MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Mùa Hạ ĐếnChương 3: Những rung động đầu tiên

Khi Mùa Hạ Đến

Chương 3: Những rung động đầu tiên

446 từ · ~3 phút đọc

Sau lần gặp lại ở sân trường, Hải Nam bắt đầu xuất hiện trong cuộc sống của Ngọc Anh một cách tự nhiên đến lạ. Không quá dồn dập, cũng chẳng vội vàng, anh giống như một cơn gió mùa hạ, nhẹ nhàng nhưng đủ để khiến lòng người xao động.

Những buổi chiều tan học, Ngọc Anh thường ghé thư viện để làm bài. Và cũng ở đó, cô hay bắt gặp Hải Nam ngồi bên chiếc bàn gần cửa sổ, trước mặt là chồng sách cao, ánh mắt tập trung nhưng vẫn toát lên vẻ trầm tĩnh khó tả.

Có lần, khi Ngọc Anh loay hoay tìm một cuốn tài liệu, giọng nói quen thuộc vang lên phía sau:

“Cô đang tìm sách về marketing phải không?”

Ngọc Anh quay lại, bắt gặp nụ cười nhẹ của Hải Nam. “Ừ… sao anh biết?”

“Lần trước thấy cô mượn sách cùng chủ đề.” Anh đưa tay lấy một cuốn sách trên kệ cao. “Cuốn này khá hay.”

Khoảnh khắc anh đứng gần, mùi hương dịu nhẹ từ áo anh khiến Ngọc Anh bỗng thấy tim mình khẽ rung lên. Cô vội cúi đầu nhận sách, giấu đi đôi má đang nóng dần.

Từ đó, họ thường ngồi học chung. Hải Nam kiên nhẫn giảng cho cô những phần cô chưa hiểu, còn Ngọc Anh thì pha cà phê mỗi khi cả hai mệt mỏi. Những việc nhỏ nhặt ấy dần trở thành thói quen, khiến khoảng cách giữa họ ngày một gần hơn.

Một buổi chiều, trời đổ mưa bất chợt. Cơn mưa mùa hạ ào xuống, khiến sân trường trở nên mờ ảo. Ngọc Anh đứng trú mưa dưới mái hiên, lo lắng nhìn đồng hồ.

“Cô không mang ô à?” Hải Nam hỏi, giơ chiếc ô trong tay.

Ngọc Anh lắc đầu. “Tôi nghĩ trời sẽ không mưa.”

Hải Nam mỉm cười: “Vậy đi chung nhé.”

Hai người bước đi dưới chiếc ô nhỏ, vai vô tình chạm vai. Mỗi bước chân đều chậm lại, như sợ khoảnh khắc này trôi qua quá nhanh. Ngọc Anh nghe rõ tiếng tim mình đập, hòa cùng tiếng mưa rơi lộp bộp trên tán cây.

Lần đầu tiên trong đời, cô nhận ra cảm giác rung động không hề đáng sợ như cô từng nghĩ. Nó ấm áp, dịu dàng và khiến cô mong chờ.

Ngọc Anh lén nhìn sang Hải Nam. Anh vẫn bước đi bình thản, nhưng khóe môi khẽ cong lên. Dường như, không chỉ riêng cô cảm nhận được điều gì đó đang thay đổi.

Giữa cơn mưa mùa hạ, những rung động đầu tiên đã âm thầm nảy nở, báo hiệu cho một câu chuyện tình cảm mà cả hai đều chưa sẵn sàng gọi tên.