MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Mùa Hạ ĐếnChương 9: Áp lực vô hình

Khi Mùa Hạ Đến

Chương 9: Áp lực vô hình

404 từ · ~3 phút đọc

Từ sau buổi chiều ở hành lang, Ngọc Anh và Hải Nam không còn giữ khoảng cách như trước. Dù vẫn chưa một lần nói ra lời yêu, nhưng mọi người xung quanh đều dễ dàng nhận ra sự gắn bó giữa họ.

Những buổi học nhóm, Hải Nam luôn ngồi cạnh Ngọc Anh. Khi cô quên mang áo khoác, anh lặng lẽ khoác lên vai cô. Khi cô mệt mỏi, anh là người đầu tiên nhận ra.

Sự quan tâm ấy, vừa đủ ấm áp, nhưng cũng vừa đủ để khiến những ánh mắt xung quanh bắt đầu chú ý.

Một buổi trưa, khi Ngọc Anh đang ăn cùng nhóm bạn, một cô bạn thì thầm:

“Cậu với Hải Nam… đang quen nhau à?”

Ngọc Anh khựng lại, thìa cơm dừng giữa chừng. “Không phải.”

“Nhưng nhìn hai người thân lắm,” cô bạn cười, giọng nửa đùa nửa thật.

Ngọc Anh không trả lời. Trong lòng cô bỗng dâng lên cảm giác bối rối khó tả.

Ở một góc khác, Hải Nam cũng không thoát khỏi những lời bàn tán. Có người nhắc lại quá khứ của anh, những câu chuyện chưa bao giờ được xác nhận, nhưng đủ để gây áp lực.

“Cậu nên tập trung vào việc của mình hơn,” một người nói.

Hải Nam chỉ im lặng. Nhưng những lời ấy, anh không thể nói là không nghe thấy.

Chiều hôm đó, Hải Nam chủ động giữ khoảng cách. Anh ít nói, không còn những cử chỉ thân quen như thường ngày.

Ngọc Anh nhận ra sự thay đổi ấy, lòng chùng xuống. Cô hiểu, áp lực không chỉ đến từ cảm xúc cá nhân, mà còn từ những ánh nhìn và lời phán xét xung quanh.

Khi tan học, Ngọc Anh chặn Hải Nam lại.

“Anh đang tránh tôi?”

Hải Nam nhìn cô, ánh mắt thoáng do dự. “Anh chỉ không muốn cô bị liên lụy.”

Câu nói ấy khiến Ngọc Anh im lặng.

“Anh nghĩ như vậy là tốt cho tôi sao?” cô hỏi khẽ.

Hải Nam không trả lời.

Giữa họ, một khoảng trống lại xuất hiện. Không ồn ào, không hiểu lầm rõ ràng, chỉ là những áp lực vô hình đang dần kéo họ ra xa.

Ngọc Anh đứng nhìn theo bóng lưng Hải Nam, lần đầu tiên cảm thấy bất lực trước tình cảm của chính mình. Cô nhận ra rằng, yêu một người không chỉ là chuyện của hai trái tim, mà còn là việc đối diện với cả thế giới xung quanh.