Cõi âm không có ánh mặt trời, chỉ có một luồng sáng lờ mờ như ánh đèn huỳnh quang sắp cháy bóng. Tôi ngồi trong góc làm việc, mân mê mảnh giấy mã vừa nhặt được. Dòng chữ “Cẩn thận với Phán Quan” dường như đang nhảy múa trêu ngươi tôi.
Đúng lúc đó, mùi sầu riêng nồng nặc – thứ hương vị “hủy diệt” của ly trà sữa Sếp đang uống – xộc thẳng vào mũi tôi. Sếp Phán Quan hiện ra, đôi Sneaker neon phản quang chớp nháy liên hồi trong bóng tối.
“Lâm! 307 điểm rồi hả? Khá khen cho tinh thần vượt khó của ma mới,” Sếp nói, giọng hớn hở trong khi tay đang lướt TikTok mã trên chiếc iPad đời mới nhất. “Cậu biết đấy, dưới này không thiếu người chết, chỉ thiếu người làm được việc!”
“Thưa Sếp, tôi vừa hoàn thành xong Case con mèo của bà Hiền. Về mặt vận hành, tôi đề xuất chúng ta nên có thêm phụ cấp năng lượng cho các ca can thiệp gián tiếp,” tôi đẩy kính, cố ý quan sát phản ứng của ông ta.
Sếp cười khà khà, húp một ngụm trân châu cái rộp: “Phụ cấp? Cậu sắp chạm đến cột mốc 300 điểm rồi. Ở mốc này, cậu sẽ được mở khóa một đặc quyền: Truy cập vào kho lưu trữ hồ sơ đen.”
Tôi khựng lại. Mảnh giấy trong túi áo vest như nóng lên. “Hồ sơ đen?”
“Đó là nơi chứa những vụ án mà hệ thống KPI thông thường không thể xử lý. Những linh hồn bị mắc kẹt trong vòng lặp oán hận quá lâu. Nếu giải quyết được một vụ, điểm số sẽ nhảy vọt,” Sếp nháy mắt, rồi quay lưng bước đi, không quên bỏ lại một câu lửng lơ: “Cà phê hay trà sữa đều có vị ngọt, nhưng muốn biết bên trong có độc hay không thì phải uống hết ly, Lâm ạ.”
Khi Sếp vừa khuất bóng, chị Lan từ sau cột nhà bước ra, mặt lạnh tanh, không còn nhai trầu như mọi khi.
“Chị Lan, chị có biết gì về mảnh giấy này không?” tôi đưa mảnh giấy ra.
Chị Lan nhìn lướt qua, ánh mắt dao động trong thoáng chốc rồi nhanh chóng lấy lại vẻ bất cần. Chị phẩy quạt: “Dưới này chuyện gì mà chẳng có kẻ thọc gậy bánh xe. Cậu lo chạy KPI của cậu đi, tò mò chỉ làm quầng thâm mắt cậu đậm thêm thôi.”
“Nhưng chị ở đây 20 năm rồi. Tại sao chị không đi đầu thai? Chị đang giúp Sếp giấu thứ gì sao?” tôi dồn hỏi, bệnh nghề nghiệp trỗi dậy khiến tôi muốn phân tích mọi biến số.
Chị Lan im lặng. Một luồng sương lạnh lẽo bỗng dưng bao trùm lấy văn phòng. Từ trong bóng tối của tầng hầm, những tiếng thì thầm rầm rì vang lên. Đó không phải tiếng của linh hồn khách hàng, mà là tiếng của “Biệt Đội Oán Hận”. Nhưng lần này, chúng không tấn công. Chúng dường như đang... chờ đợi.
“Lâm,” chị Lan hạ giọng, “Cậu có biết tại sao Sếp lại thích trà sữa dương gian không? Không phải vì nó ngon đâu. Sếp đang dùng đường và caffein của người sống để duy trì sự tỉnh táo trước luồng oán khí đang ngày càng lớn mạnh dưới địa phủ. Hệ thống KPI mà cậu đang chạy... thực chất là một bộ lọc.”
Tôi nín thở. Một bộ lọc?
“Mỗi ca hòa giải thành công của cậu sẽ tạo ra 'Năng lượng Thanh Thản'. Sếp dùng nó để gia cố các vết nứt giữa hai cõi âm dương. Nhưng dạo gần đây, lượng người chết quá nhiều, deadline của địa phủ đang bị quá tải. Sếp đang ép cậu chạy KPI nhanh hơn để lấy năng lượng bù đắp vào những lỗ hổng mà 'Biệt Đội Oán Hận' đã phá vỡ.”
