Dưới âm phủ, khái niệm “thời gian” là một thứ cực kỳ xa xỉ và khó nắm bắt. Nó không trôi theo nhịp kim đồng hồ mà trôi theo nhịp cháy của những nén nhang trên dương thế. Khi nén nhang cháy tàn, một chu kỳ làm việc của chúng tôi cũng kết thúc.
Nhưng với tôi, cái quầng thâm mắt này là bằng chứng cho thấy dù ở chiều không gian nào, tôi cũng không thoát khỏi cái kiếp "Planner".
"Lâm! Cậu đã làm xong bản kế hoạch sự kiện (Proposal) cho vụ nghệ sĩ chưa?"
Giọng của Sếp Phán Quan vang lên từ văn phòng. Tôi nhìn thấy ông ta đang đứng dựa cửa, tay cầm một chiếc cốc mã có in hình logo một hãng cà phê nổi tiếng, bên trong là trà sữa trân châu đen đậm đặc. Ông ta đang đeo chiếc kính râm dù cõi âm chẳng bao giờ có mặt trời.
"Thưa Sếp, tôi đã hoàn thành khảo sát hiện trường tại Quảng trường Diêm Đài," tôi đẩy kính, lật cuốn Sổ Sinh Tử sang trang mới. "Nhưng về mặt nhân sự và logistics, tôi thấy dự án này có rủi ro cực lớn về mặt kiểm soát đám đông (Crowd Control). Khách hàng lần này là một ca khó: Ca sĩ thần tượng Jayden – chết vì kiệt sức ngay trong đêm tổng duyệt Concert."
Sếp húp một ngụm trà sữa, tặc lưỡi: "Thì thế mới cần đến cậu. Cậu ta đang làm loạn ở sảnh chờ, đòi kiện cả Diêm Đình vì không cho cậu ta hát nốt bài cuối cùng dành cho fan. Fan của cậu ta trên dương thế đang khóc lóc, bỏ ăn bỏ uống, tạo ra một luồng 'năng lượng tiêu cực' khổng lồ bao trùm cả thành phố. Nếu không xử lý dứt điểm, luồng khí này sẽ làm nghẽn mạch luân hồi."
"Vấn đề là..." tôi ngập ngừng, "chúng ta không có hệ thống âm thanh, không có ánh sáng sân khấu, và quan trọng nhất là không có cách nào để fan ở trần gian nghe thấy cậu ta hát."
Chị Lan từ đâu đi tới, tay cầm chiếc quạt giấy gõ nhẹ vào đầu tôi: "Cậu trẻ, cậu quên là chúng ta có 'Máy Triệu Hồi' và 'Kính Chiếu Yêu' à? Cái gì người sống không thấy bằng mắt, họ sẽ thấy bằng tâm."
Jayden – một thanh niên với mái tóc nhuộm bạc, mặc bộ trang phục biểu diễn đính kim sa lấp lánh nhưng đã bị rách vài chỗ – đang ngồi ủ rũ trên một tảng đá xanh lè tại quảng trường. Xung quanh cậu ta là hàng trăm linh hồn trẻ tuổi khác, những người cũng vừa mới xuống đây và vẫn còn đang trong cơn "sốc thần tượng".
"Này, cậu là người của VPHG hả?" Jayden ngước nhìn tôi, đôi mắt đầy vẻ kiêu kỳ nhưng ẩn chứa sự tuyệt vọng. "Làm ơn đi, tôi còn một bài hát. Bài 'Hẹn Nhau Ở Kiếp Sau'. Tôi đã hứa sẽ hát nó lần đầu tiên trong đêm nhạc đó. Nếu không hát được, tôi sẽ không đi đâu cả."
Tôi ngồi xuống cạnh cậu ta, mở bản ghi chép ra. "Được rồi, Jayden. Hãy coi tôi là đơn vị tổ chức sự kiện của cậu. Chúng ta sẽ thực hiện một buổi 'Livestream Tâm Linh'. Nhưng cậu phải hiểu rõ điều kiện: Sau bài hát này, cậu phải ký vào biên bản hòa giải và đi đầu thai ngay lập tức. Không có 'Encore', không có ký tặng, hiểu chứ?"
Jayden gật đầu dứt khoát: "Chỉ cần họ nghe thấy, tôi chấp nhận mọi điều khoản."
Quy trình vận hành bắt đầu. Chị Lan đóng vai trò "Kỹ thuật viên âm thanh", chị dùng chiếc quạt giấy để điều phối những luồng gió lạnh, tạo thành một hệ thống khuếch đại tự nhiên. Sếp Phán Quan thì hào phóng cho mượn bộ đèn LED mã trên bàn làm việc của mình để tạo hiệu ứng ánh sáng.
Riêng tôi, tôi phải làm một việc khó nhất: Kết nối luồng sóng âm thanh từ cõi âm vào giấc mơ của hàng vạn fan hâm mộ cùng một lúc. Đây là một ca "đa nhiệm" (Multitasking) kinh khủng nhất mà tôi từng đảm nhận.
"Ba... hai... một... On air!" Tôi hô lớn, tay ấn mạnh vào mặt gương đồng.
