MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Họng Súng Phải Lòng Con MồiChương 3: Quy tắc của kẻ đi săn

Khi Họng Súng Phải Lòng Con Mồi

Chương 3: Quy tắc của kẻ đi săn

1,283 từ · ~7 phút đọc

Sáng hôm sau, Lạc Yên tỉnh dậy trong một căn phòng xa lạ. Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp kính cường lực dày, rọi xuống tấm thảm lông cừu mềm mại dưới chân giường. Nếu không có chiếc vòng cổ bạc đang âm ỉ tỏa nhiệt và cảm giác suy nhược nhẹ từ huyết thanh Alpha-Z, có lẽ cô đã lầm tưởng mình đang được đối đãi như một vị khách quý.

Trên chiếc ghế bành bọc da ở góc phòng, một bộ váy lụa trắng muốt đã được chuẩn bị sẵn, cùng với một mẩu giấy nhỏ vỏn vẹn ba chữ bằng nét bút cứng cáp: "Mặc vào. Xuống lầu."

Lạc Yên nghiến răng, ném mẩu giấy vào sọt rác. Cô bước vào phòng tắm, nhìn mình trong gương. Đôi mắt hổ phách vốn rực rỡ nay hiện lên vẻ mệt mỏi, làn da tái nhợt vì dị ứng bạc. Cô hận kẻ đã giam cầm mình, nhưng cô biết rõ, nếu muốn sống sót để tìm cách phục thù hoặc bỏ trốn, cô không thể đối đầu trực diện khi bản năng sói đang bị khóa chặt.

Khi cô bước xuống cầu thang đại sảnh, biệt thự Tĩnh Lặng vẫn im lìm như cái tên của nó. Hàn Triệt đang ngồi ở bàn ăn dài, tay cầm một tờ báo giấy, bên cạnh là một tách cà phê đen bốc khói nghi ngút. Anh đã thay bộ đồ tối qua bằng một chiếc sơ mi xám nhạt, tay áo xắn cao để lộ đôi găng tay da đen quen thuộc. Sự hiện diện của anh khiến không khí trong căn phòng như đặc quánh lại.

Lạc Yên kéo ghế ngồi đối diện anh, tiếng chân ghế ma sát với sàn đá cẩm thạch vang lên chói tai. Hàn Triệt không ngẩng đầu, chỉ thản nhiên đẩy một đĩa thức ăn về phía cô.

"Ăn đi. Tôi không nuôi những kẻ chết đói."

"Anh định giam tôi ở đây đến bao giờ?" Lạc Yên bỏ qua đĩa thức ăn, ánh mắt rực lửa nhìn thẳng vào anh.

Hàn Triệt lúc này mới hạ tờ báo xuống. Đôi mắt xám tro sau lớp kính gọng mảnh bình thản đến lạ lùng. "Đến khi nào Hiệp định Bạc hết hiệu lực, hoặc cho đến khi tôi cảm thấy cô không còn giá trị để giữ lại. Mà thông thường, vế thứ hai đồng nghĩa với một phát đạn bạc vào giữa trán."

Anh đặt tách cà phê xuống, âm thanh gốm sứ chạm vào mặt bàn đá vang lên khô khốc.

"Kể từ bây giờ, cô cần học thuộc lòng những quy tắc ở đây. Thứ nhất, sau mười giờ tối, cửa phòng cô sẽ tự động khóa. Nếu tôi thấy cô lang thang ở hành lang sau giờ đó, hệ thống cảm biến bạc sẽ kích hoạt."

Lạc Yên siết chặt nắm tay dưới bàn. "Anh coi tôi là thú nuôi sao?"

"Thú nuôi?" Hàn Triệt khẽ nhếch môi, một nụ cười không chạm tới đáy mắt. "Thú nuôi thường trung thành và biết điều hơn cô nhiều. Quy tắc thứ hai: Tuyệt đối không được biến hình. Chỉ cần gen sói trong người cô có dấu hiệu biến động vượt mức 10%, chiếc vòng cổ sẽ phóng điện. Lần này sẽ không phải là tê liệt, mà là cháy sém thực quản."

Anh đứng dậy, chậm rãi bước vòng qua bàn ăn, dừng lại ngay phía sau lưng cô. Lạc Yên cứng đờ người, cô cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo tỏa ra từ cơ thể anh cùng mùi gỗ đàn hương thanh khiết. Hàn Triệt cúi thấp người, đôi tay đeo găng da đen bất ngờ chạm vào vành tai cô, rồi lướt xuống miết nhẹ lên chiếc vòng cổ bạc lạnh ngắt.

