Đêm tại biệt thự Tĩnh Lặng luôn mang một sắc thái u uất, nhất là khi tiếng sóng biển đập vào vách đá phía dưới vọng lên như những tiếng gầm gừ đứt quãng. Hàn Triệt đứng trước gương trong phòng làm việc, tháo bỏ lớp kính gọng mảnh và nới lỏng cà vạt. Đôi mắt xám tro của anh phản chiếu sự mệt mỏi sau một ngày dài đối phó với những chất vấn gắt gao từ Hội đồng về việc nổ súng vào Lâm Vệ.
Anh nhìn xuống bàn tay trái vẫn luôn đeo găng da đen. Vết cào cũ dưới lớp da thuộc dường như lại bắt đầu ngứa ngáy – cái cảm giác nhắc nhở anh về bản chất của giống loài mà anh đang giam giữ. Tuy nhiên, thay vì đi ngủ, đôi chân anh lại vô thức dẫn lối về phía căn phòng cuối hành lang.
Tiếng khóa điện tử khẽ vang lên một âm thanh khô khốc.
Căn phòng tối om, chỉ có ánh trăng nhạt nhẽo xuyên qua khe rèm lọt vào. Lạc Yên đang ngủ, hoặc ít nhất là cô đang chìm trong sự mê man do tác dụng phụ của huyết thanh Alpha-Z liều cao. Cô nằm nghiêng, tấm lưng gầy guộc hơi co lại dưới lớp chăn mỏng. Hơi thở của cô nông và gấp gáp, thi thoảng khẽ bật ra một tiếng rên rỉ nhỏ như một con thú bị thương đang mơ về những cuộc chạy trốn không thành.
Hàn Triệt tiến lại gần giường, bước chân anh im lặng tuyệt đối trên sàn đá cẩm thạch. Anh đứng đó, nhìn con mồi của mình trong giấc ngủ. Không có sự phản kháng kiêu hãnh, không có đôi mắt hổ phách đầy lửa hận, Lạc Yên trông mong manh đến lạ kỳ. Chiếc váy lụa trắng trễ xuống, để lộ một bên vai gầy guộc.
Mắt Hàn Triệt đột ngột nheo lại. Dưới ánh trăng mờ ảo, một vết sẹo lớn nằm vắt vẻo trên bả vai cô hiện ra rõ mồn một. Đó không phải là một vết thương do móng vuốt hay hàm răng của đồng loại gây ra. Đó là một vết sẹo hình tròn, sần sùi và lõm sâu vào da thịt – dấu vết đặc trưng của đạn bạc Nitrat. Loại đạn này khi bắn vào cơ thể ma sói sẽ tỏa nhiệt và phát tán ion bạc, khiến vết thương không bao giờ có thể lành lại một cách hoàn hảo.
Anh chậm rãi đưa tay ra. Ngón tay bọc trong găng da đen khẽ chạm vào rìa vết sẹo. Da thịt cô nóng hổi, đối lập hoàn toàn với sự lạnh lẽo của anh.
"Ưm..." Lạc Yên khẽ cựa mình, cơn đau âm ỉ từ vết sẹo cũ trong tiềm thức dường như bị đánh thức bởi sự đụng chạm.
Hàn Triệt sững người. Anh nhận ra vết sẹo này. Cách đây mười năm, trong cuộc đại chiến tại vùng biên giới rừng xám, anh – khi đó còn là một thợ săn trẻ tuổi đầy kiêu ngạo – đã bắn một phát súng vào một bóng trắng nhỏ bé đang cố gắng chạy vào bụi rậm giữa cơn mưa đạn. Khi đó, anh không hề biết đó là đứa trẻ duy nhất của hoàng tộc sói còn sót lại. Anh chỉ biết nhiệm vụ là tiêu diệt tất cả những gì đang di chuyển.
Lòng trắc ẩn là thứ xa xỉ mà một Thống lĩnh như anh không được phép sở hữu. Nhưng lúc này, khi nhìn thấy dấu ấn của chính mình trên cơ thể người con gái này, một vết nứt lớn xuất hiện trên lớp vỏ băng giá trong lòng Hàn Triệt. Anh đã bắt cô đeo xiềng xích, nhưng hóa ra anh đã bắt đầu làm đau cô từ mười năm trước.