Toàn bộ Quảng trường Diêm Đài bỗng chốc rực sáng. Jayden đứng dậy, cầm lấy chiếc micro làm bằng cuống nhang gọt nhọn. Ở trên dương thế, tại các buổi lễ tưởng niệm đang diễn ra rải rác khắp nơi, hàng nghìn fan hâm mộ bỗng cảm thấy một cơn buồn ngủ kỳ lạ ập đến. Họ gục xuống, và trong bóng tối của tâm trí, tiếng nhạc bắt đầu vang lên.
Giọng Jayden cất lên, thanh thoát và không còn vướng bận những mệt mỏi của thể xác. Cậu ta hát về những lời hứa, về sự chia ly và về việc hãy tiếp tục sống tốt dù người mình yêu thương không còn nữa.
Tôi đứng ở cánh gà (thực chất là một cột đá mục nát), mắt không rời khỏi cuốn Sổ Sinh Tử. Năng lượng thanh thản của Jayden đang tăng vọt. Nhưng đồng thời, chỉ số năng lượng của tôi cũng đang tụt dốc không phanh. Việc duy trì kênh truyền tín hội cho hàng vạn người giống như việc chạy một phần mềm nặng đô trên một chiếc máy tính đời cũ.
"Cố lên Lâm! Chỉ còn một điệp khúc nữa thôi!" Chị Lan hét lên giữa tiếng gió thổi mạnh.
Mắt tôi nhòe đi. Quầng thâm mắt dường như đang rỉ máu linh hồn. Tôi cảm thấy mình sắp tan biến. Nhưng rồi, tôi nhìn thấy Jayden mỉm cười. Cậu ta không còn là một ngôi sao kiêu ngạo nữa, mà chỉ là một chàng trai trẻ vừa hoàn thành xong tâm nguyện cuối cùng.
Khi nốt nhạc cuối cùng kết thúc, Jayden cúi chào thật sâu trước khoảng không vô định. Ở dương gian, hàng vạn fan hâm mộ tỉnh dậy cùng một lúc, nước mắt lã chã rơi nhưng lòng họ bỗng nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Họ cảm thấy như mình vừa thực sự được nói lời tạm biệt.
Jayden quay lại nhìn tôi, thân hình cậu ta bắt đầu phát ra ánh sáng vàng nhạt – dấu hiệu của một linh hồn đã sẵn sàng luân hồi.
"Cảm ơn anh, Planner. Anh tổ chức sự kiện tốt hơn cả công ty cũ của tôi đấy."
Cậu ta bước vào vòng xoáy ánh sáng và biến mất.
Cuốn sổ tay của tôi rung lên một hồi dài: [Nhiệm vụ 03: Hoàn thành xuất sắc. KPI: +50 điểm. Bonus: +20 điểm vì quy mô sự kiện cấp thành phố. Tổng tích lũy: 97/1000.]
Tôi ngã vật ra sàn quảng trường, hơi thở linh hồn đứt quãng. Sếp Phán Quan đi tới, dùng đôi Sneaker hiệu mã đá nhẹ vào chân tôi.
"Khá khen cho cậu trẻ. 97 điểm rồi đấy, tiến độ nhanh hơn ta tưởng. Nhưng đừng có nằm đó mà hưởng thụ, dậy mau!"
"Sếp... cho tôi nghỉ phép... một giây được không?" tôi thều thào.
"Nghỉ phép cái gì? Cậu không thấy cái chỉ số màu đỏ đang nhấp nháy trên sổ sao?"
Tôi nhìn vào trang tiếp theo của cuốn sổ. Một dòng chữ đỏ đậm, to bản hiện lên:
[CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN SỰ CAN THIỆP CỦA BIỆT ĐỘI OÁN HẬN VÀO CA HÒA GIẢI TIẾP THEO.]
"Hết show diễn rồi, bây giờ đến màn kịch tính đây," chị Lan xếp quạt lại, khuôn mặt trở nên nghiêm túc lạ thường. "Bọn chúng vừa đánh cắp hồ sơ của một vụ án 'Quỹ đen dưới gầm giường'. Nếu cậu không nhanh chân, linh hồn đó sẽ biến thành ác ma và phá nát cả một khu phố đấy."
Tôi lồm cồm bò dậy, chỉnh lại cái kính cận đã nứt một bên tròng. Đúng là cái kiếp làm thuê, dù sống hay chết cũng không thoát khỏi cảnh "hết job này đến job khác".
"Chị Lan, chuẩn bị logistics đi," tôi nói, giọng lạnh lùng như một CEO đang chuẩn bị vào cuộc họp cổ đông. "Lần này chúng ta không đi hòa giải bình thường nữa. Chúng ta đi... giành giật khách hàng."
Dưới ánh đèn lờ mờ của âm phủ, tôi bắt đầu nhận ra rằng con đường tích 1000 điểm KPI của mình sẽ không chỉ toàn trà sữa và những bài hát cảm động. Có những thứ tối tăm hơn đang chờ đợi, và chúng không hề muốn bất cứ ai được thanh thản.
Tôi rảo bước theo chị Lan, trong đầu thầm tính toán: "Còn 903 điểm. Nếu mỗi vụ 50 điểm thì mình chỉ cần 18 vụ nữa thôi. Cố lên Lâm, vì ngôi biệt thự và dàn siêu xe ở kiếp sau!"