Cái chết không làm tôi thông minh hơn, nó chỉ làm tôi bận rộn theo một cách phi lý hơn.
Tôi đang ngồi ở căng-tin VPHG, cố gắng dùng đôi đũa mã gắp một miếng "gà luộc tâm linh" thì cuốn Sổ Sinh Tử Bản Rút Gọn trong túi áo vest rung lên bần bật. Cơn rung chấn mạnh đến mức làm đổ cả chén rượu cúng nhạt nhẽo. Tôi thở dài, quẹt tay lên màn hình giấy da của cuốn sổ. Một thông báo đỏ rực hiện lên:
[NHIỆM VỤ KHẨN CẤP: Ticket #007 - Truy tìm tài sản thất lạc. KPI: 60 điểm. Địa điểm: Công ty Logistics Toàn Cầu – Văn phòng cũ của Lâm.]
Miếng gà rơi phịch xuống bát. Tim tôi (nếu còn đập) chắc chắn đã trật một nhịp. Văn phòng cũ. Nơi có chiếc bàn làm việc gỗ ép rẻ tiền, nơi tôi đã trút hơi thở cuối cùng trên bàn phím giữa một đêm chạy deadline điên cuồng.
"Lâm, đừng có đờ ra đó. Sếp Phán Quan đang đợi ở phòng Triệu Hồi đấy," chị Lan bước tới, áo độn vai phong cách thập niên 90 của chị hôm nay trông có vẻ nghiêm trọng hơn thường lệ.
Chúng tôi bước vào phòng làm việc của Sếp. Ông ta vẫn thế, Sneaker neon chói mắt, tai nghe Bluetooth và một ly trà sữa sầu riêng bốc mùi nồng nặc khắp không gian gấp khúc.
"Nghe này Lâm," Sếp Phán Quan bỏ tai nghe xuống, nét mặt hiếm khi lộ vẻ nghiêm túc. "Hồ sơ của cậu khi còn sống có một lỗ hổng dữ liệu lớn. Công ty cũ của cậu đang đứng trước bờ vực phá sản vì một bản di chúc điện tử và hợp đồng chuyển nhượng quan trọng bị thất lạc. Vấn đề là, linh hồn của vị Chủ tịch công ty đó – ông Trương – đang quậy tung sảnh chờ dưới kia. Ông ta bảo rằng chính cậu là người cuối cùng xử lý các tệp tin đó trước khi... cậu biết đấy, đột quỵ."
"Thưa Sếp, tôi đã hoàn thành 100% công việc trước khi chết," tôi đẩy kính, giọng đanh lại. "Về mặt quy trình, tôi không bao giờ làm mất dữ liệu. Đó là danh dự của một chuyên viên phân tích."
"Danh dự không giải quyết được KPI!" Sếp đập tay xuống bàn. "Biệt Đội Oán Hận đã đánh hơi thấy vụ này. Chúng đang định phong tỏa văn phòng đó để biến nó thành một vùng 'Oán Khí Cluster'. Nếu chúng thành công, toàn bộ nhân viên cũ của cậu sẽ bị ám, và cậu sẽ mất trắng số điểm tích lũy vì để xảy ra sự cố vận hành nghiêm trọng."
Tôi rùng mình. 212 điểm khó nhọc mới có được, tôi không thể để chúng tan thành mây khói.
Văn phòng Công ty Logistics Toàn Cầu vào lúc 11 giờ đêm trông giống như một nghĩa trang công sở. Những dãy máy tính tắt lịm, những chồng hồ sơ cao ngất và mùi cà phê rẻ tiền vương vất trong không khí lạnh lẽo từ máy điều hòa.
Tôi đứng trước chiếc bàn làm việc cũ của mình. Một bó hoa cúc trắng đã héo khô đặt ngay chỗ tôi từng gục xuống. Cảm giác nhìn thấy nơi mình chết vừa kỳ quái, vừa chua xót.
"Lâm, tập trung đi. Bọn chúng đến rồi," chị Lan cảnh báo, tay siết chặt chiếc quạt giấy.
Từ trong bóng tối của những hộc tủ tài liệu, ba thực thể đen ngòm hiện ra. Chúng không có mặt, chỉ có những đôi bàn tay dài ngoẵng đầy móng sắc. Chúng là những "Oán Hồn Deadline" – những kẻ cũng từng chết vì làm việc quá sức nhưng lại chọn cách ở lại để phá hoại thay vì hòa giải.
"Lâm... quay lại đây làm việc đi..." Một giọng nói rít lên qua khe hở máy in. "Chạy deadline tiếp đi... chết rồi cũng phải làm... làm đến khi tan biến..."
"Xin lỗi, tôi hiện đang trong lộ trình thăng tiến tại VPHG, tôi không có nhu cầu quay lại môi trường làm việc độc hại này," tôi đáp, tay rút Máy Triệu Hồi ra.
"Chị Lan, giữ chân bọn chúng! Tôi cần truy cập vào hệ thống nội bộ!"