Sự mâu thuẫn bùng phát dữ dội. Anh căm ghét ma sói, nhưng lại không thể rời mắt khỏi cô. Anh muốn thuần hóa cô như một vật sở hữu, nhưng vết sẹo này lại nhắc nhở anh rằng cô là một linh hồn đã bị anh tàn phá từ rất lâu.
Lạc Yên đột ngột mở mắt. Đôi mắt hổ phách trong bóng tối phát ra ánh sáng vàng nhạt rực rỡ nhưng đầy hoảng loạn. Thấy bóng dáng cao lớn của Hàn Triệt đang cúi xuống mình, cô theo bản năng vung tay định tấn công.
"Đừng chạm vào tôi!"
Hàn Triệt nhanh hơn, anh chộp lấy cổ tay cô, ép xuống nệm. Anh không đeo kính, ánh mắt xám tro nhìn thẳng vào cô, chứa đựng một sự phức tạp khiến Lạc Yên chết lặng.
"Vết sẹo này..." Giọng anh khàn đặc, "Là do thợ săn làm?"
Lạc Yên cười khẩy, nước mắt trào ra vì sự nhục nhã khi bị nhìn thấy vết thương đế hèn nhất. "Anh còn hỏi sao? Đó là huy chương mà các người ban tặng cho một đứa trẻ mười tuổi chỉ vì nó lỡ sinh ra mang gen sói. Anh thấy nó thỏa mãn lắm đúng không, Thống lĩnh?"
Hàn Triệt không trả lời. Anh buông tay cô ra, nhưng thay vì đứng dậy rời đi, anh lại làm một hành động khiến Lạc Yên hoàn toàn sững sờ. Anh tháo đôi găng tay da đen của mình ra – thứ mà anh chưa bao giờ cởi bỏ trước mặt bất cứ ai.
Lần đầu tiên, Lạc Yên nhìn thấy bàn tay của "Ác mộng rừng sâu". Một vết cào lớn chạy dọc từ mu bàn tay đến cổ tay, thâm tím và cũng mang dấu vết của sự tổn thương vĩnh viễn do bạc.
"Đêm đó, tôi đã bắn bóng trắng ấy. Và bóng trắng ấy đã kịp để lại cái này cho tôi trước khi mất hút vào bóng đêm." Anh nhìn vết cào trên tay mình, rồi nhìn vết sẹo trên vai cô. "Hóa ra, chúng ta đã thuộc về nhau từ mười năm trước, theo cách tồi tệ nhất."
Lạc Yên bàng hoàng. Ký ức về đêm rừng già rực cháy hiện về. Cô chính là bóng trắng ấy. Kẻ thù khiến cô mất đi gia đình, kẻ thù khiến cô phải chịu nỗi đau bạc Nitrat suốt mười năm... chính là người đàn ông đang giam cầm cô hiện tại.
Sự căm thù trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, nhưng cùng với nó là một nỗi đau đớn đến xé lòng. Cô nhìn bàn tay không đeo găng của anh – nó cũng mang sẹo, nó cũng run rẩy. Lòng trắc ẩn vụn vỡ của cả hai va chạm vào nhau trong không gian đặc quánh.
Hàn Triệt đứng dậy, anh đeo lại găng tay, che giấu đi sự yếu lòng duy nhất của mình. "Em hận tôi cũng được. Nhưng đừng bao giờ mong tôi buông tay. Vì vết sẹo này... em nợ tôi một đời, và tôi sẽ đòi lại nó trong sự ràng buộc này."
Anh quay lưng bước đi, bóng lưng cao lớn lọt thỏm vào bóng tối của hành lang. Lạc Yên ngồi lại trên giường, tay ôm lấy bả vai. Vết sẹo cũ bỗng dưng nóng ran như thể viên đạn năm nào vẫn còn nằm đó, nung nấu một thứ tình cảm méo mó giữa thợ săn và con mồi.