Đêm đó, Ngọc Anh nằm trằn trọc mãi không ngủ được. Những lời nói của Hải Nam cứ vang lên trong đầu cô: “Anh không muốn cô bị liên lụy.”
Cô hiểu sự lo lắng của anh. Nhưng càng hiểu, lòng cô lại càng đau.
Ngọc Anh chưa từng nghĩ mình sẽ vì một người mà suy nghĩ nhiều đến thế. Cô từng tin rằng, chỉ cần tránh xa cảm xúc, cuộc sống sẽ đơn giản hơn. Nhưng giờ đây, khi đứng trước Hải Nam, cô nhận ra sự im lặng mới là điều khiến cô sợ hãi nhất.
Sáng hôm sau, Ngọc Anh chủ động nhắn tin cho anh:
“Chiều nay anh có rảnh không? Tôi muốn nói chuyện.”
Tin nhắn được gửi đi, rồi rất lâu mới có hồi âm.
“Ừ.”
Chỉ một chữ, nhưng đủ khiến tim Ngọc Anh đập mạnh.
Chiều, họ gặp nhau ở công viên nhỏ gần trường. Ánh nắng cuối ngày nhuộm vàng hàng cây, gió thổi nhẹ mang theo mùi cỏ non.
Họ đứng đối diện nhau, khoảng cách gần đến mức có thể nghe thấy nhịp thở của đối phương.
“Anh sợ điều gì?” Ngọc Anh lên tiếng trước.
Hải Nam im lặng một lúc, rồi nói: “Anh sợ làm cô thất vọng. Sợ những chuyện của anh sẽ kéo cô vào rắc rối.”
Ngọc Anh hít sâu. “Nhưng anh có nghĩ… việc tự ý quyết định thay tôi cũng là một kiểu làm tôi tổn thương không?”
Hải Nam sững lại.
“Tôi không cần anh bảo vệ bằng cách rời xa,” cô nói tiếp, giọng run nhẹ nhưng kiên định. “Nếu ở bên anh là lựa chọn của tôi, thì tôi sẵn sàng chịu trách nhiệm.”
Gió thổi qua, mang theo tiếng lá xào xạc. Hải Nam nhìn Ngọc Anh rất lâu, như lần đầu tiên nhìn thấy cô.
“Cô không sợ sao?” anh hỏi.
Ngọc Anh mỉm cười. “Sợ chứ. Nhưng tôi sợ mất anh hơn.”
Lời nói vừa dứt, cả hai đều sững lại.
Hải Nam bước lên một bước, khoảng cách giữa họ gần như biến mất. Anh không chạm vào cô, nhưng ánh mắt anh đã nói thay tất cả.
“Ngọc Anh,” anh nói khẽ, “anh không hứa sẽ cho cô một con đường dễ dàng. Nhưng nếu cô đã chọn bước về phía anh… anh sẽ không quay lưng nữa.”
Ngọc Anh gật đầu, mắt cay cay.
Giữa ánh hoàng hôn mùa hạ, họ không cần một lời tỏ tình rõ ràng. Chỉ cần biết rằng, từ giây phút này, cả hai đã chọn đứng cùng một phía, dù phía trước còn nhiều thử thách đang chờ đợi.