Tôi nhìn xuống cuốn Sổ Sinh Tử. Con số 307 lấp lánh xanh nhạt. Hóa ra tôi không chỉ là một nhân viên thực tập đang kiếm điểm đầu thai, mà còn là một “công nhân lọc khí” cho cả hệ thống địa phủ.
Đúng lúc đó, chiếc Máy Triệu Hồi trên bàn bỗng rung chuông liên hồi. Không phải tiếng chuông điện thoại bàn thông thường, mà là tiếng còi báo động đỏ.
Cuốn sổ tự động mở ra trang mới, chữ viết hiện lên bằng máu linh hồn: [CẢNH BÁO HỆ THỐNG: Mốc 300 điểm đã kích hoạt Ticket Đen #001. Đối tượng: Linh hồn không số thứ tự. Địa điểm: Ngôi nhà số 13, Phố Sinh Tử.]
“Case này không có trong danh mục thường niên,” tôi lẩm bẩm, tay run run chạm vào Máy Triệu Hồi.
Chị Lan nắm lấy vai tôi, lực tay mạnh đến mức làm bộ vest nhăn nhúm của tôi lệch hẳn sang một bên. “Đừng nhận, Lâm. Đây là bẫy của Biệt Đội Oán Hận. Chúng muốn chiếm lấy số điểm của cậu để mở cửa ngục.”
Nhưng đã quá muộn. Theo cơ chế của hợp đồng thực tập, khi Ticket Đen hiện lên, nếu không xử lý trong vòng 60 giây, toàn bộ điểm tích lũy sẽ bị reset về 0.
“Reset về 0? Không bao giờ!” Tôi gầm lên. Tư duy của một kẻ từng chết vì deadline trỗi dậy. Tôi không thể để công sức của mình đổ sông đổ biển. “Logistics hay oán hận gì cũng được, tôi sẽ tối ưu hóa ca này!”
Tôi chộp lấy Máy Triệu Hồi, nhấn nút chấp nhận. Không gian xung quanh tôi và chị Lan bắt đầu vặn xoắn. Văn phòng VPHG tan biến, thay vào đó là một ngôi nhà gỗ mục nát, bao phủ bởi một làn sương đen đặc quánh đến mức khó thở.
Ở giữa căn nhà, một bóng người đang ngồi quay lưng lại phía chúng tôi. Hắn không tỏa ra oán khí đen kịt, mà lại tỏa ra một luồng khí xám xịt của sự vô vọng – thứ năng lượng khó hòa giải nhất.
Bóng người đó từ từ quay lại. Tôi chết lặng. Gương mặt đó... chính là người sếp cũ đã ép tôi làm việc đến chết ở công ty Logistics Toàn Cầu.
Hắn mỉm cười, nụ cười méo mó: “Chào Lâm. Deadline hôm nay của cậu... là chính tôi.”
Tiếng cười của Biệt Đội Oán Hận vang lên khắp bốn phía. Tôi nhận ra, Ticket Đen này không phải là một vụ hòa giải thông thường. Đây là một cuộc khủng hoảng hiện sinh được thiết kế riêng cho tôi.
“Chị Lan... chị biết vụ này đúng không?” tôi hỏi mà không quay đầu lại.
Phía sau tôi, chị Lan không trả lời. Chị chỉ từ từ mở chiếc quạt giấy ra, nhưng lần này trên mặt quạt không phải là hình phong cảnh, mà là danh sách những nhân viên thực tập đã từng biến mất tại VPHG trước tôi.
Sếp Phán Quan hiện ra trong màn sương, tay vẫn cầm ly trà sữa nhưng gương mặt sau chiếc kính râm đã trở nên lạnh lùng đến đáng sợ.
“Lâm, giải quyết xong ca này, cậu sẽ có 500 điểm. Hoặc, cậu sẽ trở thành thành viên thứ 13 của Biệt Đội Oán Hận. Sự lựa chọn là ở khả năng 'tối ưu hóa' của cậu.”
Tôi đứng giữa vòng vây của quá khứ và hiện tại, tay siết chặt cuốn Sổ Sinh Tử.
“Được thôi,” tôi đẩy kính, quầng thâm mắt lóe lên một tia sáng sắc sảo. “Nếu đây là một cuộc họp cổ đông sinh tử, thì tôi xin phép được trình bày bản kế hoạch tái cấu trúc... ngay bây giờ.”