MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Họng Súng Phải Lòng Con MồiChương 7: Sự trừng phạt ngọt ngào

Khi Họng Súng Phải Lòng Con Mồi

Chương 7: Sự trừng phạt ngọt ngào

1,047 từ · ~6 phút đọc

Ánh sáng ban mai yếu ớt lọt qua khe rèm, không đủ để làm ấm căn phòng vẫn còn vương mùi thuốc súng và tàn dư của cơn cuồng nộ đêm qua. Lạc Yên tỉnh dậy, thấy mình nằm trên chiếc giường lớn, cổ họng khô khốc và toàn thân rã rời. Chiếc vòng cổ bạc vẫn ở đó, lạnh lẽo và lặng im, nhưng dấu vết bị điện giật hôm qua đã được bôi một lớp thuốc mỡ mát lạnh.

Cô định ngồi dậy thì nghe tiếng lạch cạch của khóa cửa điện tử.

Hàn Triệt bước vào. Anh không còn vẻ phong trần của bộ đồ tác chiến đêm qua. Thay vào đó là một chiếc sơ mi trắng phẳng phiu, nút cổ mở hờ để lộ xương quai xanh rắn rỏi. Nhưng đôi mắt xám tro đằng sau lớp kính thì lạnh hơn cả sương muối ngoài vách đá. Theo sau anh là bà quản gia đang bê một khay thức ăn và một lọ thuốc nhỏ.

"Đặt đó rồi ra ngoài," anh ra lệnh cho bà quản gia.

Khi cánh cửa khép lại, căn phòng chỉ còn hai người. Hàn Triệt tiến lại gần giường, nhìn chằm chằm vào Lạc Yên. Cô cố gắng quấn chăn kín người, ánh mắt hổ phách nhìn anh đầy cảnh giác.

"Cái giá cho sự nổi loạn đêm qua là gì?" Cô hỏi, giọng nói khản đặc nhưng vẫn mang theo nét kiêu hãnh của dòng máu sói. "Một viên đạn bạc thực sự? Hay anh định đưa tôi đến tháp chuông của Hội đồng?"

Hàn Triệt khẽ cười, một nụ cười khiến sống lưng cô lạnh toát. Anh ngồi xuống mép giường, tay đeo găng da đen khẽ miết lên vết hằn đỏ trên cổ cô, nơi chiếc vòng vừa gây ra sự nhục nhã.

"Cái chết là sự giải thoát, Lạc Yên. Và tôi thì không có ý định giải thoát cho em dễ dàng như vậy," anh thì thầm, lực tay đột ngột mạnh hơn khiến cô phải ngửa cổ lên. "Bắt đầu từ hôm nay, em bị cấm rời khỏi căn phòng này. Không dạo vườn, không thư viện, không có bất kỳ sự tiếp xúc nào ngoài tôi."

"Anh giam lỏng tôi?" Lạc Yên bất ngờ vùng vẫy, nhưng sự suy nhược từ huyết thanh Alpha-Z khiến cô chẳng khác gì một chú mèo nhỏ đang cố cào cấu vào đá tảng.

"Tôi đang bảo vệ em," anh gằn giọng, sát khí Alpha tỏa ra áp chế khiến hơi thở cô dồn dập. "Lâm Vệ và Hội đồng đang chờ em bước ra khỏi đây để găm đạn vào đầu em. Em chỉ an toàn khi nằm trong tầm mắt của tôi, trên chiếc giường này."

Nói rồi, anh lấy lọ thuốc từ khay, đổ một ít dung dịch màu xanh nhạt vào chén trà. Mùi hương dịu nhẹ lan tỏa, nhưng Lạc Yên biết đó là gì—huyết thanh ức chế nồng độ cao.

"Uống đi."

"Không." Cô mím chặt môi.

Hàn Triệt không kiên nhẫn. Anh bóp mạnh cằm cô, ép cô phải mở miệng, rồi thản nhiên đổ chén thuốc vào. Lạc Yên sặc sụa, nước thuốc đắng ngắt chảy xuống khóe môi, thấm vào chiếc váy lụa trắng mỏng manh.

Sự kháng cự yếu ớt của cô dần lịm đi. Cảm giác tê liệt quen thuộc lan tỏa khắp tứ chi. Hàn Triệt đặt chén xuống, lấy một chiếc khăn tay lụa trắng, nhẹ nhàng lau đi vệt nước thuốc trên môi cô. Hành động của anh mâu thuẫn đến cực điểm—vừa tàn bạo cưỡng ép, vừa dịu dàng đến đáng sợ.

"Ngoan ngoãn một chút, em sẽ bớt đau đớn hơn," anh nói, ngón tay lướt nhẹ từ môi xuống cổ cô, rồi dừng lại ở vị trí trái tim đang đập loạn nhịp. "Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt căm thù đó. Em nên cảm ơn vì người sở hữu em là tôi, chứ không phải một phòng thí nghiệm nào đó của Hội đồng."

"Sở hữu..." Lạc Yên cười cay đắng, nước mắt trào ra nơi khóe mi. "Anh coi tôi là món đồ chơi, là công cụ để anh thể hiện quyền lực với tổ chức của mình. Hàn Triệt, anh còn đáng sợ hơn cả những thợ săn ngoài kia."

Hàn Triệt nhìn những giọt nước mắt của cô. Đôi mắt anh tối sầm lại. Anh ghét thấy cô khóc, bởi mỗi khi thấy cô yếu đuối, sự lý trí mà anh dày công xây dựng suốt mười năm qua lại có dấu hiệu nứt vỡ.

Anh bất ngờ cúi xuống, môi anh áp sát tai cô, hơi thở nóng hổi hòa cùng mùi thuốc súng nhàn nhạt bao phủ lấy cô. "Nếu tôi là món đồ chơi, em sẽ là món đồ chơi duy nhất mà tôi không bao giờ chán. Em sẽ ở đây, trong căn phòng này, cho đến khi em quên hẳn mùi của rừng già và chỉ còn nhớ mùi hương của tôi."

Anh đứng dậy, chỉnh lại chiếc kính gọng mảnh, khôi phục lại vẻ điềm tĩnh của một vị Thống lĩnh. Trước khi bước ra cửa, anh dừng lại, giọng nói lạnh lùng vang lên:

"Mỗi ngày tôi sẽ đến kiểm tra em một lần. Nếu em còn tìm cách tuyệt thực hay làm hại bản thân, tôi sẽ cho người quét sóng siêu âm vào khu rừng nơi bộ tộc em đang lẩn trốn. Lựa chọn nằm ở em."

Cạch.

Tiếng khóa cửa điện tử vang lên như tiếng tuyên án tử hình cho tự do của cô. Lạc Yên nằm đó, nhìn lên trần nhà, cảm thấy mình như một con chim bị bẻ gãy cánh, bị nhốt trong chiếc lồng dát vàng lộng lẫy nhất thế gian.

Sự trừng phạt của Hàn Triệt thật ngọt ngào, nhưng nó mang theo chất độc của sự chiếm hữu điên cuồng. Anh không chỉ muốn thân thể cô, mà anh đang từng bước, từng bước bóp nghẹt linh hồn ma sói trong cô, ép cô phải trở thành một "con mồi" hoàn hảo chỉ thuộc về riêng anh.

Bên ngoài cửa sổ, tháp chuông bạc của Hội đồng vang lên từng hồi khô khốc, nhắc nhở cô rằng thế giới ngoài kia vẫn là địa ngục, nhưng địa ngục trong căn phòng này mới là thứ khiến cô sợ hãi nhất.