Cánh cửa gỗ sồi nặng nề của biệt thự Tĩnh Lặng đóng sầm lại, ngăn cách tiếng mưa gầm rú bên ngoài. Hàn Triệt lôi kéo Lạc Yên qua dãy hành lang dài, mặc cho bùn đất và nước mưa từ người cô vương vãi trên sàn đá cẩm thạch trắng muốt. Cơn giận của anh không bùng phát thành tiếng quát tháo, nó lặn sâu vào đôi mắt xám tro, biến thành một loại áp lực đặc quánh khiến không khí như bị rút cạn.
Ném cô xuống chiếc giường quen thuộc, Hàn Triệt không nói một lời. Anh chậm rãi tháo đôi găng tay da đen đã sũng nước, ném chúng sang một bên, rồi mở ngăn kéo tủ đầu giường.
Lạch cạch.
Tiếng kim loại va chạm khiến Lạc Yên rùng mình. Trên tay anh là một sợi xích bằng bạc nguyên chất, mảnh mai nhưng bền chắc, được nối với một vòng khóa cổ chân có lót lớp da mềm bên trong để tránh làm trầy xước—một sự chuẩn bị chu đáo đến tàn nhẫn.
"Không... Hàn Triệt, anh không thể!" Lạc Yên lùi lại, đôi mắt hổ phách tràn ngập sự kinh hoàng.
Hàn Triệt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh đến đáng sợ. Anh quỳ một chân xuống sàn, bàn tay trần không còn che đậy vết sẹo mười năm trước chộp lấy cổ chân mảnh khảnh của cô. Mặc kệ sự vùng vẫy tuyệt vọng, anh khóa chặt vòng bạc vào chân trái cô. Đầu dây xích còn lại được cố định trực tiếp vào chân giường gắn liền với sàn đá.
"Tôi đã cho em sự tự do trong khuôn khổ, nhưng em lại chọn cách dẫm đạp lên nó," giọng anh đều đều, không chút gợn sóng. "Kể từ giờ, phạm vi hoạt động của em sẽ chỉ nằm trong bán kính hai mét của chiếc giường này."
Lạc Yên cảm thấy một luồng điện nhẹ từ bạc truyền vào da thịt, không đủ để gây bỏng nhưng đủ để khiến gen sói trong cô bị ức chế vĩnh viễn ở trạng thái suy kiệt. Cô nhìn sợi xích bạc lấp lánh dưới ánh đèn, cảm giác nhục nhã dâng lên tột độ.
"Anh thắng rồi đó," cô cười trong nước mắt, giọng nói nghẹn ngào. "Anh đã biến tôi thành một con vật nuôi đúng nghĩa. Anh hài lòng chưa?"
Hàn Triệt đứng dậy, anh không nhìn vào đôi mắt đang khóc của cô—điểm yếu duy nhất của mình. Anh đi đến tủ quần áo, lấy ra một chiếc váy lụa trắng sạch sẽ rồi thản nhiên cởi bỏ lớp váy lấm lem bùn đất trên người cô. Lạc Yên run rẩy, nhưng cơ thể bị ức chế bởi bạc khiến cô không còn sức để phản kháng.
Khi tấm lụa trắng mới bao phủ lấy thân hình mong manh, Hàn Triệt mới dừng lại. Anh nâng cằm cô lên, ép cô nhìn thẳng vào mình.
"Em nghĩ tôi hài lòng sao?" Anh thì thầm, ngón tay cái miết nhẹ lên làn môi tái nhợt của cô. "Mỗi lần em bỏ trốn, mỗi lần em nhìn tôi bằng ánh mắt căm hận này, tôi đều cảm thấy bản thân mình thất bại. Nhưng Lạc Yên, tôi thà để em hận tôi trong xiềng xích, còn hơn để em chết dưới họng súng của Lâm Vệ ngoài kia."
"Đó là sự bảo vệ của anh sao? Sự bảo vệ bằng xích bạc và sự giam cầm?"
"Đúng. Vì ở thế giới này, chỉ có tôi mới có quyền định đoạt em."
Hàn Triệt xoay người, lấy một khay thức ăn nóng hổi từ tay bà quản gia đang đứng đợi ngoài cửa với vẻ mặt đầy xót xa. Anh tự tay đặt khay xuống trước mặt cô, rồi ngồi xuống chiếc ghế bành đối diện, khoanh tay trước ngực.
Sự điềm tĩnh của kẻ thắng cuộc lan tỏa khắp căn phòng. Anh không rời đi, không quát mắng, chỉ lặng lẽ quan sát cô như thể đang canh chừng một báu vật dễ vỡ vừa được tìm thấy lại từ đống đổ nát. Ánh mắt anh tối sầm lại khi nhìn thấy vết thương trên cánh tay cô do viên đạn của Lâm Vệ gây ra. Sự hối hận thoáng qua rất nhanh, thay vào đó là một ý chí chiếm hữu điên cuồng hơn bao giờ hết.
"Ăn đi. Nếu em không ăn, tôi sẽ bắt bộ tộc của em ở vùng rìa phải nhịn đói cùng em."
Lạc Yên chết lặng. Anh biết rõ điểm yếu của cô, anh bóp nghẹt mọi lối thoát của cô bằng sự điềm tĩnh tàn nhẫn nhất. Cô run rẩy cầm lấy thìa súp, nuốt vào lòng sự đắng cay.
Đêm ấy, Hàn Triệt không về phòng mình. Anh ngủ ngay trên chiếc ghế bành đối diện giường cô, khẩu Silver-Verdict đặt ngay trong tầm tay. Dưới ánh trăng mờ đục sau cơn mưa, sợi xích bạc trên cổ chân Lạc Yên khẽ rung động mỗi khi cô trở mình, phát ra những tiếng leng keng nhỏ vụn, như tiếng vỡ tan của niềm hy vọng cuối cùng.
Chiếc lồng kính giờ đây đã thực sự trở thành một pháo đài cô độc. Kẻ thắng cuộc đã có được con mồi, nhưng linh hồn của con mồi ấy dường như đã lùi sâu vào bóng tối mà anh không bao giờ chạm tới được.