt cô lại một lần nữa bị thiêu đốt. Khói trắng bốc lên từ cổ tay cô, mùi thịt cháy sém nhàn nhạt khiến cô rùng mình.
"Đau sao?" Hàn Triệt cúi xuống, gương mặt góc cạnh của anh chỉ cách cô vài centimet. "Đây chỉ là nồng độ bạc 0,5%. Nó sẽ ngăn khả năng phục hồi của cô, khiến cô giữ nhân hình ổn định để tôi kiểm tra."
Anh bắt đầu dùng một thiết bị quét dọc theo cột sống của cô. Cảm giác lạnh lẽo của kim loại đi đến đâu, Lạc Yên lại run lên đến đó. Đôi mắt cô bắt đầu ầng ậng nước, không phải vì sợ hãi, mà vì sự nhục nhã tột cùng. Cô là con gái của thủ lĩnh, cô từng là niềm tự hào của bầy, vậy mà giờ đây lại bị đặt trên bàn cân như một con vật thí nghiệm.
"Nhịp tim 140. Thân nhiệt 39 độ C. Gen sói đang bị ức chế ở mức tối đa." Hàn Triệt lầm bầm đọc các thông số hiện trên màn hình.
Khi thiết bị quét qua vết sẹo lớn trên vai cô – dấu vết từ một trận càn quét cũ – tay anh khựng lại. Ánh mắt xám tro thoáng qua một tia dao động cực nhỏ trước khi biến mất dưới vẻ lạnh lùng thường thấy. Anh dùng ngón tay đeo găng miết nhẹ lên vết sẹo lồi lõm ấy.
"Cái này từ bao giờ?"
Lạc Yên quay mặt đi, răng nghiến chặt để không bật ra tiếng khóc. "Từ khi những kẻ đồng loại của anh tràn vào lãnh địa của tôi. Các anh không chỉ săn sói, các anh săn cả những đứa trẻ."
Hàn Triệt im lặng. Anh thu hồi thiết bị, rồi bất ngờ lấy ra một ống tiêm chứa thứ dung dịch màu xanh lục nhạt. "Đây là Alpha-Z liều nhẹ. Nó sẽ giúp cô duy trì nhân hình mà không cần chiếc vòng cổ phải phát điện liên tục. Tôi không muốn vật sở hữu của mình chết vì kiệt sức trước khi tôi kịp khai thác."
Anh đâm mũi kim vào bắp tay cô. Cảm giác nóng rực lan tỏa, nhưng ngay sau đó, sự đau đớn từ chiếc vòng cổ dịu lại. Lạc Yên thở dốc, cả cơ thể cô đổ rạp xuống ghế, mái tóc đen nhánh phủ đầy đôi vai trần mong manh.
Hàn Triệt tháo còng tay cho cô. Anh đứng dậy, nhìn cô bằng ánh mắt đầy chiếm hữu. "Kể từ đêm nay, căn phòng ở cuối hành lang tầng hai là của cô. Cô có thể tự do đi lại trong biệt thự, nhưng đừng bao giờ nghĩ đến việc bước ra khỏi cánh cổng kia. Mỗi cm vuông ở đây đều được cài đặt cảm biến bạc. Cô bước ra một bước, chiếc vòng cổ sẽ nổ tung."
Anh tiến lại gần, nâng cằm cô lên bằng đôi tay đeo găng da đen. "Và nhớ lấy quy tắc quan trọng nhất: Khi tôi gọi, cô phải xuất hiện. Khi tôi nhìn, cô không được phép né tránh. Ở đây, tôi là luật lệ duy nhất của cô."
Lạc Yên nhìn sâu vào đôi mắt lạnh lẽo ấy, cô thấy được sự cô độc của một thợ săn và cả sự tàn nhẫn của một kẻ thống trị. Cô không đáp lại, nhưng đôi mắt hổ phách vẫn rực sáng sự phản kháng ngầm.
Hàn Triệt quay lưng đi, nhưng trước khi bước ra khỏi phòng, anh dừng lại một chút: "Bà quản gia sẽ đưa váy cho cô. Đốt bỏ bộ quần áo đầy mùi rừng rú đó đi. Ở cạnh tôi, cô phải trông giống một con người."
Tiếng cửa sắt đóng sập lại. Lạc Yên ngồi một mình trong căn phòng trắng toát, nhìn xuống đôi cổ tay bị cháy sém của mình. Cô biết mình đã bước vào một trò chơi sinh tử, nơi mà kẻ thù không chỉ muốn máu của cô, mà còn muốn thuần hóa cả tâm hồn hoang dã mà cô hằng gìn giữ.
Đêm nay, biệt thự Tĩnh Lặng chỉ có tiếng mưa và tiếng tim đập dồn dập của một con mồi vừa bị tước đi móng vuốt.