Nếu hỏi tôi điều gì đáng sợ hơn một bản báo cáo tài chính sai số, tôi sẽ trả lời ngay: Đó là một khách hàng đang chuẩn bị biến thành ác ma vì tiếc tiền.
Vụ án lần này có tên mã là "Gầm Giường Đẫm Lệ". Đối tượng là bác Chính, một thợ xây về hưu chết do trượt chân ngã cầu thang. Chấp niệm của bác không phải là vợ con hay ước mơ dang dở, mà là một bọc nilon đen chứa hai trăm triệu tiền mặt – số tiền bác định dùng để lo cho con trai đi học nghề – hiện đang nằm im lìm dưới gầm chiếc giường gỗ mục nát.
"Chị Lan, tại sao chỉ số oán hận của khách hàng lại tăng vọt lên 85% chỉ trong mười phút?" Tôi vừa chạy vừa hỏi, đôi giày Tây nện vào hư không tạo ra những đốm lửa xanh lập lòe.
Chị Lan xếp quạt lại, mặt biến sắc: "Vì Biệt Đội Oán Hận đã nhúng tay vào! Bọn chúng đang rỉ tai bác Chính rằng con trai bác sẽ dùng số tiền đó để nướng vào bài bạc thay vì đi học. Một khi linh hồn tin rằng tâm nguyện mình bị phản bội, họ sẽ hóa ác."
Chúng tôi đáp xuống căn phòng trọ chật hẹp ở ngoại ô. Mùi nhang muỗi nồng nặc quyện với mùi ẩm mốc. Trên chiếc giường cũ, con trai bác Chính – một thanh niên tên Hùng – đang nằm vật vã khóc, bên cạnh là một thầy cúng đang múa may quay cuồng, gõ chuông ầm ĩ.
"Quỷ! Có quỷ trong nhà này!" Lão thầy cúng hét lên, tay vung nắm gạo muối tung tóe.
Gạo muối trần gian không làm đau được ma, nhưng nó làm vẩn đục linh khí. Tôi thấy bác Chính đang đứng ở góc nhà, thân hình tỏa ra làn khói đen kịt. Bên cạnh bác là một thực thể mờ ảo, không có mặt, chỉ có cái miệng rộng hoác đang thì thầm: "Nhìn nó xem... nó đang mời thầy về đuổi ông đi đấy... Nó muốn lấy tiền của ông để đi bao gái, chơi game... Đốt nhà đi Chính, đốt hết đi cho bõ công giữ..."
"Này! Dừng lại ngay!" Tôi lao tới, giơ cuốn Sổ Sinh Tử ra như một tấm khiên. "Dừng lại các hành vi can thiệp trái phép vào tiến độ công việc của tôi!"
Cái thực thể không mặt kia quay lại, cười khanh khách: "Ồ, ma mới của VPHG đây sao? Cậu định hòa giải cái gì? Sự thật là con người luôn tham lam. Thằng bé kia sẽ tiêu sạch tiền trong một tuần. Để chúng tôi giúp bác Chính mang số tiền đó xuống suối vàng bằng một mồi lửa nhé?"
"Phân tích dữ liệu của tôi cho thấy xác suất đó chỉ là 12%!" Tôi gào lên, dù biết mình đang nói một cách vô nghĩa với kẻ phản diện.
Bác Chính không nghe thấy tôi. Bác đang gầm rú, đôi bàn tay đen đúa đưa về phía ổ điện. Chỉ cần một cú chập điện, cả căn phòng gỗ này sẽ thành bình địa.
"Chị Lan! Cần phương án tối ưu hóa khẩn cấp!"
"Cậu dùng Máy Triệu Hồi đi! Tôi sẽ cầm chân tên khốn này!" Chị Lan rút từ trong áo độn vai ra hai chiếc kim châm dài, lao thẳng vào thực thể không mặt.
Tôi run rẩy quay số trên chiếc điện thoại bàn giấy mã. Một lần nữa, không gian rung chuyển. Tôi không nhập mộng cho Hùng, vì cậu ta đang quá hoảng loạn. Tôi cần một đối tượng trung gian.
Tôi nhìn thấy con mèo già đang nằm dưới gầm giường, ngay sát bọc tiền.
"Mèo? Nghiêm túc đấy chứ Lâm?" Tôi tự lẩm bẩm, nhưng không còn cách nào khác. Tôi kết nối linh cảm của mình với con mèo.
