MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Người Chết Đi Chạy KPIChương 3: Khi Hacker Trở Thành Khách Hàng Khó Tính

Khi Người Chết Đi Chạy KPI

Chương 3: Khi Hacker Trở Thành Khách Hàng Khó Tính

1,608 từ · ~9 phút đọc

Nếu có ai đó nói với bạn rằng "chết là hết", thì xin chia buồn, đó là lời nói dối mang tính chất Marketing kinh điển nhất mọi thời đại. Chết chỉ là chuyển đổi từ việc chạy deadline trên máy tính sang việc chạy KPI bằng thực thể linh hồn.

Tôi ngồi trong căng-tin của VPHG, nhìn trân trân vào khay đồ cúng mà chị Lan vừa bưng lại. Lại là gà luộc. Một con gà vàng ươm, ngậm bông hoa hồng đỏ thắm, trông thì đẹp nhưng mùi vị của nó đối với một con ma mà nói, cũng giống như nhai một nắm bông gòn thấm nước nhang.

"Ăn đi ma mới. Sếp vừa mới 'vinh danh' cậu trên bảng tin của Văn phòng vì hoàn thành ca phở gia truyền đấy. Đừng có kén cá chọn canh, gà này là gà chạy bộ từ lễ cúng rằm tháng Giêng của một đại gia bất động sản, 'chất lượng sản phẩm' cao hơn hẳn gà công nghiệp ở chợ," chị Lan vừa nói vừa quạt giấy liên hồi, môi đỏ thắm màu trầu.

"Chị Lan, chị có nghĩ là cơ chế lương thưởng ở đây có vấn đề không? 10 điểm cho một ca thay đổi cả vận mệnh của một quán phở?" Tôi đẩy kính, dùng đôi đũa bằng vàng mã khều khều miếng gà. "Nếu tính theo tỷ lệ nỗ lực bỏ ra và lợi nhuận (ROI), tôi đang bị bóc lột sức lao động linh hồn trầm trọng."

"Cậu bớt tính toán lại đi Lâm. Dưới này, 1 điểm cũng quý như kim cương. Cậu có biết bao nhiêu ma vất vưởng ngoài kia đang thèm khát được quẹt thẻ nhân viên như cậu không?" Chị Lan hạ giọng, đôi mắt sắc sảo nhìn quanh rồi ghé sát tai tôi. "Mà chuẩn bị đi, Sếp vừa gửi 'brief' mới. Ca này không dùng tình cảm sướt mướt mà giải quyết được đâu. Khách hàng là một tay Hacker, chết vì giật điện khi đang cố bẻ khóa một sàn tiền ảo."

Tôi mở cuốn "Sổ Sinh Tử Bản Rút Gọn". Thông báo mới hiện lên nhấp nháy:

[Nhiệm vụ 02: Xóa sạch 'dấu vết số' cho khách hàng Trần Văn Tùng. KPI: 15 điểm. Độ khó: High.]

Tùng, hai mươi lăm tuổi. Nghề nghiệp: Hacker tự do. Chấp niệm: Có một thư mục "kín" nằm sâu trong ổ cứng máy tính mà anh ta thà tan biến linh hồn còn hơn để người vợ sắp cưới nhìn thấy.

"Xóa dữ liệu? Đây là yêu cầu can thiệp vào tài sản vật lý của người sống," tôi lẩm bẩm. "Về mặt logistics, tôi không thể chạm vào bàn phím. Về mặt pháp lý, đây là hành vi tiêu hủy chứng cứ."

"Lý thuyết suông!" Chị Lan đập cái quạt xuống bàn. "Tùng đang gào thét ở phòng chờ, dọa sẽ hack luôn cả hệ thống quản lý âm phủ nếu chúng ta không giúp. Hắn bảo trong đó không chỉ có... 'tài liệu học tập', mà còn có thông tin tài khoản ngân hàng giấu kín để cho vợ hắn sau này. Nhưng nếu cô ấy mở ra và thấy đống ảnh chụp cùng người yêu cũ mười năm trước trong cùng thư mục đó thì... bùm! Hòa giải thành hòa diệt."

Chúng tôi di chuyển đến căn hộ của Tùng bằng cách "trượt" qua các kẽ hở của không gian. Căn phòng nồng nặc mùi mì tôm ly và cà phê cũ. Giữa phòng, một linh hồn thanh niên mặc áo thun xám đang xoay quanh chiếc máy tính Alienware đèn LED nháy xanh đỏ, khuôn mặt méo mó vì hoảng loạn.

"Mấy người đến rồi à? Nhanh lên! Linh đang chuẩn bị dùng phần mềm phục hồi dữ liệu để mở ổ D! Cô ấy tưởng tôi giấu quỹ đen đi ngoại tình!" Tùng gào lên khi thấy chúng tôi.

Tôi nhìn vào màn hình. Linh – vị hôn thê của Tùng – đang vừa khóc vừa gõ phím. Cô ấy muốn tìm kiếm sự thật, muốn biết người đàn ông mình sắp cưới có thực sự chung thủy hay không.

"Này anh Tùng, theo phân tích của tôi, lỗi hệ thống ở đây là do anh không biết cách phân loại dữ liệu (Classification)," tôi đẩy kính, giọng đều đều như đang họp bộ phận. "Việc để tài sản tài chính chung với tài liệu nhạy cảm là một rủi ro vận hành nghiêm trọng."

"Giờ không phải lúc giảng bài kinh tế!" Tùng rít lên qua kẽ răng. "Xóa nó đi! Làm ơn!"

Tôi quay sang chị Lan: "Chị Lan, máy Triệu Hồi có chức năng 'Remote Desktop' (điều khiển từ xa) không?"

