MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Họng Súng Phải Lòng Con MồiChương 9: Cuộc đào tẩu dưới mưa sương

Khi Họng Súng Phải Lòng Con Mồi

Chương 9: Cuộc đào tẩu dưới mưa sương

1,139 từ · ~6 phút đọc

Cơn mưa rừng vùng duyên hải đổ ập xuống biệt thự Tĩnh Lặng, mang theo hơi lạnh thấu xương và những màn sương mù dày đặc che khuất cả vách đá. Tiếng mưa rào rào trên mái tôn lót chì tạo nên một bản nhạc hỗn loạn, che lấp những âm thanh nhỏ nhất bên trong dinh thự.

Lạc Yên đứng tựa trán vào lớp kính cường lực, hơi thở cô làm mờ một khoảng nhỏ trên bề mặt lạnh lẽo. Những lời nói của Hàn Triệt về mười năm trước vẫn vang vọng trong đầu cô như một lời nguyền. Chúng ta đã thuộc về nhau từ mười năm trước... Cô căm ghét cách anh dùng quá khứ để biện minh cho sự giam cầm hiện tại. Trái tim cô đau đớn, không phải vì sự tàn nhẫn của anh, mà vì cô nhận ra mình bắt đầu cảm nhận được nỗi cô đơn ẩn sau lớp găng tay da đen kia.

Nhưng cô là sói. Sói không bao giờ thuộc về lồng kính, dù chiếc lồng đó có được sưởi ấm bằng sự dịu dàng giả tạo của kẻ thợ săn.

Lạc Yên liếc nhìn chiếc đồng hồ trên tường: 2 giờ sáng. Đây là lúc hệ thống an ninh của biệt thự thực hiện quy trình tái khởi động cảm biến trong vòng 30 giây – một kẽ hở mà cô đã âm thầm quan sát suốt một tuần qua. Chiếc vòng cổ bạc trên cổ cô vẫn âm ỉ tỏa nhiệt, nhưng nhờ lượng huyết thanh Alpha-Z bị cô lén nhổ ra sau mỗi lần bị ép uống, sức mạnh thể chất của cô đã hồi phục được phần nào.

Cô lấy chiếc trâm cài tóc bằng thép sắc nhọn – thứ duy nhất cô giữ được từ trang phục cũ – và bắt đầu cạy chốt cửa sổ vốn đã được cô làm lỏng từ trước.

Cạch.

Tiếng động nhỏ nhoi bị tiếng sấm át đi. Lạc Yên leo ra ngoài ban công, gió mưa ngay lập tức quất mạnh vào mặt cô, làm ướt đẫm chiếc váy lụa trắng mỏng manh. Cô không cảm thấy lạnh, chỉ thấy dòng máu quý tộc sói đang sục sôi. Cô nhảy xuống từ độ cao tầng hai, tiếp đất nhẹ nhàng bằng bản năng thiên bẩm dù chiếc vòng cổ bạc đang giật nhẹ vì cảm nhận được nhịp tim tăng vọt.

Cô chạy. Đôi chân trần giẫm lên sỏi đá sắc nhọn, băng qua khu vườn hồng đầy gai để tiến về phía vách đá – con đường duy nhất không có vệ tinh quét tầm nhiệt vì địa hình quá hiểm trở.

"Chỉ một chút nữa thôi..." Lạc Yên lẩm bẩm, hơi thở trắng xóa trong màn sương.

Nhưng khi cô chỉ còn cách ranh giới rừng già vài bước chân, một ánh đèn pin cực mạnh quét qua màn sương, khóa chặt bóng dáng nhỏ bé của cô lại.

"Đứng lại! Vật mẫu đang đào tẩu!"

Tiếng hét của Lâm Vệ vang lên đầy đắc ý. Hắn đã đợi khoảnh khắc này từ lâu. Không phải Hàn Triệt, mà là Lâm Vệ cùng đội tuần tra đang bao vây cô. Lâm Vệ giơ khẩu súng trường lên, đôi mắt hắn long lên tia nhìn chết chóc. Hắn không cần bắt sống, hắn chỉ cần một lý do chính đáng để nổ súng.

Đoàng!