"Và quy tắc thứ ba, cũng là quy tắc quan trọng nhất..." Giọng anh thì thầm sát bên tai cô, trầm thấp và đầy tính đe dọa. "Mọi ánh mắt của cô, mọi suy nghĩ của cô, đều phải thuộc về tôi. Đừng để tôi bắt gặp cô đang mơ tưởng về khu rừng kia, hay tìm cách gửi tin nhắn cho lũ Sói Đỏ. Tôi không thích chia sẻ vật sở hữu của mình với bất kỳ ai, dù là trong suy nghĩ."

Sát khí của kẻ đứng đầu khiến bản năng của Lạc Yên run rẩy. Cô muốn vùng dậy, muốn cào nát gương mặt bình thản kia, nhưng đôi tay anh như có ma lực, kìm kẹp lấy sự phản kháng của cô.

"Buông ra..." Cô thốt lên, giọng nói mang theo chút run rẩy mà chính cô cũng căm ghét.

Hàn Triệt không buông, ngược lại, anh xoay ghế của cô lại, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình. Trong đôi mắt xám tro ấy, lần đầu tiên Lạc Yên nhìn thấy một thứ gì đó khác ngoài sự tàn nhẫn—đó là một sự chiếm hữu điên cuồng và lạnh lẽo, như thể anh đang nhìn một món đồ cổ quý giá nhưng đầy nguy hiểm mà anh vừa chinh phục được.

"Lạc Yên, ở đây, cô không có quyền nói 'không'. Cô là 'con nợ' của tôi. Và tôi có thói quen đòi nợ cả vốn lẫn lãi."

Bỗng nhiên, từ bên ngoài vang lên tiếng chuông cửa dồn dập, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt. Lâm Vệ bước vào với vẻ mặt nghiêm trọng, hắn khẽ liếc nhìn Lạc Yên bằng ánh mắt khinh miệt trước khi cúi đầu báo cáo với Hàn Triệt.

"Thống lĩnh, Hội đồng vừa gửi thông báo. Họ yêu cầu bàn giao 'vật mẫu' cho trung tâm thí nghiệm phía Bắc để kiểm tra mức độ tương thích của huyết thanh mới."

Gương mặt Hàn Triệt lập tức đanh lại. Anh buông cằm Lạc Yên ra, đôi mắt trở nên sắc lẹm như lưỡi dao.

"Trả lời bọn họ: Lạc Yên là tài sản cá nhân của phân khu phía Nam theo điều khoản bổ sung của Hiệp định. Chừng nào tôi chưa cho phép, không ai được động vào cô ta."

Lâm Vệ sững người. "Nhưng... thưa Thống lĩnh, đây là lệnh trực tiếp từ cấp trên. Việc bao che cho một ma sói quý tộc có thể khiến ngài gặp rắc rối."

"Tôi nói, đi ra ngoài!"

Tiếng quát lạnh lùng của Hàn Triệt khiến Lâm Vệ tái mặt, hắn cúi đầu lùi lại rồi nhanh chóng rời đi.

Lạc Yên lặng lẽ quan sát cuộc đối thoại. Cô nhận ra một điều kỳ lạ: Hàn Triệt tàn nhẫn với cô, nhưng anh cũng đang dùng quyền lực của mình để giữ cô khỏi tay những kẻ còn tàn bạo hơn. Sự che chở mang đậm mùi vị chiếm hữu này khiến cô cảm thấy vừa mâu thuẫn vừa bất an.

Hàn Triệt quay lại nhìn cô, vẻ mặt đã khôi phục lại sự điềm tĩnh đáng sợ.

"Đừng tưởng tôi bảo vệ cô vì lòng tốt. Cô chỉ đơn giản là một món đồ mà tôi chưa dùng chán. Giờ thì, ăn hết đĩa thức ăn đó đi, sau đó lên phòng chờ tôi. Chúng ta sẽ bắt đầu buổi 'huấn luyện' đầu tiên."

Nói rồi, anh quay lưng bước đi, để lại Lạc Yên một mình giữa phòng ăn rộng lớn. Cô nhìn đĩa thức ăn đã nguội lạnh, bàn tay khẽ chạm lên vết hằn của chiếc vòng cổ trên da thịt. Một cảm giác cay đắng dâng lên. Cô là con mồi, là con nợ, là vật sở hữu... nhưng tại sao khi nhìn thấy bóng lưng cô độc của kẻ thợ săn ấy, trái tim ma sói của cô lại khẽ nhói lên một nhịp lạ kỳ?

Cuộc chơi này, dường như họng súng không phải là thứ duy nhất có thể gây sát thương.