Những ngày sau đó, Hải Nam không còn gặp Ngọc Anh ở thư viện nữa. Chỗ ngồi cạnh cửa sổ trống trải, ánh nắng vẫn rơi xuống như thường lệ, chỉ là thiếu đi dáng người con gái hay cúi đầu đọc sách, thỉnh thoảng lại mỉm cười rất khẽ.
Anh bắt đầu thấy lòng mình trống rỗng.
Hải Nam không phải người vô tâm. Anh nhận ra rõ ràng rằng giữa họ đã có một khoảng cách vô hình, và anh không muốn nó kéo dài thêm nữa.
Chiều hôm ấy, khi Ngọc Anh vừa tan học, Hải Nam đứng chờ cô ở cổng trường. Bóng anh dài ra trên nền gạch, gió mùa hạ thổi nhè nhẹ.
“Ngọc Anh,” anh gọi khi thấy cô bước ra.
Cô sững lại trong giây lát, rồi vẫn bước tiếp. Hải Nam vội đuổi theo, đứng chắn trước mặt cô.
“Chúng ta nói chuyện một chút được không?”
Ngọc Anh im lặng. Ánh mắt cô dao động, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu.
Hai người đứng dưới tán cây phượng. Những cánh hoa đỏ rơi lả tả, phủ kín mặt đất.
“Hôm trước ở thư viện… cô đã thấy đúng không?” Hải Nam lên tiếng trước.
Ngọc Anh mím môi. “Tôi không có quyền thấy hay không.”
Hải Nam thở nhẹ, giọng trầm xuống. “Cô gái đó là em họ tôi. Cô ấy nhờ tôi mang quà sinh nhật cho mẹ.”
Ngọc Anh ngẩng lên, trong mắt thoáng hiện sự ngỡ ngàng.
“Vậy sao?”
“Ừ. Nhưng điều khiến tôi bận tâm hơn…” Hải Nam nhìn thẳng vào cô, ánh mắt nghiêm túc hiếm thấy, “là vì sao cô lại tránh tôi.”
Ngọc Anh siết chặt tay. Những lời cô giấu trong lòng suốt mấy ngày qua cứ dồn lên nơi cổ họng, nhưng lại không thể thốt ra.
“Có lẽ… tôi chỉ không muốn hiểu lầm,” cô nói khẽ.
Hải Nam khẽ cười, nhưng trong nụ cười ấy lại pha chút bất lực. “Vậy thì cô nên hỏi tôi. Đừng tự mình rời xa.”
Câu nói ấy khiến tim Ngọc Anh run lên.
Cô cúi đầu, giọng nhỏ dần: “Tôi sợ… nếu hỏi, câu trả lời sẽ khiến tôi thất vọng.”
Hải Nam lặng đi vài giây, rồi nhẹ nhàng nói: “Tôi không muốn cô thất vọng.”
Gió thổi qua, mang theo mùi hương mùa hạ. Trong khoảnh khắc ấy, cả hai đều hiểu rằng, có những cảm xúc đã vượt qua ranh giới của sự bạn bè từ lâu, chỉ là chưa ai đủ dũng cảm để gọi tên.
Ngọc Anh khẽ ngẩng lên. Ánh mắt họ chạm nhau, không còn né tránh.
Dù chưa một lời tỏ tình, nhưng giữa hai người, khoảng cách mong manh ấy đã bắt đầu được lấp đầy bằng sự thấu hiểu.