Sau bữa sáng ngột ngạt, Lạc Yên bị đưa đến phòng làm việc riêng của Hàn Triệt ở tầng trên cùng. Khác với sự tráng lệ của đại sảnh, nơi này tràn ngập mùi giấy mới, mùi tinh dầu gỗ tuyết tùng và một hệ thống màn hình giám sát dày đặc. Trung tâm của căn phòng là chiếc bàn gỗ sồi đen đồ sộ, nơi Hàn Triệt đang ngồi, đôi găng tay da đen khẽ gõ nhịp xuống mặt bàn.
"Lại đây."
Lạc Yên nuốt khan, bước chân trên thảm dày không phát ra tiếng động. Cô đứng cách anh một khoảng an toàn, đôi mắt hổ phách nhìn chằm chằm vào khẩu súng Silver-Verdict đang đặt hờ hững trên bàn.
"Lâm Vệ nói đúng một chuyện," Hàn Triệt đột ngột lên tiếng, không ngước nhìn cô. "Hội đồng không tin tưởng vào việc tôi giữ cô lại đây. Họ cần bằng chứng rằng cô đã bị thuần hóa hoàn toàn. Vì vậy, chúng ta sẽ bắt đầu kiểm tra hệ thống định vị mới."
Anh cầm lấy một chiếc điều khiển nhỏ, bấm nhẹ. Ngay lập tức, chiếc vòng cổ trên cổ Lạc Yên phát ra tiếng "tít" sắc lạnh. Một luồng điện chạy dọc theo các dây thần kinh trên cổ cô, không đủ để gây bỏng nhưng đủ để khiến toàn thân cô rùng mình, đầu gối khuỵu xuống sàn.
"Đứng lên," anh lạnh lùng ra lệnh.
Lạc Yên nghiến răng, hai tay chống xuống sàn, móng tay bấu chặt vào thảm. Cô cố gắng dùng chút sức lực tàn dư để đứng dậy, nhưng luồng điện lại một lần nữa chạy qua. Lần này, nó đi kèm với một cảm giác bỏng rát của bạc nguyên chất đang thấm dần vào lỗ chân lông.
"Anh... anh đang làm cái quái gì vậy?" Cô thốt lên, giọng nói khản đặc vì đau đớn.
Hàn Triệt đẩy ghế đứng dậy, chậm rãi bước tới trước mặt cô. Anh quỳ một chân xuống, ngang tầm mắt với cô. Đôi mắt xám tro sau lớp kính không một chút gợn sóng, như thể anh đang quan sát một cỗ máy lỗi thời chứ không phải một con người đang quằn quại.
"Tôi đang hiệu chỉnh các mức độ đau đớn. Mức một: Cảnh cáo. Mức hai: Trấn áp. Mức ba: Vô hiệu hóa."
Anh đưa tay ra, những ngón tay bọc trong lớp da thuộc lạnh lẽo nâng cằm cô lên, buộc cô phải nhìn thẳng vào màn hình giám sát đang hiển thị sơ đồ sinh học của chính mình. Trên đó, nhịp tim của cô đang nhấp nháy màu đỏ rực.
"Nhìn đi, Lạc Yên. Đây là sự nhục nhã mà cha cô đã đánh đổi để lấy hòa bình cho bộ tộc. Cô hiện tại không phải là một nữ sói quý tộc. Cô là một dãy số, một tín hiệu trên bản đồ của tôi."
Lạc Yên cảm thấy lồng ngực mình như vỡ tung. Sự đau đớn về thể xác không thấm thía gì so với sự sỉ nhục mà anh đang ban phát. Cô nhìn thấy bóng dáng mình trong gương: Một cô gái mặc váy lụa trắng tinh khôi nhưng lại đeo trên cổ chiếc vòng kim loại dành cho nô lệ. Sự đối lập đó như một cái tát vào niềm kiêu hãnh của dòng máu Sói xám.
"Giết tôi đi," cô thì thầm, nước mắt bắt đầu trào ra, lăn dài trên đôi má tái nhợt. "Thà anh dùng đạn bạc bắn chết tôi, còn hơn đối xử với tôi như thế này."
Bàn tay đang giữ cằm cô bỗng khựng lại. Hàn Triệt nhìn những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống lớp găng tay da của mình. Một cảm giác lạ lẫm, nhói lên như kim châm len lỏi vào trái tim vốn đã đóng băng từ lâu của anh. Anh ghét nước mắt. Anh coi chúng là biểu hiện của sự yếu hèn. Nhưng giọt nước mắt của Lạc Yên không giống với những kẻ van xin anh tha mạng ngoài kia. Nó mang theo vị đắng của sự bất khuất bị vùi dập.
Hàn Triệt buông tay, đứng phắt dậy. Anh bấm nút tắt hệ thống định vị trên điều khiển. Cảm giác bỏng rát trên cổ Lạc Yên biến mất ngay lập tức, chỉ còn lại sự run rẩy kịch liệt.
"Cái chết quá dễ dàng cho cô," anh nói, giọng nói thoáng chút xao động nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ sắt đá. "Cô phải sống để chứng kiến bộ tộc của cô lụi tàn dưới sự bảo hộ giả tạo này. Đó mới là sự trừng phạt thực sự."
Anh quay lưng về phía cô, bước lại bàn làm việc, che giấu đi bàn tay đang run nhẹ dưới lớp găng da. "Bà quản gia sẽ mang thuốc mỡ đến. Sáng mai, tôi sẽ đưa cô đến phân khu phía Nam để 'ra mắt' Hội đồng. Nếu cô còn nhỏ thêm một giọt nước mắt nào trước mặt họ, tôi sẽ khiến cô hiểu thế nào là mức độ bốn của chiếc vòng đó."
Lạc Yên không nói gì, cô chỉ im lặng gượng dậy, đôi chân trần bước đi lảo đảo ra khỏi phòng. Cô không nhìn thấy, sau khi cánh cửa khép lại, Hàn Triệt đã gỡ bỏ lớp kính gọng mảnh, mệt mỏi day nhẹ sống mũi.
Trên màn hình giám sát, biểu đồ nhịp tim của cô đã bình ổn, nhưng biểu đồ tâm lý của chính anh lại đang rối loạn một cách khó hiểu. Anh đã từng săn đuổi hàng trăm con sói, từng kết liễu chúng mà không chớp mắt. Nhưng con mồi này... con mồi đang mặc chiếc váy trắng do chính tay anh chọn này, đang dần trở thành một vết xước không thể chữa lành trên lớp vỏ bọc lý trí của anh.
Dưới ánh đèn nhạt của hành lang, Lạc Yên tựa lưng vào bức tường chì lạnh lẽo, tay sờ lên vết hằn đỏ rực trên cổ. Cô không còn khóc nữa. Đôi mắt hổ phách nhìn sâu vào bóng tối của căn biệt thự, ánh lên một tia sáng kiên định.
"Hàn Triệt... anh muốn thuần hóa tôi? Để xem cuối cùng, ai mới là kẻ phải quỳ xuống."