Tôi tên Lâm, hai mươi bảy tuổi, nghề nghiệp khi còn sống là chuyên viên phân tích dữ liệu. Và đúng như cái tiêu đề bạn vừa đọc, tôi đã chết.
Nguyên nhân tử vong: Đột quỵ do làm việc quá sức.
Khoảnh khắc cuối cùng tôi nhớ được là hình ảnh biểu đồ doanh thu quý 4 đang nhảy múa trên màn hình máy tính, và một cơn đau nhói như ai đó cầm búa tạ nện thẳng vào lồng ngực. Tôi gục xuống bàn phím, kết thúc cuộc đời bằng một chuỗi ký tự vô nghĩa: “asdfghjkl…”. Một cái kết không thể nào thiếu chuyên nghiệp hơn cho một kẻ luôn tự hào về kỹ năng soạn thảo văn bản của mình.
Tôi tỉnh dậy, hoặc đại loại là một trạng thái tương tự như tỉnh dậy. Xung quanh tôi không phải thiên đường ngập tràn ánh sáng, cũng chẳng có quỷ sứ cầm ba chĩa chờ sẵn bên vạc dầu sôi sùng sục. Thay vào đó, tôi đang đứng giữa một sảnh chờ rộng mênh mông, xám xịt và đặc quánh mùi nhang trầm quyện với mùi giấy cháy.
Trước mặt tôi là một dãy những quầy thủ tục trông y hệt văn phòng một cửa ở ủy ban quận. Hàng nghìn người – hay đúng hơn là hàng nghìn linh hồn – đang xếp hàng trong im lặng. Ai nấy đều cầm trên tay một tờ phiếu số thứ tự cháy sém ở các cạnh.
“Số 9.999.999! Mời vào phòng phỏng vấn!”
Tiếng loa rè rè vang lên từ một chiếc loa phường cũ kỹ treo trên hư không. Tôi nhìn xuống tay mình. Tờ phiếu số 9.999.999 đang tỏa ra làn khói xanh nhạt. Tôi thở dài, thói quen nghề nghiệp khiến tôi lẩm bẩm: “Tỉ lệ chuyển đổi từ người sống sang người chết ở đây cao kinh khủng, hệ thống vận hành chắc chắn là đang quá tải.”
Tôi bước qua một cánh cửa gỗ mục nát, nhưng ngay khi chân vừa chạm vào bên trong, không gian đột ngột thay đổi. Trước mắt tôi là một văn phòng hiện đại một cách kỳ quái. Những chiếc máy tính đời mới nhất được làm từ giấy mã đặt trên bàn gỗ, màn hình hiển thị những luồng sáng xanh lập lòe. Giữa phòng là một người đàn ông trung niên ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế xoay.
Ông ta mặc một bộ áo dài đen, khăn đóng chỉnh tề theo lối cổ, nhưng dưới chân lại đi đôi Sneaker phiên bản giới hạn màu neon chói mắt. Trên tai ông ta là chiếc Airpods Pro lấp lánh, miệng thì đang nhai trân châu sồn sột từ một cốc trà sữa size L khổng lồ.
“Lâm, hai mươi bảy tuổi, độc thân, chết vì chạy deadline. Đúng hồ sơ chưa?” Ông ta không ngẩng đầu lên, ngón tay lướt trên một chiếc máy tính bảng bằng vàng mã.
“Đúng… thưa ngài. Ngài là Diêm Vương sao?” Tôi run rẩy hỏi.
Người đàn ông húp nốt ngụm trà sữa cuối cùng, gỡ tai nghe ra rồi cười khẩy: “Diêm Vương bận đi đánh Golf với các vị thần phương Tây rồi. Ta là Phán Quan, trưởng phòng Văn Phòng Hòa Giải Tâm Linh (VPHG). Và cậu, cậu trẻ ạ, cậu vừa trúng tuyển.”
Tôi ngơ ngác: “Trúng tuyển? Tôi chết rồi cơ mà?”
“Thì chính vì cậu chết nên mới trúng tuyển!” Phán Quan đập tay xuống bàn. “Nhìn đi! Dưới này không thiếu người chết, chỉ thiếu người làm được việc! Cậu chết ngay trên bàn làm việc, chứng tỏ cậu là kẻ có tinh thần cống hiến đến hơi thở cuối cùng. Đó chính là nhân tài mà VPHG đang tìm kiếm.”
Ông ta đưa cho tôi một xấp giấy tờ cháy dở.
“Nghe đây, cõi âm bây giờ không còn vận hành theo kiểu phán xét xưa cũ nữa. Chúng ta chuyển sang mô hình ‘Hòa giải tự nguyện’. Rất nhiều linh hồn xuống đây mang theo chấp niệm, oán hận, hoặc những bí mật chưa kịp nói, khiến trọng lượng linh hồn của họ nặng hơn quy định, không thể bay lên bệ phóng luân hồi được. Nhiệm vụ của cậu là quay lại dương gian dưới dạng linh thể, kết nối họ với người thân, giải quyết đống lộn xộn đó để họ thanh thản đi đầu thai.”
