Tôi đứng đó, giữa làn khói bốc lên nghi ngút từ nồi nước dùng, cố gắng giữ cho bộ vest của mình không bị ám mùi gừng nướng và hồi quế. Vấn đề là, linh thể không có khứu giác theo kiểu sinh học, nhưng bằng một cách tâm linh nào đó, tôi vẫn thấy khó thở.
"Ông cụ kia chính là mục tiêu của cậu đấy," một giọng nói khàn đặc vang lên ngay sát vành tai tôi.
Tôi giật nảy mình, suýt chút nữa thì làm rơi cuốn "Sổ Sinh Tử Bản Rút Gọn". Chị Lan đang đứng đó, tay cầm chiếc quạt giấy phe phẩy, miệng nhai trầu bép bép. Chị nhìn tôi bằng ánh mắt của một giám đốc nhân sự đang xem xét một hồ sơ ứng viên thiếu kinh nghiệm.
"Chào chị Lan... Tôi tưởng chị ở lại văn phòng chứ?" tôi lúng túng.
"Sếp bảo phải giám sát cậu. Ma mới thường hay làm hỏng việc vì thói quen 'tối ưu hóa' vớ vẩn. Nhìn đi, ông cụ Phở đang lên cơn kìa."
Tôi nhìn theo hướng quạt của chị. Ông cụ – người mà theo sổ ghi chép là ông Cần, chủ nhân đời thứ ba của quán phở này – đang cố gắng hất đổ một khay bát đĩa. Tất nhiên, tay ông cụ xuyên qua chúng như xuyên qua không khí. Những chiếc bát vẫn nằm yên vị, nhưng không khí trong quán bỗng chốc lạnh lẽo hẳn đi, khiến thực khách đang ngồi ăn phải rùng mình, kéo lại cổ áo.
"Tại sao nó lại cho thêm tương ớt đen? Tại sao?" ông cụ gào lên. "Gia quy nhà họ Vũ là chỉ được dùng tương ớt cay và chanh cốm! Thằng nghịch tử này định phá nát cái bảng hiệu này rồi!"
Cậu con trai ông Cần, một thanh niên trông mệt mỏi với đôi mắt trũng sâu y hệt tôi lúc còn sống, đang đứng thẫn thờ bên nồi nước dùng. Cậu ta không nghe thấy gì, chỉ lầm lụi vớt bọt, khuôn mặt hiện rõ vẻ bất lực.
"Chị Lan, đây là mâu thuẫn về quy trình vận hành (SOP) đúng không?" Tôi đẩy kính, lấy bút ra ghi chép. "Ông cụ muốn giữ nguyên bản gốc, cậu con trai muốn cập nhật theo thị hiếu khách hàng để tăng doanh thu. Để tôi xử lý, tôi sẽ đưa ra một bản phân tích SWOT cho ông cụ thấy việc thêm tương ớt đen sẽ mở rộng phân khúc khách hàng thế nào."
Chị Lan cười khẩy, tiếng cười nghe như tiếng giấy khô vò nát: "Cậu trẻ à, dưới này không ai ăn biểu đồ của cậu đâu. Ông ấy không giận vì tương ớt, ông ấy giận vì cái khác. Nhìn vào cái nồi kìa."
Tôi quan sát kỹ hơn. Nồi nước dùng của cậu con trai đục ngầu, không có độ trong và thơm thanh như tiếng tăm của quán ngày xưa. Cậu ta đang cố gắng bù đắp bằng gia vị công nghiệp, nhưng càng cho vào, vị phở càng trở nên tầm thường.
Tôi bước lại gần ông cụ Cần. "Thưa ông, tôi là Lâm, chuyên viên hòa giải từ VPHG. Tôi đến để hỗ trợ ông giải quyết vấn đề... ừm... feedback với hậu duệ."
Ông cụ quay lại nhìn tôi, đôi mắt đỏ ngầu: "Cậu là ai? Có biết nấu phở không? Nhìn cái mặt cậu chắc cả đời chỉ biết ăn mì tôm thôi đúng không?"
"Đúng là tôi không biết nấu, nhưng tôi biết cách tối ưu hóa giao tiếp," tôi bình tĩnh đáp. "Ông giấu công thức cuối cùng ở đâu? Nếu ông không nói, quán này sẽ phá sản trong quý tới. Khi đó, thương hiệu họ Vũ sẽ biến mất khỏi bản đồ ẩm thực, và ông sẽ mất sạch điểm uy tín để đầu thai."
Ông cụ khựng lại, rồi bỗng nhiên ngồi bệt xuống sàn, bờ vai linh hồn run rẩy: "Giấu cái gì chứ? Tôi chết đột ngột quá, đã kịp nói gì đâu. Tôi chỉ muốn dặn nó là... nồi nước dùng phải có thêm sá sùng khô và gừng phải nướng đủ ba lửa. Nhưng quan trọng nhất, tôi chưa kịp nói là tôi tự hào về nó."