Trong cơn mê sảng của lão thầy cúng và sự gào thét của linh hồn bác Chính, con mèo bỗng dưng đứng phắt dậy. Nó không kêu "meo meo" bình thường mà gầm lên một tiếng như hổ mang. Nó lao vào chân Hùng, cào một phát thật đau, rồi chui tọt xuống gầm giường, dùng chân lôi bọc nilon đen ra giữa sàn nhà.
Hùng giật mình, nhìn theo con mèo. Khi nhìn thấy bọc nilon quen thuộc, cậu sững người. Cậu run rẩy mở nó ra.
Bác Chính khựng lại. Ngón tay bác chỉ còn cách ổ điện vài milimet.
Hùng không lấy tiền ra đếm. Cậu ôm bọc tiền vào lòng, khóc nức nở: "Bố ơi... con biết bố giấu tiền ở đây để con đi học... Con hứa với bố, con sẽ không làm bố thất vọng. Con sẽ đi học sửa xe, con sẽ lo cho mẹ... Bố đừng có ám con nữa, bố đi thanh thản đi bố ơi..."
Cái miệng của tên thuộc Biệt Đội Oán Hận méo xệch. Ánh sáng vàng từ bọc tiền – thứ ánh sáng của sự hy sinh và lòng hiếu thảo – hất văng làn khói đen ra khỏi người bác Chính.
Bác Chính nhìn con trai, rồi nhìn xuống đôi bàn tay đen đúa của mình. Khói đen tan biến, bác trở lại hình dáng một ông lão thợ xây hiền lành với bộ quần áo dính đầy vôi vữa.
"Nó... nó biết thật à?" Bác Chính lẩm bẩm, nước mắt linh hồn chảy dài.
"Nó là con trai ông mà," tôi thở phào, đóng cuốn sổ lại. "Dữ liệu cho thấy tình thân luôn có biên lợi nhuận cao hơn sự nghi ngờ."
Tên thực thể không mặt rít lên một tiếng đầy căm phẫn rồi tan biến vào bóng tối. Chị Lan thu hồi kim châm, thở hổn hển: "Suýt nữa thì hỏng việc. May mà cậu nhanh trí dùng con mèo."
Bác Chính cúi đầu chào chúng tôi. Bác biến mất cùng với hơi ấm cuối cùng của bọc tiền.
Cuốn sổ tay rung lên: [Nhiệm vụ 04: Hoàn thành. KPI: +20 điểm. Bonus: +5 điểm vì đẩy lùi sự can thiệp của Biệt Đội Oán Hận. Tổng tích lũy: 122/1000.]
Tôi ngồi bệt xuống cạnh con mèo già. Nó liếm lông, nhìn tôi bằng đôi mắt xanh lè như muốn đòi phí thù lao.
"Lâm, cậu bắt đầu biết cách lách luật rồi đấy," chị Lan cười, nhét chiếc quạt vào túi. "Nhưng hãy cẩn thận. Biệt Đội Oán Hận đã bắt đầu chú ý đến cậu. Chúng không thích những ca hòa giải thành công, vì điều đó làm giảm nguồn cung linh hồn cho phe bóng tối."
"Tôi không quan tâm phe nào," tôi mệt mỏi đáp, nhìn Hùng đang lau nước mắt và cất bọc tiền vào tủ kính dưới chân bàn thờ bố. "Tôi chỉ quan tâm đến việc bao giờ thì tôi đủ điểm để không phải ăn gà luộc nữa."
"Vậy thì chuẩn bị đi. Sếp vừa mới ping trên Slack tâm linh rồi," chị Lan đưa cho tôi một tờ lệnh mới. "Lần này là một vụ cực kỳ 'hack não'. Một cụ ông chết khi đang giữ bí mật về một đứa con riêng, và người tìm đến chúng ta không phải người sống, mà là bà vợ của cụ ấy... người cũng đã chết từ mười năm trước."
Tôi ôm đầu rên rỉ: "Hòa giải giữa hai người chết? Đây là tranh chấp nội bộ rồi! Logistics kiểu gì đây?"
Tôi đứng dậy, chỉnh lại bộ vest càng lúc càng nhăn nhúm. Chặng đường 1000 điểm vẫn còn dài dằng dặc, và tôi nhận ra rằng, dù ở cõi âm hay dương, văn phòng vẫn luôn là chiến trường. Mà ở chiến trường này, vũ khí của tôi chỉ là một cuốn sổ tay và một cái tâm đôi khi... quá dễ mủi lòng.
"Chị Lan, đợi tôi với! Đi mua trà sữa mã trước khi nhận job mới được không?"