MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Người Chết Đi Chạy KPIChương 6: Khi Ma Cũ Đi Đòi Nợ Ma Mới

Khi Người Chết Đi Chạy KPI

Chương 6: Khi Ma Cũ Đi Đòi Nợ Ma Mới

1,459 từ · ~8 phút đọc

Dưới âm phủ, lạm phát không tính bằng phần trăm giá thực phẩm, mà tính bằng số lượng đồ mã người sống đốt xuống. Có đợt người ta rộ lên mốt đốt siêu xe, biệt thự giấy khiến giá trị đồng tiền vàng âm phủ rớt giá thê thảm, làm tôi – một nhân viên thực tập đang tích góp từng đồng lương mã – cảm thấy tương lai đầu thai làm thiếu gia càng lúc càng xa vời.

Tôi đang ngồi lúi húi dùng bút xóa mã sửa lại vài con số trong báo cáo tiến độ thì một luồng khí lạnh buốt tràn vào. Không phải cái lạnh sương khói thông thường, mà là cái lạnh của sự thịnh nộ.

"Lâm! Có khách hàng 'Vip' tìm cậu kìa!" Sếp Phán Quan nói vọng ra, tay đang cầm một ly trà sữa matcha trân châu trắng, mắt dán vào màn hình chiếc iPad mã để xem xu hướng TikTok.

Tôi ngẩng đầu lên và suýt nữa thì đánh rơi cuốn Sổ Sinh Tử. Trước mặt tôi là một cụ bà với mái tóc bạc phơ bới cao, mặc bộ áo dài nhung đen sang trọng. Chỉ có điều, thân hình bà tỏa ra một vầng hào quang tím ngắt – dấu hiệu của một linh hồn đã ở dưới này rất lâu và có "số má".

"Cậu là Lâm? Người vừa giúp lão Cần quán phở thanh thản đầu thai?" Bà cụ hỏi, giọng sắc lẹm như dao cạo.

"Dạ... đúng là tôi. Thưa bà, bà cần hỗ trợ về mặt logistics tâm linh hay khiếu nại dịch vụ ạ?" Tôi đẩy kính, theo thói quen đứng dậy kéo ghế mời khách.

Bà cụ đập mạnh tay xuống bàn làm tập hồ sơ của tôi bay tứ tung. "Hòa giải cái gì! Tôi đến đây để đòi nợ! Chồng tôi – lão Nghị – vừa mới xuống đây sáng nay. Lão trốn tôi mười năm rồi, giờ lão chết, lão tưởng lão thoát được tôi chắc?"

Hóa ra đây là cụ bà tên Xuân, đã mất từ mười năm trước. Chồng bà, cụ Nghị, vừa mới qua đời vì tuổi già. Thông thường, các cặp vợ chồng gặp lại nhau ở cõi âm sẽ là một màn đoàn tụ đẫm nước mắt, nhưng với cụ Xuân, đây là một cuộc truy quét tội phạm.

"Lão giấu tôi một đứa con riêng! Mười năm qua ở dưới này, tôi không đi đầu thai chỉ để chờ ngày lão xuống đây khai ra đứa bé đó ở đâu!" Cụ Xuân nghiến răng.

Tôi nhìn vào cuốn sổ tay. Thông tin vụ án hiện lên: [Nhiệm vụ 05: Hòa giải tranh chấp nội bộ giữa hai linh hồn. KPI: 30 điểm. Lưu ý: Đối tượng là ma cũ, có khả năng gây sát thương vật lý lên thực tập sinh.]

Chị Lan đứng dựa cột, nhả một búng nước trầu rồi cười hô hố: "Ca này hay đây. Ma cũ đi đòi nợ ma mới. Lâm, cậu định dùng phân tích SWOT hay là biểu đồ hình nến để giải quyết cơn ghen mười năm của một bà lão?"

"Chị Lan, đừng có châm chọc tôi," tôi lầm bầm, rồi quay sang cụ Xuân. "Thưa bà, để tối ưu hóa quy trình, tôi cần đối chất với cụ ông Nghị. Chúng ta không thể giải quyết vấn đề nếu chỉ có thông tin từ một phía (One-sided data)."

Chúng tôi di chuyển đến khu vực sảnh chờ "Tạm trú". Cụ Nghị đang ngồi thu mình trong một góc, tay run run cầm bát cơm cúng trắng xóa. Vừa nhìn thấy cụ Xuân, cụ Nghị suýt nữa thì sặc, linh thể run bần bật như cầy sấy.

"Bà... Xuân? Bà vẫn chưa đi sao?"

"Đi đâu? Đi để ông ở trên đó rước đứa con hoang về thờ tự à?" Cụ Xuân lao tới, nhưng tôi kịp thời đưa cuốn Sổ Sinh Tử ra ngăn lại.

"Dừng lại! Đề nghị hai bên giữ bình tĩnh để thiết lập phiên điều trần," tôi dõng dạc nói, dù trong lòng đang run cầm cập. "Cụ Nghị, thưa cụ, sự minh bạch về thông tin là cốt lõi của việc hòa giải. Cụ có đứa con riêng nào không?"

