Sau buổi chiều mưa hôm ấy, Ngọc Anh nhận ra bản thân không còn bình thản như trước mỗi khi nghĩ đến Hải Nam. Chỉ cần nhìn thấy anh từ xa, tim cô đã vô thức chậm lại một nhịp, rồi bất ngờ tăng tốc.
Thế nhưng, sự gần gũi ấy lại khiến cô trở nên dè dặt hơn. Ngọc Anh sợ. Sợ cảm xúc của mình đi quá xa, sợ bản thân đặt hy vọng vào một điều chưa từng chắc chắn.
Một buổi trưa, Ngọc Anh đến thư viện sớm hơn thường lệ. Khi vừa bước vào, cô chợt khựng lại.
Hải Nam đang ngồi ở góc quen thuộc, đối diện anh là một cô gái xinh xắn. Họ trò chuyện rất vui vẻ, nụ cười của Hải Nam—nụ cười cô đã quen thuộc—giờ đây lại dành cho người khác.
Ngọc Anh đứng lặng vài giây, trong lòng dâng lên một cảm giác khó chịu mơ hồ. Cô không tiến tới, cũng không quay đi ngay, chỉ lặng lẽ quan sát.
Cô gái kia đưa cho Hải Nam một chiếc hộp nhỏ. Anh nhận lấy, gật đầu cảm ơn, ánh mắt dịu dàng.
Tim Ngọc Anh chợt nhói lên.
Không hiểu vì sao, cô cảm thấy mình không nên ở lại thêm. Ngọc Anh quay lưng rời đi, bước chân nhanh dần như muốn trốn khỏi cảm giác hỗn loạn trong lòng.
Chiều hôm đó, Hải Nam nhắn tin cho cô:
“Hôm nay cô không đến thư viện à?”
Ngọc Anh nhìn màn hình điện thoại rất lâu. Cuối cùng, cô chỉ trả lời ngắn gọn:
“Bận một chút.”
Từ hôm ấy, Ngọc Anh chủ động giữ khoảng cách. Cô không còn ngồi cạnh Hải Nam, cũng ít nói chuyện hơn. Mỗi lần anh hỏi han, cô đều trả lời qua loa rồi tìm cớ rời đi.
Hải Nam cảm nhận rõ sự thay đổi ấy. Anh không hiểu mình đã làm gì sai, chỉ biết ánh mắt Ngọc Anh nhìn anh giờ đây có gì đó xa cách và buồn bã.
Một chiều, khi cả hai vô tình gặp nhau ở hành lang, Hải Nam chặn cô lại.
“Ngọc Anh, có chuyện gì vậy? Dạo này cô tránh tôi.”
Ngọc Anh cúi đầu, siết chặt quai túi. “Không có gì cả. Chắc anh nghĩ nhiều rồi.”
Cô bước đi, để lại Hải Nam đứng lặng giữa hành lang dài.
Khoảng cách giữa hai người, vốn chỉ là vài bước chân, giờ đây lại trở nên mong manh và xa xôi đến lạ. Và Ngọc Anh không hề nhận ra, chính sự im lặng của cô đã vô tình mở ra một thử thách đầu tiên cho mối quan hệ vừa chớm nở ấy.