Tôi lắc đầu nguầy nguậy: “Không, tôi mệt lắm rồi. Tôi đã làm việc đến chết rồi, tôi muốn được nghỉ ngơi. Cho tôi đầu thai đi, làm gì cũng được, làm con mèo nhà giàu cũng được.”
Phán Quan nhếch mép, nụ cười của ông ta mang đậm vẻ của một nhà tuyển dụng cáo già: “Cậu có quyền từ chối. Nhưng nếu không làm, cậu sẽ phải xếp hàng chờ ở sảnh ngoài kia khoảng… tám trăm năm nữa mới đến lượt đầu thai. Mà lúc đó chắc cậu đầu thai thành vi khuẩn thôi. Còn nếu ký hợp đồng với tôi, làm đủ 1000 điểm KPI hòa giải, cậu sẽ được hưởng gói ‘Vip Premium’: Đầu thai vào gia đình tỉ phú, sức khỏe 100, IQ 150, định sẵn là thiên tài từ trong trứng nước. Sao, chốt deal chứ?”
Con số “1000 điểm KPI” và “tỉ phú” nhảy múa trong đầu tôi. Bản năng thực dụng của một chuyên viên dữ liệu trỗi dậy. Tôi nhanh chóng làm một phép tính so sánh lợi nhuận và rủi ro. Tám trăm năm chờ đợi làm vi khuẩn hay là làm việc một thời gian để trở thành thiếu gia?
“Tôi cần bản mô tả công việc (JD) chi tiết và lộ trình thăng tiến rõ ràng,” tôi đẩy kính, quầng thâm dưới mắt rung rung.
Phán Quan cười ha hả, ném cho tôi một cuốn sổ tay nhỏ có bìa da màu đen bóng. Trên bìa khắc bốn chữ vàng: Sổ Sinh Tử Bản Rút Gọn.
“Chào mừng gia nhập đội ngũ. Đây là công cụ làm việc của cậu. Nó sẽ cập nhật nguyện vọng khách hàng và tiến độ KPI thực tế. À, quên nữa…”
Ông ta chỉ tay về phía góc phòng, nơi một người phụ nữ với mái tóc uốn xoăn xù mì kiểu thập niên 90 đang ngồi nhai trầu bép bép bên cạnh một xấp hồ sơ cao ngất.
“Đó là Lan, tiền bối của cậu. Chị ấy sẽ hướng dẫn cậu cách ‘vận hành’ các ca khó. Giờ thì đi đi, có một ca khẩn cấp vừa đổ về hệ thống. Một linh hồn đang làm loạn ở phố hàng Phở vì bí mật nước dùng bị mang xuống mồ.”
Chưa kịp để tôi phản ứng, Phán Quan búng tay một cái. Cảm giác hẫng hụt như rơi xuống hố sâu ập đến. Tôi thấy mình bị cuốn vào một cơn lốc sương mù lạnh lẽo. Mùi vị của bát cơm cúng đầu tiên – nhạt nhẽo và khô khốc – xộc thẳng vào mũi.
Tôi nghe thấy tiếng chị Lan vẳng theo bên tai, giọng khàn khàn vì nhai trầu: “Chuẩn bị tinh thần đi ma mới, làm nghề này không chỉ cần cái đầu lạnh mà còn cần cái phổi khỏe để… ngửi nhang đấy!”
Tôi rơi phịch xuống một mặt sàn đá lạnh ngắt. Trước mắt tôi là một quán phở cũ kỹ, làn khói từ nồi nước dùng nghi ngút bốc lên, nhưng ở góc quán, một ông cụ với khuôn mặt đỏ gay đang cầm cái muôi múc canh quăng tung tóe vào không trung, miệng gào thét những câu mà người sống không nghe thấy.
Tôi mở cuốn Sổ Sinh Tử ra. Một dòng chữ đỏ hiện lên: [Nhiệm vụ 01: Hòa giải bí mật nước dùng Phở gia truyền. KPI: 10 điểm. Tiến độ: 0%.]
Tôi thở dài, chỉnh lại bộ vest nhăn nhúm, lẩm bẩm: “Logistics vận chuyển linh hồn kiểu gì mà xóc thế không biết. Được rồi, bắt đầu chạy KPI thôi!”
Đúng là chết rồi vẫn không hết khổ. Hóa ra deadline ở âm phủ còn đáng sợ hơn cả ở dương gian, vì lần này, nếu tôi trễ deadline, kết quả không phải là bị đuổi việc, mà là biến thành vi khuẩn trong tám trăm năm.
Tôi bước vào quán phở, bắt đầu ngày làm việc đầu tiên của một con ma văn phòng.