Chị Lan tủm tỉm cười, rút từ trong ống tay áo ra một chiếc gương đồng cũ kỹ, mặt gương lấm tấm rỉ xanh. "Dưới này chúng tôi gọi là 'Kính Chiếu Yêu đời mới'. Cậu chỉ cần tập trung ý niệm vào mặt gương, sau đó dùng ngón tay tác động lên linh khí của vật dụng. Nhưng nhớ nhé, tác động vào đồ vật dương gian cực kỳ tiêu tốn năng lượng. Nếu cậu làm không nhanh, cậu sẽ bị 'hết pin' và kẹt lại trong máy tính của hắn luôn đấy."

Tôi cầm lấy chiếc gương. Cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Tôi tập trung nhìn vào màn hình máy tính đang hiển thị thanh tiến độ: Recovery: 85%.

"Lâm, tập trung tối ưu hóa quy trình!" tôi tự nhủ.

Tôi không chọn cách xóa file theo kiểu thông thường. Linh đã quá nghi ngờ, nếu dữ liệu biến mất đột ngột, cô ấy sẽ càng đau lòng. Tôi cần một phương án "Marketing truyền thông" tốt hơn.

Tôi áp tay vào linh khí của chiếc ổ cứng. Trong thế giới của tôi, những vòng quay của đĩa từ trông như một cơn lốc xoáy khổng lồ. Tôi bắt đầu thay đổi các bit dữ liệu. Thay vì xóa, tôi đổi tên tất cả các thư mục nhạy cảm thành tên của các bài giảng lập trình, và di chuyển tệp tin chứa thông tin tài khoản ngân hàng lên một vị trí dễ thấy nhất, với cái tên: Dành cho vợ yêu của anh.

Mồ hôi (linh hồn) chảy ròng ròng trên trán tôi. Cảm giác như có hàng nghìn cây kim đang đâm vào ngón tay. Năng lượng thanh thản trong tôi sụt giảm nhanh chóng.

Recovery: 99%... 100%.

Linh nhấn vào thư mục vừa hiện ra. Cô ấy nín thở. Tùng cũng nín thở. Đến cả chị Lan cũng ngừng nhai trầu.

Màn hình hiện lên một video. Đó là đoạn clip Tùng tự quay mình trước khi chết hai ngày, lúc anh đang chuẩn bị cho màn cầu hôn bất ngờ. Trong clip, anh cầm một tờ giấy ghi mật mã ngân hàng và nói: "Linh à, nếu anh có làm việc quá sức mà ngủ quên lâu một chút, thì đây là món quà anh dành cho em để mua căn nhà chúng mình từng mơ ước. Đừng giận anh vì hay giấu giếm nhé."

Tiếng khóc của Linh vỡ òa. Không phải tiếng khóc của sự nghi ngờ bị phản bội, mà là tiếng khóc của một tình yêu được thấu hiểu.

Tùng đứng lặng đi. Những mã độc oán hận đen kịt bám trên vai anh ta bắt đầu tan biến, chuyển thành một làn khói trắng tinh khôi. Anh ta nhìn Linh qua màn hình, nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô, dù cô chẳng thể cảm nhận được gì ngoài một cơn gió mát lạnh thoảng qua.

"Cảm ơn cậu, chuyên viên... Lâm," Tùng mỉm cười, thân hình dần nhạt nhòa. "Cậu nói đúng, tôi quản lý dữ liệu tệ thật. Nhưng ít nhất thì 'feedback' cuối cùng của tôi cũng ổn rồi đúng không?"

Anh ta biến mất, để lại một nụ cười nhẹ nhàng và một căn phòng bớt đi sự lạnh lẽo.

Cuốn sổ tay của tôi rung lên: [Nhiệm vụ 02: Hoàn thành. KPI: +15 điểm. Bonus: +2 điểm vì sáng tạo trong giải pháp. Tổng tích lũy: 27/1000.]

Tôi ngồi bệt xuống sàn, cảm thấy kiệt sức hơn cả hồi còn chạy deadline 48 tiếng. Chị Lan đi lại, vỗ vai tôi một cái đau điếng.

"Làm tốt lắm. Dùng cảm xúc để ghi đè dữ liệu, cậu cũng khá đấy chứ."

"Tôi chỉ... tối ưu hóa trải nghiệm khách hàng thôi," tôi thở dốc, quầng thâm mắt dường như đậm thêm một chút.

"Nghỉ ngơi đi. Sếp vừa mới nhắn tin trên Zalo cõi âm, bảo là chiều nay có một vị khách đặc biệt. Một nghệ sĩ nổi tiếng vừa xuống, đang đòi tổ chức concert ở quảng trường Diêm Đài để tri ân fan. Sếp bảo cậu đi khảo sát hiện trường và lập kế hoạch tổ chức sự kiện (Event Planning)."

Tôi nằm vật ra sàn linh thể, nhìn trần nhà căn hộ của Tùng, nơi Linh vẫn đang ôm lấy chiếc máy tính khóc nức nở.

"Chị Lan ơi..."

"Gì?"

"Lần sau có thể đổi món gà luộc thành trà sữa mã được không? Tôi nghĩ mình cần một chút 'sugar' tâm linh để duy trì tiến độ."

Chị Lan cười lớn, tiếng quạt giấy lạch cạch vang vọng trong gian phòng im lìm. Ngoài kia, mặt trời đang bắt đầu mọc, bắt đầu một ngày mới cho người sống, và một ngày chạy KPI mới cho những kẻ đã khuất như tôi. Chết rồi vẫn phải làm việc, hóa ra đây mới là hình phạt địa ngục thực sự. Nhưng nhìn Linh tìm thấy được món quà cuối cùng của người mình yêu, tôi chợt thấy cái quầng thâm mắt này... có lẽ cũng có giá trị của nó.