MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Người Chết Đi Chạy KPIChương 9: Nhiệm Vụ Hoàng Gia Cho Những "Hoàng Thượng" Bốn Chân

Khi Người Chết Đi Chạy KPI

Chương 9: Nhiệm Vụ Hoàng Gia Cho Những "Hoàng Thượng" Bốn Chân

1,404 từ · ~8 phút đọc

Nếu có một điều gì đó còn khó nắm bắt hơn tâm lý khách hàng là con người, thì đó chính là tâm lý của một con mèo.

Tôi đứng trước một căn hộ cũ nằm sâu trong khu tập thể Thành Công, nơi mùi ẩm mốc của thời gian quyện lẫn với mùi nhang trầm thanh khiết. Bên cạnh tôi, bà cụ giáo về hưu tên Hiền – người vừa mới qua đời cách đây ba ngày – đang vò nát chiếc khăn mùi xoa bằng linh lực, gương mặt hiền hậu giờ đây đầy rẫy sự lo âu.

"Cậu Lâm ơi, tôi đi cũng được, nhưng con Mướp nó không có tôi thì sống sao? Nó kén ăn lắm, chỉ ăn hạt trộn với ức gà xé nhỏ thôi..."

Tôi đẩy kính, quầng thâm mắt dưới tròng kính dày cộp dường như nặng thêm vài phần. Tôi lật cuốn Sổ Sinh Tử, kiểm tra các thông số kỹ thuật.

"Thưa bà Hiền, theo khảo sát sơ bộ, con Mướp hiện tại đang được hàng xóm cho ăn bánh mì chấm sữa. Về mặt dinh dưỡng, đây là một sự sụt giảm nghiêm trọng trong chuỗi cung ứng (Supply Chain). Tuy nhiên, rủi ro lớn nhất không nằm ở đó. Con trai bà đang có kế hoạch bán căn hộ này để trả nợ, và con Mướp không nằm trong danh mục tài sản đi kèm."

Bà Hiền thảng thốt: "Nó định bỏ rơi con Mướp sao? Trời ơi, tội nghiệp nó..."

Tôi hắng giọng, cố gắng duy trì sự chuyên nghiệp của một nhân viên VPHG: "Chỉ số oán giận của bà đang ở mức 30% và đang có xu hướng tăng theo biểu đồ hình nến. Nếu bà không đi đầu thai đúng lịch trình, tôi sẽ bị trừ 15 điểm KPI vì lỗi 'quản lý tiến độ kém'. Chúng ta cần một phương án tối ưu hóa ngay lập tức."

Chị Lan đứng dựa vào bức tường bong tróc, tay cầm chiếc quạt giấy phe phẩy, miệng nhai trầu bép bép. "Cậu trẻ, ca này không dùng thuật ngữ kinh doanh mà giải quyết được đâu. Cậu không thấy có 'biến' à?"

Chị Lan dùng quạt chỉ về phía góc tối của hành lang. Ba bóng đen lù lù hiện ra, không có khuôn mặt rõ ràng, nhưng đôi mắt chúng đỏ rực như than hồng. Đó là vài thành viên của "Biệt Đội Oán Hận". Chúng đang rình rập, chờ đợi chỉ số oán hận của bà Hiền tăng cao để lôi kéo bà vào hàng ngũ những linh hồn phá phách.

"Nhìn kìa," một tên trong đó rít lên bằng giọng nói như tiếng móng tay cào trên bảng điện. "Bà già, con trai bà là kẻ bất hiếu. Đốt nhà đi, biến nơi này thành địa ngục để không ai có thể đuổi con mèo của bà đi được..."

"Dừng ngay các hành vi can thiệp bất hợp pháp!" Tôi giơ cuốn sổ tay ra, tỏa ra một luồng linh khí xanh nhạt để xua đuổi chúng. "Bà Hiền, chúng ta không có nhiều thời gian. Tôi cần bà giúp tôi thực hiện một phiên 'Marketing trực diện' vào tâm trí con trai bà."

"Nhưng tôi phải làm gì? Nó có nghe tôi bao giờ đâu?"

Tôi rút Máy Triệu Hồi ra – chiếc điện thoại bàn cổ lỗ sĩ bằng giấy mã nhưng có khả năng kết nối đa chiều. "Chúng ta sẽ không nhập mộng cho con trai bà. Chúng ta sẽ nhập mộng cho người... yêu cũ của anh ta. Cô ấy là người yêu động vật duy nhất trong tệp khách hàng tiềm năng xung quanh đây."

Bà Hiền ngơ ngác, còn chị Lan thì bật cười lớn: "Cậu khá đấy Lâm! Dùng 'bên thứ ba' (Third-party) để giải quyết xung đột nội bộ à?"

Tôi bắt đầu quay số. Tiếng chuông vang lên giữa màn đêm tĩnh lặng của cõi âm. Khi kết nối được thiết lập, tôi chuyển ống nghe cho bà Hiền.

"Bà chỉ cần gợi lại ký niệm về ngày bà, anh ta và cô ấy cùng cứu con Mướp dưới hầm gửi xe năm ngoái. Chỉ cần cô ấy nhớ lại cảm xúc đó, tiềm thức sẽ thúc giục cô ấy đến đây."

