MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Họng Súng Phải Lòng Con MồiChương 5: Đêm trăng tròn: Bản năng thức tỉnh trong xiềng xích

Khi Họng Súng Phải Lòng Con Mồi

Chương 5: Đêm trăng tròn: Bản năng thức tỉnh trong xiềng xích

1,133 từ · ~6 phút đọc

Bầu trời đêm nay không có một gợn mây, để lộ vầng trăng tròn vành vạnh như một con mắt bạc khổng lồ đang trừng trừng nhìn xuống trần thế. Đối với người bình thường, đó là một vẻ đẹp lãng mạn, nhưng đối với Lạc Yên, đó là âm hưởng của quỷ dữ.

Ngay từ khi bóng tối đổ xuống biệt thự Tĩnh Lặng, dòng máu trong huyết quản của cô đã bắt đầu sôi sục. Cảm giác nóng nảy, bồn chồn bốc lên từ đan điền, lan tỏa ra tứ chi, khiến mỗi thớ thịt trên người cô đều run rẩy theo nhịp đập của ánh trăng. Lạc Yên cuộn tròn trên sàn phòng ngủ, móng tay bấu chặt vào tấm thảm lông cừu, cố ngăn chặn tiếng gầm gừ đang trực trào nơi cuống họng.

Tách.

Tiếng khóa cửa điện tử vang lên. Hàn Triệt bước vào. Anh không còn mặc sơ mi hay suit, mà thay vào đó là bộ đồ tác chiến bằng vải Kevlar đen tuyền, đôi găng tay da đen bóng loáng ôm chặt lấy đôi bàn tay đầy sát khí. Trên đùi anh, khẩu Silver-Verdict đã nạp sẵn đạn bạc Nitrat, ánh lên tia sáng lạnh lẽo dưới ánh trăng hắt qua cửa sổ.

Anh đứng đó, lặng lẽ nhìn con mồi đang quằn quại dưới sàn. Đôi mắt xám tro của anh không chút gợn sóng, nhưng cơ thể anh đang căng ra như một sợi dây cung đã kéo kịch cỡ. Sát khí Alpha từ anh tỏa ra, bao trùm lấy căn phòng, vô tình kích thích thêm bản năng phản kháng của Lạc Yên.

"Hàn... Triệt... ra khỏi đây ngay!" Lạc Yên rít lên qua kẽ răng. Đôi mắt hổ phách của cô giờ đây đã rực sáng một màu vàng kim kỳ ảo, đồng tử co lại thành một đường chỉ dọc sắc lẹm.

"Tôi đã nói rồi, Lạc Yên. Quy tắc thứ hai: Không được biến hình khi chưa có sự cho phép của tôi." Hàn Triệt chậm rãi bước tới, tiếng ủng da nện xuống sàn nhà nghe như tiếng đếm ngược của thần chết.

"Tôi... tôi không thể kiểm soát được!"

Lạc Yên hét lên một tiếng đau đớn khi cột sống của cô đột ngột cong lại, xương cốt phát ra những tiếng kêu răng rắc rùng rợn. Chiếc váy lụa trắng mong manh bị căng ra dưới sự thay đổi của cơ bắp. Cùng lúc đó, chiếc vòng cổ định vị bắt đầu phát ra tiếng kêu bíp bíp liên hồi.

Xẹt!

Một luồng điện bạc cực mạnh phóng ra từ chiếc vòng cổ. Lạc Yên đổ ập xuống, cơ thể co giật kịch liệt. Khói trắng bốc lên từ cổ cô, mùi bạc cháy sém lan tỏa trong không khí. Nhưng kỳ lạ thay, nỗi đau đớn ấy không làm cô lùi bước, ánh trăng tròn đã thổi bùng sự điên cuồng trong cô. Cô gầm lên, một tiếng gầm hoang dại phá tan sự tĩnh lặng của biệt thự, rồi lao thẳng về phía Hàn Triệt với tốc độ kinh người.

