MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Mùa Hạ ĐếnChương 2: Cuộc gặp lại tình cờ

Khi Mùa Hạ Đến

Chương 2: Cuộc gặp lại tình cờ

390 từ · ~2 phút đọc

Một tuần sau buổi sáng ở quán cà phê, Ngọc Anh vẫn còn nhớ nét cười ấm áp của Hải Nam. Nhưng cô tự nhủ: “Chỉ là một lần gặp thôi. Chuyện tình cảm chưa bao giờ quan trọng với mình.”

Hôm đó, trời trong xanh, nắng nhẹ chiếu qua những tán cây. Ngọc Anh đi bộ tới trường, tay cầm cặp sách và tai nghe nhạc. Khi cô vừa bước vào sân trường, một giọng nói quen thuộc vang lên:

“Ngọc Anh!”

Cô quay lại, và tim cô lại một lần nữa nhói nhẹ. Đó là Hải Nam, đang đứng cạnh cây phượng vĩ, ánh nắng mùa hạ làm tóc anh lóe lên những sợi vàng rực rỡ. Anh cười tươi, giơ tay chào.

“Anh… anh cũng học ở đây à?” Ngọc Anh lắp bắp hỏi, vừa bất ngờ vừa vui.

“Ừ, hôm nay tôi có việc ở thư viện, tiện thể ghé qua sân trường. Thật ngẫu nhiên khi gặp cô ở đây.” Hải Nam bước tới, ánh mắt tràn đầy thiện cảm.

Ngọc Anh cảm thấy tim mình đập nhanh. Chỉ là một vài câu nói, nhưng sao lại khiến cô bối rối đến thế?

“Vậy… anh có muốn vào lớp học cùng tôi không? Tôi có thể dẫn anh đi vòng quanh trường,” Ngọc Anh bỗng dưng mỉm cười, một nụ cười thật tự nhiên mà chính cô cũng ngạc nhiên.

Hải Nam gật đầu: “Tôi rất vui nếu được như vậy.”

Cả hai đi dọc theo sân trường, những tiếng cười và trò chuyện nhỏ nhặt nhưng gần gũi khiến Ngọc Anh cảm thấy trái tim mình như được sưởi ấm. Cô nhận ra, Hải Nam không giống những chàng trai cô từng gặp. Anh có một sự điềm tĩnh, nhưng vẫn tràn đầy sức sống và hơi ấm khiến cô khó có thể rời mắt.

Kết thúc buổi sáng, khi Ngọc Anh phải vào lớp, Hải Nam khẽ nói:

“Chúng ta sẽ còn gặp lại nhau, Ngọc Anh. Tôi tin điều đó.”

Ngọc Anh nhìn theo bóng lưng anh khuất dần, lòng vừa háo hức vừa lo lắng. Cô tự hỏi: “Liệu mùa hè này… có thể mang đến cho mình một điều gì đó khác biệt không?”

Và thế là, giữa nhịp sống thường nhật của trường học, một mùa hè tình cờ nhưng đầy hứa hẹn bắt đầu len lỏi vào trái tim Ngọc Anh.