Nếu bạn nghĩ rằng mua đất ở thành phố là một cơn ác mộng về chi phí, thì hãy thử một lần tham khảo giá "địa ốc nghĩa trang" vào những ngày đẹp trời. Ở cõi âm, vị trí đặt mộ không chỉ là vấn đề thẩm mỹ, nó là một dạng "logistics tâm linh" ảnh hưởng trực tiếp đến chất lượng nhang khói và độ thanh thản của khách hàng.
"Lâm, đừng có nhìn chằm chằm vào biểu đồ giá vàng mã nữa. Chúng ta có một ca khẩn cấp tại nghĩa trang thành phố," Sếp Phán Quan nói, tay quấy ly trà sữa matcha bằng một chiếc ống hút làm từ tre mã. "Một vụ tranh chấp mặt bằng kinh hoàng đang đe dọa chỉ số hài lòng của khu vực."
Tôi đẩy kính, nhanh chóng thu dọn mớ giấy tờ trên bàn. "Thưa Sếp, tôi đã nhận được thông báo. Một đại gia mới xuống đang cố tình lấn chiếm 'view' của một khách hàng kỳ cựu. Về mặt quản trị rủi ro, đây là một vụ vi phạm quyền sử dụng đất dài hạn nghiêm trọng."
Chị Lan đã đợi sẵn ở cửa văn phòng, chiếc quạt giấy phe phẩy nhịp nhàng nhưng đôi chân đi đôi guốc mộc lại bước nhanh thoăn thoắt qua những không gian gấp khúc. Chúng tôi hiện ra giữa một khu nghĩa trang cổ kính, nơi sương mù trắng xóa lờ lững trôi quanh những ngôi mộ đá rêu phong.
Ngay trung tâm khu đất "vàng" của nghĩa trang — nơi có hướng nhìn ra con suối nhỏ và đón được nhiều ánh nắng ban mai nhất — một cuộc cãi vã đang nổ ra kịch liệt.
"Cái chỗ này là con trai ta đã đặt cọc cho ta từ ba năm trước bằng một xấp đô-la mã dày cộp! Ngươi là cái thứ hành khất rách rưới, nằm đây ba mươi năm chẳng có nổi một nén nhang tử tế, cút ngay sang khu mộ vô danh mà nằm!"
Kẻ đang hét lên là một linh hồn mập mạp, mặc bộ comple bóng bẩy, cổ đeo dây chuyền vàng mã to bằng xích chó. Đó là ông Phát, một đại gia bất động sản vừa qua đời vì cao huyết áp. Đối diện với ông là lão Tứ, một ông cụ gầy gò, mặc bộ đồ bà ba nâu sờn cũ, đang ngồi bệt trên nấm mộ đất thấp bé, đôi mắt đục mờ nhìn vào hư không.
"Tôi nằm đây ba mươi năm rồi... Đô-la của ông không mua được cái hơi ấm của đất này đâu..." Lão Tứ thào thào đáp.
"Hơi ấm cái gì! Ta sẽ bảo con ta xây cho ta một tòa lâu đài bằng đá cẩm thạch ngay đây, che khuất luôn cái mớ đất cỏ của ngươi!" Ông Phát gầm lên, tay vung vẩy một chiếc gậy đầu rồng lấp lánh.
Tôi bước vào giữa hai người, giơ cuốn Sổ Sinh Tử ra. "Đề nghị các bên giữ trật tự. Tôi là Lâm, chuyên viên hòa giải. Thưa ông Phát, theo dữ liệu của tôi, vị trí này đúng là đã thuộc về lão Tứ từ năm 1996. Việc ông sử dụng 'vốn mã' để chèn ép người đi trước là vi phạm chính sách cạnh tranh công bằng của địa phủ."
Ông Phát nhổ toẹt một bãi linh khí xuống đất. "Công bằng cái gì? Tiền là luật! Ở trên kia ta mua được cả thành phố, thì dưới này ta mua được cái nghĩa trang này là chuyện thường!"
Bỗng nhiên, từ trong những lùm cây tối tăm quanh nghĩa trang, hàng chục linh hồn xám xịt bắt đầu hiện ra. Họ không có mặt rõ ràng, tay cầm những nén nhang cháy dở như vũ khí. Đó là "Biệt Đội Oán Hận". Kẻ cầm đầu, một linh hồn cao lớn với giọng nói vang vọng như tiếng sấm, bước tới:
"Lâm! Cậu thấy chưa? Kẻ giàu chết đi vẫn muốn đè đầu cưỡi cổ kẻ nghèo. Lão Tứ đã chịu khổ cả đời rồi, chết rồi vẫn không có nổi một chỗ nằm yên. Bọn ta sẽ giúp lão Tứ đòi lại công lý bằng cách kéo gã đại gia này xuống tầng địa ngục sâu nhất!"
Đám linh hồn oán hận bắt đầu hò hét, không khí trở nên đặc quánh và lạnh lẽo đến mức tôi cảm thấy linh thể mình bắt đầu đông cứng.
"Bình tĩnh! Mọi hành vi bạo lực đều làm giảm chỉ số hòa giải!" Tôi gào lên, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. "Chị Lan! Cần hỗ trợ kỹ thuật!"
Chị Lan khẽ gật đầu, rút từ trong ống tay áo ra một chiếc gương đồng, nhưng lần này chị không dùng để soi mà để phản chiếu ánh trăng bạc vào nấm mộ của lão Tứ.