Hàn Triệt không nổ súng. Anh lách người sang một bên một cách điêu luyện, tay trái chộp lấy gáy cô, ấn mạnh cô vào bức tường chì lạnh lẽo. Tay phải anh nhanh chóng rút ra một chiếc còng tay đặc biệt – loại "Sương Mù" tỏa khí bạc.

Cạch!

Hai cổ tay Lạc Yên bị khóa chặt phía sau lưng. Khí bạc siêu mỏng từ chiếc còng bắt đầu thấm qua da, khiến cơ bắp đang căng cứng của cô đột ngột nhũn ra. Cô khuỵu xuống, hơi thở dồn dập, đầu tựa vào lồng ngực săn chắc của Hàn Triệt.

"Nhìn tôi!" Hàn Triệt gầm nhẹ, bàn tay đeo găng bóp chặt cằm cô, ép cô phải đối diện với ánh mắt xám tro đầy áp chế của mình.

Lạc Yên run rẩy, đôi đồng tử vàng kim nhìn vào mắt anh. Cô thấy bóng hình mình trong đó – một sinh vật nửa người nửa thú, tàn tạ và đầy thảm hại. Sự nhục nhã, đau đớn và bản năng bị kìm nén hòa quyện vào nhau, khiến cô bật khóc. Những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống bàn tay đeo găng của anh.

"Giết tôi đi... tôi cầu xin anh..." cô thào xẻo, sự kiêu hãnh cuối cùng đã vỡ vụn dưới sức ép của ánh trăng và xiềng xích.

Hàn Triệt cảm thấy tim mình thắt lại một nhịp. Sự đấu tranh giữa lý trí thợ săn và một loại khao khát chiếm hữu kì lạ đang xé nát tâm trí anh. Anh nên dùng súng kết liễu cô ngay lúc này để loại bỏ mối nguy hại. Đó là những gì anh được dạy. Đó là những gì Hội đồng mong đợi.

Nhưng, anh lại làm một việc mà chính mình cũng không ngờ tới.

Anh buông cằm cô ra, vòng tay ôm chặt lấy cơ thể đang run rẩy của Lạc Yên vào lòng. Hơi ấm từ lồng ngực anh bao lấy cô, xua đi cái lạnh lẽo của bạc và ánh trăng. Anh áp mặt vào mái tóc đen nhánh của cô, hít lấy mùi hương rừng già pha lẫn mùi mồ hôi mặn chát.

"Sẽ không ai giết em cả," anh thì thầm, giọng nói không còn vẻ lạnh lùng như băng giá mà mang theo một sự chiếm hữu điên cuồng đến đáng sợ. "Em là của tôi. Đến cả cái chết cũng không có quyền mang em đi khỏi tầm mắt tôi."

Lạc Yên sững sờ. Trong cơn mê loạn của ánh trăng, cô cảm nhận được nhịp tim của Hàn Triệt đang đập dữ dội sát bên tai mình. Nó không phải là nhịp tim của một thợ săn máu lạnh đang nhìn con mồi, mà là nhịp tim của một người đàn ông đang đứng bên vực thẳm của sự sa ngã.

Ngoài kia, ánh trăng vẫn sáng rực rỡ, nhưng trong căn phòng tối tăm của biệt thự Tĩnh Lặng, ranh giới giữa thợ săn và con mồi đã hoàn toàn bị xóa nhòa. Một bản giao kèo bằng máu và nước mắt đã âm thầm được xác lập, sâu sắc hơn bất kỳ Hiệp định Bạc nào trên thế giới.

"Đừng biến hình, Lạc Yên," Hàn Triệt siết chặt vòng tay hơn, như thể muốn khảm cô vào cơ thể mình. "Hãy cứ là con người... và ở lại bên tôi."

Lạc Yên không trả lời, cô chỉ vùi đầu vào vai anh, để mặc cho sự chiếm hữu tàn nhẫn này tạm thời trở thành nơi trú ẩn duy nhất của mình trong đêm trăng điên loạn. Cô không biết rằng, kể từ đêm nay, người thợ săn lạnh lùng nhất thế giới đã chính thức trở thành tù nhân trong chính lồng giam mà anh ta dựng lên.