Viên đạn bạc Nitrat sượt qua cánh tay Lạc Yên, hơi nóng khiến cô ngã nhào xuống bùn lầy. Cơn đau thấu xương từ ion bạc bắt đầu lan tỏa, nhưng nỗi sợ hãi về sự giam cầm còn lớn hơn. Cô cố bò dậy, nhưng họng súng của Lâm Vệ đã gí sát vào thái dương cô.

"Kết thúc rồi, con quái vật nhỏ. Để xem lần này Hàn Triệt bảo vệ mày thế nào." Lâm Vệ cười lạnh, ngón tay hắn siết chặt cò súng.

Lạc Yên nhắm mắt lại, một giọt nước mắt hòa cùng nước mưa lăn dài. Trong khoảnh khắc ấy, cô không nghĩ đến cái chết, cô nghĩ đến gương mặt của Hàn Triệt khi anh nhận ra món đồ chơi của mình đã vỡ nát.

"Dừng tay."

Một giọng nói trầm thấp, mang theo uy quyền tuyệt đối của một Alpha thực thụ xé toạc màn mưa. Hàn Triệt bước ra từ bóng tối, không ô, không kính. Tóc anh bết lại vì nước mưa, đôi mắt xám tro giờ đây chỉ còn là hai hố đen sâu thẳm đầy phẫn nộ. Trên tay anh, khẩu Silver-Verdict đang nhắm thẳng vào tim Lâm Vệ.

"Thống lĩnh! Cô ta đang bỏ trốn! Tôi có quyền hạ sát!" Lâm Vệ gầm lên, nhưng giọng hắn run rẩy trước sát khí của Hàn Triệt.

Hàn Triệt bước tới, từng bước chân nện xuống bùn lầy vang lên những âm thanh khô khốc. Anh không nhìn Lâm Vệ, ánh mắt anh đóng đinh vào Lạc Yên đang run rẩy dưới đất, chiếc váy trắng giờ đã lấm lem bùn đất và máu.

"Tôi đã nói rồi," Hàn Triệt thì thầm, giọng nói lạnh hơn cả nước mưa mùa đông. "Mọi ánh mắt, mọi bước chân của em đều thuộc về tôi. Em dám dùng sự tự do của mình để thách thức sự kiên nhẫn của tôi sao?"

Anh gạt họng súng của Lâm Vệ sang một bên bằng một động tác dứt khoát rồi cúi xuống, thô bạo xách Lạc Yên dậy. Anh không bế cô như mọi khi. Anh túm chặt lấy cổ tay cô, ép cô phải đứng vững trên đôi chân đang rỉ máu.

"Về phòng."

"Không! Tôi thà chết ở đây!" Lạc Yên gào lên, dùng chút sức tàn đánh vào ngực anh.

Hàn Triệt siết chặt tay hơn, khiến xương cổ tay cô kêu răng rắc. Anh cúi sát vào tai cô, hơi thở mang theo mùi thuốc lá và sự chiếm hữu điên cuồng. "Nếu em còn bước thêm một bước nữa về phía khu rừng, tôi sẽ nổ súng vào chân em. Tôi sẽ bẻ gãy đôi cánh này để em chỉ có thể bò dưới chân tôi mãi mãi. Đừng thử thách lòng trắc ẩn vụn vỡ của tôi, Lạc Yên."

Lâm Vệ đứng đó, nghiến răng căm phẫn khi thấy Hàn Triệt một lần nữa đưa Lạc Yên đi.

Dưới cơn mưa sương dày đặc, Hàn Triệt kéo Lạc Yên trở về biệt thự. Bóng dáng cao lớn của thợ săn và bóng dáng nhỏ bé của con mồi nhòa đi trong màn sương, tạo nên một bức tranh về sự ràng buộc nghiệt ngã. Cuộc đào tẩu thất bại không chỉ để lại vết thương trên tay Lạc Yên, mà còn đặt dấu chấm hết cho bất kỳ sự khoan nhượng nào còn sót lại trong lòng Hàn Triệt.

Chiếc lồng kính từ nay sẽ không còn dát vàng, mà sẽ là những thanh sắt lạnh lẽo của sự chiếm hữu tuyệt đối.