Cụ Nghị nhìn bà Xuân, rồi nhìn tôi, đôi mắt già nua nhòa lệ. Cụ thở dài một tiếng não nề: "Bà Xuân ơi, tôi nợ bà một lời giải thích. Nhưng không phải con riêng... đó là đứa cháu của người đồng đội cũ đã cứu mạng tôi năm xưa. Bố mẹ nó mất sớm, tôi giấu bà gửi tiền trợ cấp cho nó vì sợ tính bà hay ghen tuông lại nghĩ ngợi lung tung. Tôi định nói, nhưng rồi bà đi nhanh quá..."

Cả căn phòng bỗng chốc im lặng. Cụ Xuân khựng lại, hào quang tím quanh người nhạt dần. "Ông nói thật? Thế cái ảnh đứa bé gái trong ví ông lúc nào cũng mang theo..."

"Là nó đấy. Bây giờ nó đã trưởng thành, nó là đứa con hiếu thảo nhất mà tôi từng thấy. Trước khi tôi đi, chính nó là người cầm tay tôi, chứ không phải mấy đứa con ruột chỉ biết chia chác đất cát của chúng ta."

Tôi cảm thấy không khí quanh mình thay đổi. Chấp niệm mười năm của cụ Xuân không phải là hận thù, mà là nỗi sợ bị phản bội. Khi dữ liệu được cập nhật đúng thực tế, hệ thống oán hận tự động sụp đổ.

Tôi nhanh chóng rút Máy Triệu Hồi ra, kết nối vào giấc mơ của cô gái nọ – người đang quỳ bên linh cữu cụ Nghị trên trần thế.

Trong làn khói nhang nghi ngút, hình ảnh cô gái hiền hậu, đang thành tâm khấn vái cho cả "ông Nghị" và "bà Xuân" (người mà cô luôn gọi là bà nội dù chưa từng gặp mặt) hiện ra rõ nét trong mặt gương đồng.

Cụ Xuân nhìn thấy cô gái ấy, thấy sự chân thành trong ánh mắt cô, bao nhiêu lớp băng trong lòng đều tan chảy. Bà quay sang nhìn cụ Nghị, lần này không còn là sự giận dữ, mà là sự hối lỗi muộn màng.

"Tôi... tôi già rồi mà còn hồ đồ quá."

"Bà không hồ đồ, bà chỉ yêu tôi quá thôi," cụ Nghị mỉm cười, nắm lấy tay vợ.

Cả hai linh hồn bắt đầu phát ra ánh sáng trắng nhạt. Họ không cần tôi phải nói thêm câu nào về KPI hay tối ưu hóa nữa. Tình cảm tự nó có một hệ thống vận hành hoàn hảo mà không một chuyên viên phân tích nào có thể can thiệp.

Cuốn sổ tay của tôi rung lên: [Nhiệm vụ 05: Hoàn thành. KPI: +30 điểm. Bonus: +5 điểm vì hòa giải nội bộ. Tổng tích lũy: 157/1000.]

Khi hai ông bà cụ biến mất vào vòng luân hồi, tôi ngồi phịch xuống ghế đá, cảm giác như mình vừa chạy xong một cái marathon dài mười năm.

Chị Lan đi tới, đưa cho tôi một chén trà xanh (loại dành cho ma). "Làm tốt lắm Lâm. Cậu bắt đầu hiểu rằng dưới này, đôi khi sự thật còn quan trọng hơn cả sự thanh thản."

"Tôi chỉ thấy mệt thôi chị Lan ạ," tôi nhấp một ngụm trà nhạt thếch. "Tại sao người ta sống không chịu nói thật với nhau một câu, để rồi chết rồi lại phải hành hạ một đứa thực tập sinh như tôi?"

"Vì con người là giống loài phức tạp nhất mà hệ thống này từng quản lý," chị Lan thở dài, mắt nhìn về phía xa xăm. "Mà này, chuẩn bị đi. Sếp vừa mới nhận được một 'Ticket' khẩn cấp từ ban quản lý nghĩa trang. Có một vụ tranh chấp đất đai... nhưng là đất mộ. Một đại gia mới xuống đòi chiếm 'view' đẹp của một lão hành khất đã nằm đó ba mươi năm. Vụ này không chỉ có oán hận, mà còn có cả 'Biệt Đội Oán Hận' đang tổ chức biểu tình đòi quyền lợi cho người nghèo cõi âm đấy."

Tôi ôm đầu đứng dậy: "Lại là tranh chấp bất động sản? Logistics phân phối đất đai dưới này nát thế sao? Đi thôi chị Lan, để tôi xuống xem cái 'view' đó có gì mà họ tranh giành dữ vậy."

Tôi bước đi, cái quầng thâm mắt vẫn không hề mờ đi, nhưng trong lòng bắt đầu có một chút gì đó khác lạ. Chết không phải là kết thúc, mà là cơ hội để sửa chữa những báo cáo sai lệch của cuộc đời. Và tôi, Lâm "Thực tập sinh", chính là kẻ đi nhặt nhạnh những mảnh ghép sai lệch đó.

"Đợi đã chị Lan! Có thể cúng cho tôi một bát phở bò không? Tôi ngán gà luộc lắm rồi!"