Bà Hiền gật đầu, thì thầm những lời âu yếm vào máy triệu hồi. Luồng sóng âm thanh tâm linh xuyên qua vách ngăn âm dương, bay thẳng vào giấc mơ của cô gái tên Linh ở phía bên kia thành phố.

Trong lúc đó, Biệt Đội Oán Hận thấy con mồi sắp vuột mất, chúng điên cuồng lao vào. Một tên dùng móng tay dài ngoẵng định chộp lấy linh thể của bà Hiền.

"Đừng hòng!" Chị Lan thu quạt, rút từ trong áo độn vai ra một nắm "muối mã" ném mạnh vào giữa đám bóng đen. Một tiếng nổ lép bép vang lên, kèm theo mùi khét như cháy tóc. "Lâm! Nhanh lên! Tôi không cầm chân bọn này lâu được đâu!"

Tôi cắn răng, dồn hết năng lượng thanh thản còn lại để duy trì đường truyền. Chỉ số pin của Máy Triệu Hồi nhấp nháy đỏ rực.

10%... 5%... 1%...

Cạch. Đường truyền đứt. Tôi gục xuống sàn nhà, cảm giác như vừa bị một chiếc xe tải trọng tải lớn tông qua linh thể.

Sáng hôm sau.

Con trai bà Hiền đang đứng trước căn hộ với một tay môi giới bất động sản. Anh ta trông bơ phờ, tay cầm chiếc lồng vận chuyển mèo, định đưa Mướp đến trạm cứu hộ – hoặc tệ hơn là thả ra đường. Con Mướp kêu gào thảm thiết, cào cấu vào song sắt.

Đúng lúc đó, một chiếc taxi đỗ xịch trước cửa. Linh bước xuống, hơi thở hổn hển như vừa chạy một quãng đường dài.

"Anh Nam! Dừng lại!"

Nam ngỡ ngàng: "Linh? Sao em lại ở đây?"

"Em không biết... Đêm qua em mơ thấy bác Hiền. Bác ấy buồn lắm. Em mơ thấy con Mướp bị bỏ rơi trong mưa. Em... em muốn nhận nuôi nó. Anh đừng mang nó đi đâu cả."

Nam nhìn Linh, rồi nhìn con mèo đang run rẩy, rồi nhìn vào tấm ảnh thờ của bà Hiền vẫn còn nghi ngút khói nhang. Một khoảnh khắc hối lỗi thoáng qua trên gương mặt anh ta. Nam lặng lẽ đưa chiếc lồng cho Linh.

"Bà thích em nhất đấy. Chăm sóc nó hộ anh... và hộ cả bà nữa."

Ở một góc phòng, bà Hiền mỉm cười, thân hình bà bắt đầu tan thành những đốm sáng trắng li ti như bụi sao. Bà nhìn tôi một lần cuối, ánh mắt đầy lòng biết ơn trước khi hoàn toàn biến mất vào vòng luân hồi.

Cuốn sổ tay của tôi rung nhẹ: [Nhiệm vụ 08: Hoàn thành. KPI: +25 điểm. Feedback: 'Dịch vụ chu đáo, vượt mong đợi'. Tổng tích lũy: 307/1000.]

Tôi ngồi bệt xuống cạnh chị Lan trên hành lang lộng gió của khu tập thể. Biệt Đội Oán Hận đã rút lui, chỉ còn lại sự yên bình của một buổi sáng mùa đông.

"307 điểm rồi," tôi lẩm bẩm, điều chỉnh lại gọng kính nứt. "Logistics cho một con mèo mà tốn năng lượng hơn cả cứu một công ty."

"Cậu mệt rồi phải không?" Chị Lan phe phẩy quạt, lần đầu tiên giọng chị trở nên dịu dàng. "Làm ma cũng có cái giá của nó. Càng quan tâm, cậu càng thấy kiệt sức."

"Tôi chỉ đang làm vì điểm số thôi," tôi cố chấp đáp, dù sâu trong thâm tâm, cảm giác nhìn con Mướp được Linh ôm vào lòng khiến tôi thấy dễ chịu hơn cả một ly trà sữa full topping.

Tôi đứng dậy, chỉnh lại bộ vest. "Về thôi chị Lan. Tôi cần báo cáo vụ này với Sếp. Mong là ông ta không bắt tôi phải hòa giải cho một vụ... chó mèo đại chiến nào nữa."

Chị Lan nhìn theo bóng dáng lộc cộc của tôi, khẽ thở dài: "Cái thằng nhóc này... cứ thích giả vờ thực dụng. Cậu còn chưa biết đâu, sóng gió thực sự giờ mới bắt đầu."

Dưới chân cầu thang, tôi chợt thấy một mảnh giấy mã rơi ra từ tập hồ sơ của mình. Đó là một dòng chữ nguệch ngoạc mà tôi chưa từng thấy trước đây: "Cẩn thận với Phán Quan. Ông ta không chỉ uống trà sữa đâu."

Tôi rùng mình. Luồng sương lạnh lẽo của cõi âm dường như vừa len lỏi sâu hơn vào linh thể của tôi.