Ánh trăng dần tàn, nhưng dư âm của sự điên loạn vẫn còn cuộn xoáy trong không gian chật hẹp của phòng ngủ. Lạc Yên mê man trong vòng tay của Hàn Triệt, hơi thở cô nặng nề, cơ thể thỉnh thoảng vẫn giật nảy lên vì những luồng điện dư thừa từ chiếc vòng cổ bạc. Hàn Triệt không rời đi, anh cứ thế ngồi trên sàn đá, để mặc cho sự im lặng và mùi hương của con mồi bao vây lấy lý trí của mình.
Rầm!
Cánh cửa phòng đột ngột bị đá văng ra, đập mạnh vào bức tường chì phát ra âm thanh chói tai. Hàn Triệt ngay lập tức đẩy Lạc Yên sang một bên, tay phải rút khẩu Silver-Verdict nhanh như chớp, họng súng đen ngòm nhắm thẳng vào kẻ vừa đột nhập.
Là Lâm Vệ. Hắn đứng đó, hơi thở hổn hển, trên tay cầm một thiết bị dò tìm gen đang nhấp nháy đèn đỏ liên tục. Theo sau hắn là hai thợ săn với súng trường đã lên đạn.
"Thống lĩnh! Thiết bị báo động cấp độ một đã vang lên suốt mười phút qua tại phòng của ngài." Lâm Vệ gầm lên, ánh mắt hắn lướt qua Lạc Yên đang nằm sóng soài trên sàn, quần áo xộc xệch, đôi mắt vàng kim chưa kịp thu hết ánh sáng. "Con quái vật này đã biến hình! Theo điều năm của Hiệp Định Bạc, bất kỳ ma sói nào mất kiểm soát tại Thành Phố Ánh Sáng đều phải bị tiêu diệt ngay lập tức!"
Nói rồi, Lâm Vệ không đợi lệnh, hắn giơ khẩu súng lục tiêu chuẩn lên, nhắm thẳng vào lồng ngực Lạc Yên.
Đoàng!
Tiếng súng nổ vang dội trong căn phòng kín. Nhưng viên đạn không găm vào người Lạc Yên. Nó bị chệch hướng, ghim sâu vào bức tường phía sau cô.
Hàn Triệt đã nổ súng trước. Viên đạn từ Silver-Verdict sượt qua cổ tay Lâm Vệ, khiến súng của hắn rơi xuống sàn. Khói súng màu xanh nhạt lan tỏa, mang theo mùi nồng nặc của bạc Nitrat.
"Anh... anh vừa nổ súng vào tôi?" Lâm Vệ bàng hoàng ôm lấy cổ tay đang rỉ máu, đôi mắt hắn tràn ngập sự không tin nổi. "Hàn Triệt! Anh điên rồi sao? Anh vì một con thú mà tấn công đồng đội?"
Hàn Triệt đứng dậy, từng bước chậm rãi tiến về phía Lâm Vệ. Gương mặt anh lạnh lẽo như một pho tượng đá, đôi mắt xám tro sau lớp kính gọng mảnh tỏa ra sát khí đậm đặc đến mức hai thợ săn phía sau phải vô thức lùi lại.
"Tôi đã nói rồi," Hàn Triệt thì thầm, giọng nói trầm thấp nhưng chứa đựng sự đe dọa đến xương tủy. "Cô ta là tài sản riêng của tôi. Ở biệt thự Tĩnh Lặng, chỉ có một họng súng được phép quyết định sự sống chết, và đó không phải họng súng của anh."
"Cô ta đã biến hình! Ngài đang bao che cho mối nguy hiểm của toàn bộ tổ chức!" Lâm Vệ hét lên, sự căm phẫn làm gương mặt hắn biến dạng.
Hàn Triệt dừng lại ngay trước mặt Lâm Vệ, họng súng Silver-Verdict vẫn còn bốc khói, anh ấn mạnh nó vào dưới cằm của gã đội phó. Kim loại bạc lạnh ngắt khiến Lâm Vệ run rẩy.