Tôi áp bàn tay linh thể lên thùng máy tính cũ. Cảm giác điện sượt qua làm tôi tê dại. Dưới góc nhìn của một linh hồn, hệ thống dữ liệu không phải là những dòng code khô khan, mà là một mê cung ánh sáng xanh. Tôi lướt qua hàng nghìn thư mục: Báo cáo quý, Hợp đồng vận tải, Danh sách lương... Đâu rồi? Bản di chúc của ông Trương đâu?
Bọn Oán Hồn Deadline bắt đầu tấn công. Chúng ném những xấp giấy mã bén như dao về phía tôi. Chị Lan múa quạt, tạo ra một bức tường gió ngăn chặn: "Nhanh lên Lâm! Năng lượng của tôi không chịu nổi đống 'rác văn phòng' này đâu!"
Tôi nhắm mắt, cố nhớ lại khoảnh khắc cuối cùng. 48 giờ không ngủ. Cơn đau ngực. Ngón tay tôi đã nhấn phím gì?
Một thư mục ẩn hiện ra trong kẽ hở của ổ cứng: [Dự án cuối cùng - Cho ngày mai].
Tôi mở nó ra. Không phải di chúc. Mà là một tệp tin nén chứa đầy đủ các bằng chứng về việc tay Giám đốc điều hành hiện tại đang biển thủ công quỹ và giấu bản di chúc gốc vào ngăn bí mật dưới bục phát biểu của phòng họp.
"Tìm thấy rồi! Logistics thông tin đã hoàn tất!" Tôi hét lớn.
Nhưng ngay lúc đó, một thực thể oán hận khổng lồ – tên là 'Sếp Tổng Oán Hận' – trồi lên từ sàn nhà, định nuốt chửng linh hồn tôi. Hắn gầm lên: "Kẻ làm công không được phép rời đi!"
"Máy Triệu Hồi! Chế độ Nhập Mộng!" Tôi không ngần ngại quay số.
Tôi kết nối với tâm trí của người cộng sự thân nhất của mình ngày xưa – cô bé thực tập sinh tên Mai, người duy nhất từng khóc khi tôi chết. Mai đang ngủ gục trên bàn làm việc ở dãy bên kia.
Trong giấc mơ của Mai, tôi hiện về. Không phải một con ma đáng sợ, mà là người đàn anh vẫn thường chỉ cô cách sửa hàm Excel.
"Mai, tỉnh dậy đi. Ngăn bí mật dưới bục phòng họp. Hãy cứu lấy công ty, và cứu cả anh nữa."
Mai choàng tỉnh. Cô nhìn quanh văn phòng trống vắng, đôi mắt nhòe lệ. Như có một sức mạnh dẫn lối, cô chạy vào phòng họp, đẩy mạnh bục phát biểu. Một tiếng cạch vang lên. Bản di chúc gốc và tập hồ sơ chuyển nhượng nằm ngay đó.
Ánh sáng từ bản di chúc – thứ đại diện cho sự công bằng và di nguyện cuối cùng – tỏa ra mạnh mẽ, đánh bật 'Sếp Tổng Oán Hận' vào bóng tối. Những linh hồn oán hận rít lên đau đớn rồi tan biến vào những khe kẽ của tòa nhà.
Văn phòng trở lại yên tĩnh. Mai ôm tập hồ sơ vào lòng, thì thầm: "Cảm ơn anh Lâm..."
Cuốn sổ tay của tôi báo hiệu liên tục: [Nhiệm vụ 07: Hoàn thành xuất sắc. KPI: +60 điểm. Bonus: +10 điểm vì đối đầu trực diện với Oán Hồn Deadline. Tổng tích lũy: 282/1000.]
Tôi đứng lặng lẽ nhìn Mai một lúc rồi quay sang chị Lan. Chị đang lau mồ hôi trên trán, gương mặt pha chút nhẹ nhõm.
"Về thôi Lâm. Cậu đã dọn dẹp xong cái 'bàn làm việc' của cuộc đời mình rồi đấy."
"Chị Lan này," tôi đẩy kính, quầng thâm mắt dường như có phần nhẹ đi một chút. "Tại sao chị lại ở lại VPHG hơn 20 năm? Chị đang chờ ai ở dương gian này sao?"
Bước chân chị Lan khựng lại. Chiếc quạt giấy khép chặt. Chị không nhìn tôi, chỉ nhả một búng nước trầu vào không trung rồi bước tiếp vào làn sương mù.
"Đừng hỏi nhiều. Lo mà chạy KPI của cậu đi. Sếp vừa báo có một ca mới: Một bà lão chết nhưng không chịu đi đầu thai vì lo... con mèo ở nhà không ai cho ăn. Ca này điểm thấp, nhưng độ phiền hà thì cấp độ Max."
Tôi cười khổ, bước theo chị. Hóa ra, dù là cứu cả một công ty hay chỉ là lo cho một con mèo, ở dưới này, mọi tâm nguyện đều đáng giá như nhau. Và có lẽ, đó là lý do mà tôi – một kẻ từng chỉ biết đến những con số – lại cảm thấy mình đang "sống" thực sự khi đã là một hồn ma.