"Lâm, nhìn kìa. Vấn đề không phải là cái view, vấn đề là cái gốc rễ."
Tôi quan sát kỹ nấm mộ của lão Tứ. Bên dưới lớp đất khô cằn, có một hộp sắt rỉ sét chứa đầy những mẩu giấy cũ. Đó là những lá thư. Ba mươi năm qua, lão Tứ không có nhang khói từ người thân, nhưng mỗi năm vào ngày giỗ, có một người phụ nữ mù vẫn tìm đến, ngồi bên mộ lão suốt cả ngày để đọc những lá thư mà hai người đã viết cho nhau thời chiến tranh.
"Ông Phát, nhìn vào mặt gương này đi," tôi hét lớn, xoay chiếc gương về phía ông đại gia. "Ông có lâu đài cẩm thạch, có vàng mã đốt thành núi, nhưng ông có nổi một người sẵn sàng ngồi trong bóng tối suốt ba mươi năm chỉ để trò chuyện với cái nấm mộ của ông không?"
Trong mặt gương, hình ảnh người phụ nữ mù già nua đang lụi cụi thắp một nén nhang nhỏ, run rẩy chạm tay vào bia mộ đá đã mòn tên của lão Tứ hiện lên. Bà không giàu, bà chỉ có một tình yêu bền bỉ hơn cả cái chết.
Ông Phát sững sờ. Chiếc gậy đầu rồng trong tay ông rơi xuống đất. Sự hào nhoáng của bộ comple giấy bắt đầu bong tróc, lộ ra một linh hồn cô đơn, trống rỗng. Ông ta có tất cả, nhưng lại chẳng có ai thực sự thương nhớ mình ngoài những đứa con đang tranh giành di chúc trên kia.
"Ba mươi năm... vẫn còn có người đến thăm sao?" Ông Phát lẩm bẩm, giọng lạc đi.
Biệt Đội Oán Hận thấy mục tiêu bắt đầu dao động, chúng tức giận rít lên và định lao vào tấn công. Nhưng lão Tứ bỗng đứng dậy, nấm mộ đất của lão bừng sáng một luồng hào quang ấm áp.
"Đủ rồi... Các người đừng làm loạn nữa," lão Tứ nhìn ông Phát bằng ánh mắt bao dung. "Đất này rộng lắm... Ông muốn nằm đây cũng được, tôi sẽ nhường cho ông một nửa. Tôi quen với sự chật hẹp rồi, chỉ cần bà ấy còn tìm thấy tôi là được."
Sự bao dung của lão Tứ giống như một liều thuốc giải độc cực mạnh. Luồng khí đen của Biệt Đội Oán Hận bị đẩy lùi, chúng gầm gừ rồi tan biến vào bóng tối khi thấy "con mồi" không còn oán khí để khai thác.
Ông Phát quỳ sụp xuống trước lão Tứ. "Tôi sai rồi... Tôi tưởng tiền mua được sự bình yên... Hóa ra tôi là kẻ nghèo nhất ở đây."
Tôi nhanh chóng ghi chép vào sổ: "Tối ưu hóa không gian sử dụng đất: Chia sẻ mặt bằng. Giải quyết xung đột: Bằng sự đồng cảm."
Cuốn sổ tay rung lên bần bật: [Nhiệm vụ 06: Hoàn thành. KPI: +40 điểm. Bonus: +15 điểm vì ngăn chặn bạo loạn linh hồn. Tổng tích lũy: 212/1000.]
Khi bình minh (thứ ánh sáng xám nhạt của cõi âm) bắt đầu ló rạng, ông Phát quyết định dời mộ sang một góc yên tĩnh hơn, nhường lại toàn bộ không gian cho lão Tứ, và hứa sẽ dùng "tín dụng mã" của mình để phù hộ cho người phụ nữ mù kia có sức khỏe.
Chúng tôi bước đi trên con đường mòn đầy sương. Chị Lan nhìn tôi, khóe môi hơi nhếch lên: "Lâm, cậu bắt đầu biết cách 'đọc' giữa những dòng kẻ rồi đấy. Logistics không chỉ là vận chuyển đồ đạc, mà là vận chuyển sự tha thứ."
"Tôi chỉ thấy là mình vừa thoát chết thêm một lần nữa thôi," tôi thở dài, nhìn vào quầng thâm mắt vẫn đậm đặc trong mặt gương. "Chị Lan, chị có thấy lạ không? Tại sao Biệt Đội Oán Hận lại can thiệp sâu vào các ca của tôi như vậy?"
Chị Lan im lặng một lúc, chiếc quạt giấy ngừng phẩy. "Vì cậu đang làm rất tốt, Lâm ạ. Và dưới này, người làm tốt thường là người bị ghét nhất. Sếp đang đợi ở văn phòng, có vẻ như Ticket tiếp theo sẽ liên quan trực tiếp đến quá khứ của cậu đấy."
Tôi khựng lại. Quá khứ? Một kẻ chết vì deadline thì có quá khứ gì ngoài những bảng tính Excel và những đêm trắng cà phê? Nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của chị Lan, tôi biết rằng KPI sắp tới sẽ không chỉ là những con số khô khan.
"Về thôi. Tôi đói rồi. Mong là bữa sáng nay không phải là gà luộc..."