Hóa ra, nút thắt không nằm ở tương ớt đen hay đỏ. Nút thắt nằm ở việc ông cụ luôn khắt khe khi còn sống, chưa bao giờ khen con mình một câu, khiến cậu con trai giờ đây hoang mang, cố gắng thay đổi mọi thứ vì nghĩ rằng những gì bố dạy là sai.
"Chị Lan, máy Nhập Mộng đâu?" tôi hỏi.
Chị Lan ném cho tôi một chiếc điện thoại bàn cổ lỗ sĩ bằng giấy mã. "Cẩn thận đấy, dùng cái này tốn 'năng lượng thanh thản' lắm. Cậu chỉ có ba phút thôi."
Tôi quay số, một dãy số kỳ quái mà cuốn sổ tay đã cung cấp. Cả không gian quán phở bắt đầu nhòa đi, chuyển thành một màu xám xịt của cõi mộng. Cậu con trai ông Cần đang gục đầu ngủ trên bàn gỗ.
Tôi đẩy ông cụ Cần vào vùng sáng. "Ông chỉ có ba phút để thực hiện 'buổi họp tổng kết' cuối cùng với con trai. Đừng nói về tương ớt nữa, hãy nói về cái gì thực sự quan trọng đi."
Trong giấc mơ, cậu con trai thấy bố mình hiện về. Không phải một ông lão gắt gỏng, mà là ông bố trong bộ tạp dề quen thuộc, tay đặt lên vai cậu.
"Thằng ngu, đừng có cho tương đen vào bát phở chín," ông cụ mắng, nhưng giọng đã dịu lại. "Gừng nướng kỹ vào, sá sùng nằm trong cái lọ gốm dưới gầm tủ ấy... Và... làm tốt lắm con trai. Bố đi đây."
Ba phút kết thúc. Tôi và chị Lan bị văng ra khỏi giấc mơ, trở lại thực tại lạnh lẽo của quán phở lúc 2 giờ sáng.
Cậu con trai choàng tỉnh, mồ hôi đầm đìa. Cậu ta nhìn quanh, rồi đột ngột lao đến gầm tủ, lôi ra một chiếc lọ gốm cũ kỹ mà bấy lâu nay cậu cứ ngỡ là lọ đựng muối. Khi mở nắp ra, mùi thơm nồng nàn của sá sùng khô tỏa ra, lấp đầy cả không gian. Cậu ta bật khóc, những giọt nước mắt rơi vào nồi nước dùng đục ngầu.
"Bố ơi..."
Ông cụ Cần đứng đó, hình bóng nhạt dần. Trọng lượng linh hồn của ông dường như nhẹ đi trông thấy, không còn cái màu xám xịt của oán hận nữa. Ông nhìn tôi, gật đầu nhẹ một cái thay cho lời cảm ơn rồi từ từ bay lên theo luồng khói nhang tỏa ra từ bàn thờ tổ tiên.
Cuốn sổ tay của tôi rung lên bần bật: [Nhiệm vụ 01: Hoàn thành. KPI: +10 điểm. Tổng tích lũy: 10/1000. Feedback khách hàng: 5 sao.]
"Hừm, cũng không đến nỗi tệ cho một đứa chuyên chạy deadline như cậu," chị Lan nhả một búng nước trầu (cũng bằng mã) xuống đất. "Nhưng đừng mừng vội. Đây mới là ca 'vỡ lòng' thôi. Ngày mai có một vụ hòa giải cho một linh hồn Hacker vừa chết, hắn đang đòi xóa sạch ổ cứng máy tính trước khi cảnh sát hoặc... vợ hắn chạm vào. Ca đó mới thực sự là logistics kinh dị đấy."
Tôi thở phào, chỉnh lại cái kính cận. "Ít nhất thì tôi cũng hiểu ra một điều, chị Lan ạ."
"Điều gì?"
"Dưới này không có bảo hiểm xã hội, nhưng ít nhất thì khách hàng không bao giờ gọi điện đòi sửa báo cáo vào lúc 2 giờ sáng. Họ chỉ hiện về trong mơ thôi."
Chị Lan bật cười, tiếng quạt giấy lại phe phẩy. Chúng tôi bước ra khỏi quán phở, bóng dáng hai con ma văn phòng nhạt nhòa dưới ánh đèn đường vàng vọt của Hà Nội. Trong túi áo tôi, cuốn sổ tay vẫn tiếp tục nóng lên, báo hiệu một nhiệm vụ mới sắp sửa bắt đầu.
Tôi nhìn lên bầu trời đêm, thầm nghĩ: "10 điểm rồi. Chỉ còn 990 điểm nữa là được làm thiếu gia. Cố lên Lâm, mày làm được!"
Nhưng tôi không hề biết rằng, ở một góc tối của cõi âm, những đôi mắt của "Biệt Đội Oán Hận" đang dõi theo tôi, và chúng không hề thích cái cách tôi làm cho người ta trở nên thanh thản.