Mùa hạ bước sang những ngày oi ả nhất. Nắng trải dài trên từng con phố, khiến mọi thứ dường như chậm lại. Ngọc Anh vẫn giữ nhịp sống quen thuộc, nhưng trong lòng cô đã có thêm một điều để bận tâm — Hải Nam.
Chiều hôm đó, Ngọc Anh đến thư viện muộn hơn thường lệ. Cô đảo mắt tìm quanh, nhưng không thấy dáng người quen thuộc ngồi cạnh cửa sổ. Chỗ ngồi ấy trống trải lạ thường.
Cô nhìn đồng hồ.
Hải Nam chưa bao giờ đến muộn.
Một cảm giác bất an khẽ len vào lòng. Ngọc Anh cố tự trấn an mình, nhưng suốt buổi học, cô không thể tập trung.
Tối đến, cô nhắn tin cho anh.
“Hôm nay anh không đến thư viện à?”
Tin nhắn được gửi đi, nhưng mãi không có hồi âm.
Lần đầu tiên, Ngọc Anh nhận ra mình đang lo lắng cho một người đến mức nào. Cô liên tục nhìn vào màn hình điện thoại, mỗi lần nó sáng lên lại là một lần hy vọng, rồi thất vọng.
Đêm xuống, mưa bất chợt trút xuống thành phố. Giữa cơn mưa nặng hạt, điện thoại của Ngọc Anh cuối cùng cũng rung lên.
“Xin lỗi, hôm nay anh có chút việc. Không sao đâu.”
Tin nhắn ngắn gọn, nhưng không giống Hải Nam thường ngày.
Ngọc Anh cắn môi. Cô định hỏi thêm, nhưng lại thôi. Một phần trong cô sợ mình sẽ vượt quá giới hạn, sợ để lộ sự quan tâm quá rõ ràng.
Ngày hôm sau, khi gặp lại Hải Nam ở sân trường, cô nhận ra gương mặt anh tái đi thấy rõ. Dưới ánh nắng, vẻ mệt mỏi trong ánh mắt anh không thể che giấu.
“Anh ổn chứ?” Ngọc Anh hỏi, giọng đầy lo lắng.
Hải Nam mỉm cười, nhưng nụ cười ấy gượng gạo. “Không sao.”
Ngọc Anh không tin. Nhưng cô cũng không hỏi thêm. Cô chỉ biết, suốt buổi hôm đó, ánh mắt mình luôn dõi theo anh.
Lần đầu tiên, Ngọc Anh hiểu rằng, nỗi lo cho một người chính là dấu hiệu rõ ràng nhất của tình cảm. Và dù chưa một lời thừa nhận, nhưng trái tim cô đã âm thầm đưa ra câu trả lời.
Trong lòng Ngọc Anh, một nỗi sợ khác cũng dần hình thành — sợ rằng, nếu tiến thêm một bước, cô sẽ không còn đường lui.