"Thứ nhất, cô ta chưa biến hình hoàn toàn, hệ thống ức chế của tôi đã trấn áp thành công. Thứ hai..." Hàn Triệt miết nhẹ ngón tay đeo găng lên cò súng. "Bất kỳ kẻ nào bước vào phòng ngủ của tôi mà không có sự cho phép, đều được coi là vật mục tiêu. Anh muốn thử xem đạn bạc của tôi có phân biệt được máu người và máu sói không?"
Không gian rơi vào sự im lặng đáng sợ. Lâm Vệ nhìn thấy sự chiếm hữu điên cuồng trong mắt Hàn Triệt, một thứ cảm xúc mà hắn chưa bao giờ thấy ở vị Thống lĩnh lý trí này. Hắn hiểu rằng, đêm nay, nếu hắn còn ngoan cố, Hàn Triệt sẽ thực sự giết hắn.
"Rút quân." Hàn Triệt ra lệnh, giọng nói không có chút ấm áp. "Và báo cáo lại với Hội đồng: Vật mẫu Lạc Yên vẫn đang nằm trong tầm kiểm soát. Mọi sự can thiệp trái phép đều sẽ bị coi là hành động khiêu chiến với cá nhân tôi."
Lâm Vệ nghiến răng đến mức phát ra tiếng kêu, hắn cúi xuống nhặt súng, ném cho Lạc Yên một ánh mắt đầy thù hận rồi hầm hầm rời đi cùng nhóm thợ săn.
Căn phòng trở lại vẻ tĩnh lặng ban đầu, nhưng mùi thuốc súng và bạc Nitrat vẫn còn nồng nặc. Hàn Triệt thu súng lại, cảm thấy bàn tay đeo găng của mình đang run nhẹ. Anh quay đầu nhìn Lạc Yên. Cô đã tỉnh táo hơn một chút, đôi mắt hổ phách nhìn anh đầy phức tạp. Cô đã thấy tất cả. Cô thấy người đàn ông này sẵn sàng nổ súng vào đồng loại để giữ lấy cô.
"Tại sao?" Cô hỏi, giọng khàn đặc. "Tại sao không để hắn giết tôi? Đó chẳng phải là mục đích cuối cùng của anh sao?"
Hàn Triệt không trả lời ngay. Anh tiến lại gần, cúi xuống bế xốc cô lên từ sàn nhà lạnh lẽo. Anh đặt cô lên giường, kéo chăn che kín cơ thể đang run rẩy của cô. Đôi tay đeo găng da đen của anh dừng lại trên gò má cô, ngón cái miết nhẹ lên những vết xước nhỏ.
"Tôi đã nói rồi," anh nói, đôi mắt xám tro nhìn cô sâu thẳm. "Chết dưới tay kẻ khác là một sự lãng phí. Em phải sống... dưới sự kiểm soát của tôi."
Anh đứng dậy, quay lưng bước ra khỏi phòng. Nhưng trước khi cánh cửa khép lại, anh nói thêm một câu, giọng nói thoáng chút khàn đục: "Ngày mai, bà quản gia sẽ mang thuốc cho em. Đừng tìm cách tự sát, Lạc Yên. Tôi có hàng ngàn cách để hồi sinh em chỉ để tiếp tục giam cầm em đấy."
Cạch.
Cửa khóa lại. Lạc Yên nhìn trần nhà, hơi ấm từ vòng tay của anh vẫn còn vương vấn trên da thịt. Cô biết, họng súng của Hàn Triệt không chỉ nhắm vào Lâm Vệ, mà nó còn đang nhắm thẳng vào trái tim đang dần lung lay của cô. Anh bảo vệ cô, che chở cô, nhưng cũng đồng thời bóp nghẹt tự do của cô bằng một sự chiếm hữu tàn khốc.
Trong chiếc lồng kính dát vàng này, họng súng của thợ săn đã thực sự bắt đầu... biết yêu con mồi.